Phát thanh xúc cảm của bạn !

30 tuổi vẫn chọn sai có phải thất bại

2024-09-23 16:15

Tác giả: Heo Con


blogradio.vn - Có lẽ thời gian biết nhau là kỉ niệm đẹp nhất, những điều mà em chưa bao giờ được trải qua, em biết ơn vì những gì được Anh dành cho, dù rằng không biết điều đó có thật sự hay không.

***

Quá trình là thật hay giả, nhưng kết quả khá bất ngờ... lòng người vốn là điều khó đoán trước chăng, ai rồi cũng phải thay đổi! Nhưng đâu cũng chỉ là duyên số ngắn ngủi, im lặng để làm nhau đỡ tổn thương cũng là một loại yêu thương… Cảm ơn đã gặp nhau!

Hôm nay mây nhiều, trời không nắng như lòng em. Ở cái tuổi 30 có thể trải qua nhiều sóng gió cuộc đời, em cũng chân thành với mọi thứ, có lẽ bản thân đã không đủ tốt, còn quá nhiều khuyết điểm mà bản thân đã không nhận ra, không đủ lòng bao dung và thông cảm để đi cùng nhau đón nhận. Ngồi đây viết ra những lời này để rồi cất giấu mọi thứ vào kỉ niệm, em sẽ giữ nó cho riêng em, chúc Anh mọi điều như mong ước. Xin lỗi chúng ta.

Lần đầu chúng ta gặp nhau, em còn nhớ như in ở đám cưới một người em nhỏ hơn em một tuổi, Anh là rể phụ cho chú rể, còn em là một trong những bạn bưng quả cho cô dâu, có lẽ sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu chúng ta không ngồi cạnh nhau. Dáng người cao ráo, đeo kính với chiếc quần tây đen áo sơ mi trắng, làm em đặc biệt chú ý đến Anh. Nhưng với em tình cảm là thứ gì đó quá xa vời, sau buổi tiệc mỗi người về một nơi chắc gì đã gặp lại Anh nhỉ.

Mọi thứ với em như một giấc mơ, đến tuần thứ hai được tin cô dâu nhắn với em rằng Anh có chủ động xin số em, lòng em vui rất vui, thì ra ánh mắt đấy chúng ta được chạm vào nhau một lần rồi. Vậy là chúng ta bắt đầu có những tin nhắn đầu tiên, những buổi gặp đầu tiên sau hôm tiệc cưới, em còn nhớ bữa hẹn đầu tiên đó là một buổi chiều mát mẻ, sau giờ làm. Anh dành thời gian cho buổi hẹn, em dành thời gian cho Anh... ngồi nhìn nhau mà hai đứa đã không biết nói gì, đã thẹn thùng như những đứa trẻ. Lần đầu tiên sau 8 năm chia tay mối tình đầu, em cũng đã thật sự rung động rồi Anh biết không, không hiểu sao cảm giác của em đối với Anh rất thân thuộc, chúng ta có nhiều hơn những buổi gặp sau đó để có thể cảm nhận được điều này. Rất may Anh cũng đã nói với em như thế. Em tin là những gì chúng ta từng cùng nhau là tình cảm thật lòng dù ngắn ngủi đến thế mà.

Anh dành rất nhiều thời gian cho em, sẵn sàng chờ em tan làm để ăn nhẹ một tô hủ tiếu chay rồi về. Sẵn sàng chờ em tan học để ngồi nhìn nhau dù sau ngày làm vất vả, sẵn sàng mua cho em thuốc mỗi khi em than đau lưng, sẵn sàng bóp chân cho em khi em kêu ca mỏi... cảm ơn Anh vì tất cả. Có lẽ thời gian biết nhau là kỉ niệm đẹp nhất, những điều mà em chưa bao giờ được trải qua, em biết ơn vì những gì được Anh dành cho, dù rằng không biết điều đó có thật sự hay không. Em cứ ngỡ đó là giấc mơ của mình thôi. Rồi sẽ đến lúc em phải tự thức giấc trấn an bản thân, rằng chỉ là mơ….

Sau vài tháng chúng ta biết nhau, một hôm em đi công tác ở Vũng Tàu, Anh đã lặn lội đi tìm em vì em bảo em quên mang sạc điện thoại, Anh làm em hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Em rất vui vì tối hôm đó được Anh choàng vai đi dọc bờ biển, có lẽ sẽ là cảm giác mà lần đầu tiên em có được sau chừng ấy năm. Em đã khóc khi Anh mang ra chiếc nhẫn, Anh muốn đánh dấu chặng đường của chúng ta, em đã thật sự bật khóc, em rất vui và hạnh phúc không thể diễn tả hết cảm xúc em lúc đó. Chúng ta đã dành cho nhau nụ hôn đầu tiên thật ngọt ngào. Cảm ơn Anh! Ngồi viết lại những dòng này em đã hy vọng rằng có một cái kết thật trọn vẹn, nhưng dù sau em cũng cảm ơn vì có những ngày trọn vẹn như thế trong đời. Sau hôm ấy tình cảm chúng ta dành cho nhau đánh dấu một trang mới, em đã nghĩ cuối cùng sự chờ đợi này cũng được đền đáp. Em đã gặp đúng người và nhất định em sẽ đi cùng Anh suốt chặng đường phía trước, em hy vọng sẽ được cùng nhau cố gắng. Chúng ta cho nhau một khởi đầu đầy hy vọng, Anh đã cố gắng nhiều, em cũng tập trung cho công việc cho tương lai để không ai phải áp lực cho nhau. Còn ngây thơ cho những hôm bảo hay chúng ta cưới nhau đi em, vì xa em khiến anh nhớ và em cũng thế, chắc có lẽ thuở mới yêu ai cũng như mình, mỗi lần nghe Anh nói thế, tim em cứ rưng rưng... em ước gì chúng ta sẽ thực hiện được, em cũng cân nhắc vì em rất sợ điều gì đến nhanh quá sẽ vội đi. Nhưng em vẫn hy vọng chúng ta gặp nhau là điều do duyên số định mệnh, bên Anh được Anh ôm vào lòng, được Anh choàng vai có lẽ chỉ đơn giản như thế thôi với em là đủ.

