Xin lỗi những giấc mơ tôi
2016-09-19 01:10
Tác giả:
Sinh ra và lớn lên tại xứ sở của cà phê, của đất đỏ bazan và của những cơn gió vừa lạnh vừa khô như muốn xé tan từng chiếc lá bàng đã chuyển màu. Thế nhưng, những giấc mơ đẹp đẽ của tôi về tuổi thơ, về quê hương lại không có màu trắng tinh khôi của hoa cà phê, không có con đường tung bụi đỏ mỗi lần xe chạy qua, không có tiếng kêu ve ve inh tai nhức óc trên những tán phượng mỗi độ hè về. Trong giấc mơ đó, có hình ảnh hai cô bé chạy lon ton giữa cánh đồng lúa, một cánh đồng lúa thật đẹp.
Tôi và nó, hai đứa lớn lên cùng những tháng năm trong trẻo tiếng cười. Biết nhau từ thuở học mẫu giáo. Hai nhà chung thôn, cách nhau một con đường quốc lộ. Chúng tôi thân nhau mỗi lần má dẫn tôi sang đường, chỉ tay vào khoảng sân sau nhà bạn: “Vào chơi với cái Lê ngoan nhe con. Nhớ chào bác gái. Má về.” Chúng tôi tranh thủ vẫy tay và la lớn tên nhau mỗi lần bạn đi mua chai mắm, bịch đường... ở cái tạp hóa kế bên nhà tôi. Ừ thì bằng tuổi nhưng Lê cao hơn tôi cả cái đầu, không phải là “chị đại” thì cũng là “tỉ tỉ” của đám nhóc cùng thôn. Lê đã có thể tự mình đi khắp đầu đường cuối xóm mà không cần ai nắm tay dẫn đi. Hơn nữa, nó có thể tự mình qua đường mà không cần ai dòm chừng. Ngày đó, quốc lộ 20 đi ngang qua huyện Di Linh vẫn thường vắng vẻ nhưng lại rình rập đầy nguy hiểm, ít nhất là đối với một cô nhóc như tôi.

Lớn hơn một chút, khi tôi và nó đều đã vào cái tuổi tranh thủ làm con nít trước khi... dậy thì, hầu như rảnh ra là tôi lại chạy sang nhà Lê. Thường thì hai đứa sẽ tranh thủ làm nốt mấy bài tập còn đang dang dở của nó, rửa mấy cái chén mà bác gái giao cho nó từ trưa. Xong xuôi, tôi và nó sẽ lẻn ra sau nhà, chạy ào xuống đồi, băng qua vườn cà phê rậm rạp thông qua một lối mòn nhỏ. Con đường càng lúc càng dốc đến nổi tôi phải cố gắng lắm mới làm cho đôi chân chạy chậm lại, vì tôi biết phía trước là thứ mà ba má tôi luôn dặn phải tránh xa: hồ đào. Tôi chẳng biết nó có được gọi là hồ hay không nhưng rộng gấp đôi nhà tôi và độ sâu thì... không hình dung được vì màu nước đục ngòm, tưởng chừng màu cốc cà phê sữa mà ba tôi hay uống. Tôi chỉ biết rằng các hồ này được đào bằng máy và chứa nước tưới cà phê. Dù sao cũng chẳng ai muốn rơi xuống đó, không chết vì đuối cũng chết vì... bẩn. Hai đứa men theo bờ hồ, ngang qua đám sim dại đang chực chờ bung trái, và cuối cùng là xuống đến ruộng lúa: thiên đường đích thực.
Ruộng lúa khá nhỏ và hẹp, nằm giữa hai dãy đồi nên nhìn xa trông hệt như một con sông màu sắc và phẳng lặng. Từng thửa ruộng san sát nhau. Có một vài con mương đầy rong chạy dài, nhẹ nhàng len giữa. Các con mương này là nơi hai đứa tôi thường chúi đầu xuống để vớt nòng nọc. Cả tôi và Lê đều không biết làm sao bọn cá trê con con này lại có thể hóa ếch. Chúng tôi chỉ cần được ngắm chúng, vớt một nhóc vào lòng bàn tay, rồi lại thả xuống, xem cách nó vội vội vàng vàng đuổi theo bầy.
Có một dạo, tôi và Lê rất thích trò nhảy rơm. Tìm một đống rơm thật to và cao, hai đứa thay phiên nhau leo lên và nhảy xuống, cho đến khi chân tay đỏ lên vì ngứa do rơm cứa vào da. Thường thì trò chơi kết thúc khi một trong hai đứa thấy một người đàn ông từ xa chạy lại, miệng không ngừng la hét điều gì đó. Chúng tôi mới vội vàng xách dép lên và chạy biến. Nếu không, có lẽ hình phạt sẽ là dọn dẹp đống rơm đã tung tóe khắp nơi.

Hồi nhỏ, tôi đã được học cách nặn đất sét. Từ hộp đất có sáu màu cơ bản mà má tôi mua dăm ngàn từ chợ, tôi phải nặng ra hình con trâu đen nhẻm, con heo trắng hồng, con gà với đủ màu sắc hay thậm chí là cô bé mặc váy màu vàng và có đôi môi màu đỏ. Đó là môn học tôi rất thích, ít ra tôi có thể thôi không cần nhìn vào mấy trang sách chỉ có vài dòng chữ mà đôi khi tôi cũng không thể đọc hết. Hơn nữa, đất sét có mùi thật thơm. Cũng chính vì lý do đó mà mỗi lần xuống ruộng, tôi hay kéo Lê lang thang dọc các bờ đất để bốc trộm đất ruộng. Đối với tôi, thứ đất đen xám và có mùi tanh tanh khi đó chính là đất sét mà tôi có thể sử dụng để tạo ra kiệt tác. Và kết quả lúc nào cũng vậy, “kiệt tác” nứt ra và vỡ vụn sau vài hôm còn tôi thì bị má la vì tội bôi bẩn hết cả hiên.
Đã hơn hai mươi năm từ ngày tôi và bạn nhìn thấy nhau trong lớp mẫu giáo. Bạn giờ vẫn gắn bó với quê nhà, với khoảnh nắng ươm vàng trước sân. Bạn không còn cao hơn tôi một cái đầu nữa và đã trở thành cô giáo nhỏ nhắn, xinh xắn. Tôi tha hương và tìm đến cuộc sống bon chen nơi thành phố. Tôi không yêu màu đỏ của bụi đường, tôi không thích cái lạnh se sắt những tháng cuối năm. Tôi ghét bản thân mình cứ nhớ mãi bụi sim bung trái, ghét bản thân thương nhớ giọng nói nhẹ của ba, câu la mắng của má, ghét mình nhớ cái tuổi thơ hồn nhiên với từng kỉ niệm lắp đầy, nhớ cô bạn giờ đã thướt tha tà áo dài xanh đỏ. Tôi ghét những giấc mơ có rơm, có rạ, có mùi tanh của đất ruộng, có thế giới riêng của tuổi thơ bạn và tôi. Ghét bản thân mình đã quá tham cầu, mãi theo đuổi những giấc mơ không hình hài.
Và, xin lỗi, những giấc mơ tôi...
© Tường Vi Lê – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.







