Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ăn trộm vặt

2022-09-02 01:20

Tác giả: Quang Nguyễn


blogradio.vn - Tôi lại tiếp tục mếu máo “Chú Tư tha cho con lần này, đây là lần đầu tiên con ăn trộm, con hứa sau này có ăn trộm thì đi tìm vườn khác, không vào vườn nhà chú Tư nữa”, ông cười khặc khặc rồi nói “thôi leo xuống đi, tụi bây muốn ăn tại sao không xin tao mà phải đi ăn trộm, lỡ leo lên cây rồi té gãy tay, gãy chân có phải lúc đó khổ không”.

***

Cái tuổi thơ của tôi nó cũng hồn nhiên và trong sáng mà tôi luôn tự hào, vì đã có những khoảnh khắc êm đẹp nơi làng quê bé nhỏ. Cho đến bây giờ, nhiều khi ngồi một mình, hoặc nhìn lũ trẻ chơi đùa rồi ngẫm nghĩ lại: “Ôi mình quá may mắn khi được sinh ra ở thời ấy! Cái thời chẳng có thứ gì mới mẻ mà tuổi thơ không hề bị bất hạnh”.

Ngày ấy, thả trâu ra đồng đóng cọc để tự ăn rồi tụ năm tụ bảy đi chơi cùng chúng bạn. Rong ruổi hết xóm này sang xóm này, vườn nhà ai có quả gì, đã chín chưa, chúng tôi đều biết rất rõ. Không phải tự khen nhé! Chúng tôi dò thám giỏi đến mức: nhà này mấy giờ ngủ trưa, nhà kia mấy giờ ngủ trưa, nhà nọ mấy giờ đi vắng, chúng tôi đều nắm gọn trong lòng bàn tay. Thời gian thực hiện theo kế hoạch ăn trộm của chúng tôi thường là vào lúc giờ họ ăn cơm trưa hoặc nghỉ trưa, mà thường là 10h hơn đến 12h tùy theo gia đình mà chúng tôi nhắm tới. Điều đặc biệt hơn nữa là vườn nào, quả gì cũng có cái dấu răng cắn thử bấy nhầy, còn gọi là đo độ ăn được chưa, mà chúng tôi gọi nôm na là “của để dành” tức là để đó chờ khi nào muốn ăn thì tự động thèm sẽ ăn.

Tôi cùng thằng Tý chạy tít lên xóm ngoài vì vườn xoài nhà chú Tư đang chuẩn bị tới mùa chín, làm sao có thể qua được cặp mắt thần của chúng tôi. Muốn an toàn hơn, tôi lên kế hoạch phải rủ thêm thằng cu Đực để nó ở ngoài đứng canh và sẵn sàng lên ám hiệu khi phát hiện ra cái bóng dáng của chủ nhà. Tuy rằng biết rõ thời gian nghỉ ngơi bận rộn của gia chủ, nhưng muốn chắc ăn hơn thì phải có người canh “nội bất xuất - ngoại bất nhập” nhằm tạo một không gian rất riêng để chúng tôi yên tâm mà hành động và chắc chắn những chiến lợi phẩm sẽ đem ra đồng chia cho đám chăn trâu.

Thằng cu Đực đồng ý đứng ở ngoài canh. Để thêm cái nhìn tổng thể lẫn bao quát, nó leo lên cây gòn cao chót vót sẵn sàng vào vị trí đã được giao như kế hoạch. Tôi với thằng Tý lặng lẽ chạy vào trong vườn! Cái khu vườn này lớn quá, xoài, ổi, cóc, chùm ruột, mận, cam có đầy đủ. Thằng Tý nhanh như con sóc, nó leo một mạch lên cây xoài cái miệng cười tủm tỉm rồi nheo mắt nhìn tôi như muốn nói “cây này là của tao, tao đã chọn” tôi hiểu ra ý ,đôi chân thoăn thoắt chạy ra phía lùm cây leo lên cây ổi. Những trái mọng trĩu, sum sê, cắn thử một quả “ôi quá đã lại là ruột hồng” nó giòn rụm, vừa chua vừa ngọt, thật sướng làm sao, tiếc là chúng tôi quên mang theo muối chấm vào tận vườn.

Bỗng nhiên tôi nghe tiếng sột soạt, tôi đoán ra ngay “đó là thằng Tý, chắc nó đã hái xong rồi đến đây để chờ tôi rời khỏi vườn”. Tôi cười ha ha rồi tự nói thành tiếng “phen này thì ngon rồi Tý ơi, tao sẽ hốt sạch cây cho mày coi, ổi to đùng”, tôi cứ loay hoay hái hết quả này đến quả khác, mà chẳng để ý đến thằng Tý ở dưới đang làm gì, bỗng tôi nghe một giọng nói của người đàn ông: “Ổi to lắm hả con, hái cho chú vài trái với nhé, lát chú thưởng”. Tôi nhìn xuống rồi tím tái mặt mày, thì ra cái người lúc nãy không phải là thằng Tý mà là ông Tư chủ nhà. Ôi chết mẹ rồi phen này thì lành ít dữ nhiều. Tôi nói thầm trong bụng chẳng biết thằng cu Đực nó canh kiểu này mà để chủ nhà đi ra thăm vườn không thông báo cho hai thằng tôi biết. Tôi mếu máo chẳng biết phải làm gì, thôi thì tương kế tựu kế, tôi chỉ điểm thằng Tý nhằm hòng thoát thân “chú Tư ơi, thằng Tý nó bên cây xoài kìa, chú qua lôi đầu nó xuống đi”, nếu ông chủ đi sang cây xoài tôi sẽ leo xuống và chạy, nhưng ông ấy lại không đi mà cứ đứng dưới gốc ổi nhìn tôi rồi lên tiếng “thằng nào cũng vậy mà”. Tôi lại tiếp tục mếu máo “Chú Tư tha cho con lần này, đây là lần đầu tiên con ăn trộm, con hứa sau này có ăn trộm thì đi tìm vườn khác, không vào vườn nhà chú Tư nữa”, ông cười khặc khặc rồi nói “thôi leo xuống đi, tụi bây muốn ăn tại sao không xin tao mà phải đi ăn trộm, lỡ leo lên cây rồi té gãy tay, gãy chân có phải lúc đó khổ không”. Tôi vẫn mếu máo van xin “chú Tư tha cho con đi, con hứa không vào vườn nhà chú nữa” ông trừng mắt nhìn tôi rồi nghiêm giọng “cái thằng kỳ cục, nãy giờ tao làm gì mày mà mày cứ nói tha cho mày, tha cho mày, leo xuống ngay để ong nó đốt bây giờ, kể cả thằng kia nữa”.