Em cảm thấy thời gian mỗi lần bên nhau trôi qua thật nhanh, phải chi thời gian chỉ dừng lại ở đó thì hay thật Anh nhỉ. Nhưng chúng ta đâu biết trước tương lai sẽ xảy ra những gì, thật tâm em mong chúng ta sẽ vượt qua được những khó khăn để cùng nhau về sau. Nhưng đó chỉ là những mong mỏi ước muốn của em thì phải, Anh bắt đầu đi làm về khuya bận rộn hơn rất nhiều. Nhưng mỗi tối Anh đều dành thời gian cho em, em biết Anh đã chịu đựng rất nhiều áp lực cuộc sống, em cũng không muốn tạo thêm cho Anh gánh nặng nào nữ. Nhưng em mong Anh sẽ về sớm hơn một xíu, chủ động bảo vệ sức khỏe của mình, kiểm soát ít nhất những điều không may sẽ xảy ra. Em thật sự sợ mỗi khi đêm muộn chờ Anh về, em lo lắng Anh đi xe về trễ mà uống say, rồi ở phòng một mình không ai chăm sóc. Chúng ta đều đã 30 tuổi, em biết Anh cũng có thể tự chăm sóc bản thân, bằng chứng là suốt thời gian qua chưa có em Anh đã vẫn sống tốt khỏe và tốt, nhưng em mong rằng Anh sẽ bớt về muộn để đảm bảo sức khỏe thôi. Vì em đã lo lắng quá nhiều, hay em đã tạo thêm cho Anh nhiều áp lực. Thật lòng xin lỗi nếu đã làm Anh cảm thấy như thế, em biết mình cũng chẳng có điểm mạnh hay xin đẹp để thu hút được Anh, chỉ biết dành tất cả chân thành này cho nhau. Mong là Anh sẽ cảm nhận được.

Vậy là sau cuộc nói chuyện hôm ấy, chỉ vì vấn đền Anh đi nhậu với khách hàng đến hơn 1h sáng mới về. Anh trở nên lạnh lùng hơn, em đi học về muộn Anh cũng chẳng màng để ý, chỉ sau một hôm mà Anh thay đổi nhiều đến thế, hay là em đã quá tệ đã không cảm thấy điều gì thay đổi nơi Anh chăng? Em đã khóc rất nhiều, gọi cho Anh, nhưng Anh cũng chẳng còn để ý gì, em biết lúc này em thua rồi. Em thua cuộc trong chuyện tình này rồi. Em chủ động chia tay, em gửi trả lại Anh chiếc nhẫn Anh đeo vào tay em, Anh nhận lại. Chúng ta im lặng ra về. Anh không níu giữ em lại. Vậy là kết thúc thật sao? Những tin nhắn về sau em gửi chỉ mỗi em đọc và lặng lẽ thu hồi lại. Em rất sợ tin nhắn gửi đi mà không nhận được phản hồi, những chính vì em đã xóa kết bạn trước mà, chính em đã nói chia tay trước mà, chính em đã làm nên tất cả điều nay mà. Nhưng em thật lòng không muốn như thế Anh à? Anh im lặng... Tất cả những gì em cố gắng níu kéo Anh đều im lặng. Vậy là kết thúc cho một mối quan hệ nhanh chóng. Em buộc phải dừng lại ở đoạn này rồi. Xin lỗi, thật lòng xin lỗi, Anh bình yên nhé!

Em hy vọng rằng Anh đã có điều gì đó khổ tâm không thể nói với em nên mới như thế, hy vọng rằng lỗi lầm là ở em đã làm Anh tổn thương, hy vọng rằng mọi chuyện đều do bản thân em đã quá đa nghi, đã thật sự không tốt, em sẽ tự nhìn nhận lại bản thân cách mình làm. Mong rằng Anh cũng không muốn điều này xảy ra như em. Thật lòng em đã có hàng trăm câu hỏi cho bản thân mình, nhưng cuối cùng sự im lặng này đã là đáp án cho em.

Thời gian nhanh thật, cũng đã gần 4 tháng bên nhau, gần 4 tháng sau khi im lặng. Kết thúc ở đây thôi!

Em vẫn tin rồi bằng tất cả sự chân thành này, mong chúng ta sẽ gặp được đúng người, cảm ơn quãng thời gian đã qua, cảm ơn vì tất cả. Cuối cùng sự im lặng dành cho nhau đã là trân trọng nhau.

Chào Anh người em từng yêu nhé.

© Heo Con - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mùa Thu Năm Nay, Chúng Ta Thuộc Về Nhau | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

back to top