Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tâm sự gửi cha

2023-06-10 02:05

Tác giả: Nguyễn Minh Tuệ


Bao năm cha đã xa rồi,

Nỗi đau còn đó chẳng nào nguôi ngoai

Bao đêm mất ngủ thức hoài,

Ngoài mưa lạnh lẽo, lệ nhòa ướt mi.

 

Nhớ giờ phút ấy chia ly,

Cha vô “trong đó” chẳng tìm thấy đâu

Tình cha con mãi đậm sâu,

Khoác lên mình ấy một màu áo tang.

 

Nhìn cha con thấy bàng hoàng,

“Không đau”, “không nhói”, không hàng lệ rơi

Lòng con sao thấy rối bời

Chẳng thể tin được cha rời đi xa. 

 

Bà con lối xóm gần xa,

Họ hàng thân thích viếng cha xa rồi

Nhưng mà họ nghĩ con tồi,

Cha đi không khóc nghĩa là vô tâm

Nghĩ mà con thấy nhói lòng

Sao mà cứ khóc mới là có thương?

 

Họ coi khóc là lẽ thường,

Mà đâu có hiểu nỗi lòng của con

Với cha chữ hiếu chưa tròn,

Cha đau, cha ốm con chẳng thể chăm. 

cha

Học xa kín hết cả tuần,

Mong ngày chủ nhật một lần thăm cha

Ngày tháng cứ vội trôi dần,

Đợi ôn thi hết học phần cạnh cha.

 

Nhưng mà cha vội đi xa,

Chẳng “chào” con gái một câu cuối cùng

Lần đi này đến tận cùng,

Chẳng có cơ hội trùng phùng cha ơi. 

 

Lòng con sao thấy chơi vơi,

Cô đơn giữa chốn đông người lắm cha

Thời gian thấm thoát trôi qua,

Con càng khôn lớn, xa cha càng nhiều.

 

Dù con có nói bao nhiêu,

Chẳng thể nói hết những điều trong tim

Bao năm con vẫn lặng im,

Tự ôm nỗi nhớ thương cha xa vời

Nỗi đau khó nói thành lời,

Vô vàn tâm sự trong lòng gửi cha.

© Nguyễn Minh Tuệ - blogradio.vn

 

Xem thêm: Em Chỉ Là Người Tình

 

Nguyễn Minh Tuệ

Người ta thích vẽ, thích ca/ Còn tôi chỉ thích thổi hồn vào thơ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

back to top