Tôi leo xuống gương mặt rất tội nghiệp, thằng Tý cũng bị bắt lại không thể nào trốn đi đâu được. Ông dắt hai đứa tôi vào nhà, thằng Tý khều tay tôi rồi nói “lần này chết mẹ rồi mày ơi”. Nó lộ gương mặt sợ sệt, tôi phải trấn an “không sao đâu, cùng lắm là quất cho hai thằng vài cây rồi thả cho về thôi”, tôi càng nói nó càng mếu máo.

Ông dẫn hai thằng tôi vào tận nhà rồi hỏi từng đứa “hai thằng bây muốn ăn cái gì, nói cho chú biết”, tôi chẳng biết trả lời như thế nào, chỉ một câu vỏn vẹn “con biết lỗi rồi, chú tha cho con đi, con không muốn ăn roi đâu, thằng Tý nó khoái ăn roi lắm, chú cứ đánh nó thoải mái, còn cháu thì cháu sợ roi lắm”. Thằng Tý nhăn mặt nạt ngang “cái gì mày, ai khoái ăn roi, đánh nó đi chú Tư, nó xúi con vào vườn nhà chú đó”. Ông lại cười, rồi nói với hai thằng “tao hỏi tụi bây ăn trái gì tao cho, chứ roi thì làm sao mà ăn được, chú có hái sẵn ở đây thèm thì cứ lấy mà ăn, tuyệt đối không được leo trèo, trèo cây cao lỡ có chuyện gì rồi sao”.

Hai thằng tôi vẫn chưa tin vào tai mình nên tôi phải hỏi lại: “chú Tư cho con thiệt hả?”, ông nheo mắt rồi nói “tao lớn chẳng lẽ tao nói dóc tụi bây”. Thằng Tý nghe khoái chí: “Vậy chú Tư cho con vài trái xoài nhé”, tôi cũng nói vào “chú cho con với”. Ông cười rồi vào trong đem ra một đống trái cây cho hai thằng tôi, chúng tôi mừng quá lột áo ra mà đựng rồi chạy nhanh ra khỏi khu vườn. Cứ tưởng bị bắt vào sẽ được ăn đòn thay cơm, nhưng nào ngờ lại được cho trái cây ăn thoải mái, đã thế còn dặn dò chúng tôi “đứa nào muốn ăn cứ tới nhà chú, chú cho hết, tuyệt đối không được leo trèo.

Hai thằng tôi vừa chạy vừa tức cái thằng cu Đực, tiên sư nó canh thế nào mà để chủ nhà bắt gặp. Khi chạy thoát ra vườn đến phía bờ đê thì thấy thằng cu Đực trên cây gòn nằm ngủ ngáy khò khò, đi canh ăn trộm mà nó lại ngủ, thế nào hai thằng tôi cũng cho nó một trận đòn no nê.

Rồi những lần ăn trộm sau mặc dù kế hoạch đã bàn tính rất hoàn hảo, nhưng đôi khi sơ sót chúng tôi vẫn bị bắt và những lần như thế chúng tôi không bị một trận đòn nào mà ngược lại còn được cho để mang đem về nhà. Sau này lớn lên tôi mới chợt nhận ra, thì ra trong cuộc đời ai cũng có lần nông nổi, người lớn đã cư xử và dạy dỗ chúng tôi bằng tình người với tấm lòng bao dung, mặc dù biết chúng tôi đã sai. Những lần họ đối xử như thế thì chúng tôi không bao giờ đến vườn họ mà ăn trộm thay vì vào tận nhà để xin nữa. Người lớn họ biết và họ hiểu ra rằng ai cũng có một thời của tuổi trẻ như chính bản thân họ ngày xưa cũng vậy, đánh đập sẽ làm tổn thương tâm hồn của trẻ nhỏ, và đó là con đường dẫn nó đến một vũng bùn lún sâu mà chẳng thể nào bước lên bờ với đôi chân son sạch được. Chỉ có yêu thương và bao dung lòng vị tha, sự giáo dục nhân văn sẽ giúp trẻ thơ không bao giờ đi đến con đường đen tối đầy tội lỗi.

© Quang Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đi là để trở về | Family Radio

Quang Nguyễn

Người kể chuyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top