Vì cuộc đời tựa như những cái chớp mắt!
2009-03-19 18:03
Tác giả:
Blog Việt
Chớp mắt cùng Hà Nội.
Những cái chớp mắt của một đứa con xa quê!
1. Tin nhắn cuối cùng mà tôi gửi về Việt Nam trong ngày hôm đó là tin nhắn cho cô trong khi đang ngồi đợi transit ở Đài Loan, kể về một cô bé người H.P đang ngồi gặm xoài xanh trước mặt.
"Xinh, ngoan, đã xin xong số điện thoại“
2. Đấy là cái ngày tôi lên đường rời xa Việt
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart |
"Còn một chỗ bên cạnh cửa sổ cho cậu đấy“
Tôi gật đầu cười cảm ơn anh nhân viên kiểm tra vé rồi liếc xuống nhìn cái vali hành lí đang chạy từ từ trên băng tải vào bên trong. Thở phào một lần nữa vì cái vali chứa bao nhiêu là quà của bạn bè gửi về nhà mà vẻn vẹn có hơn 29 kg, nghĩa là chưa quá cân, nghĩa là mọi chuyện kể từ lúc đột ngột quyết định về nhà ăn tết đến lúc chuẩn bị lên máy bay đều suôn sẻ. 3. Đó là một chuyến đi dài và mệt mỏi. Tất cả những gì tôi còn nhớ được là ấn tượng về cô bạn đồng hành người Đài Loan mà cứ mỗi lần thấy tôi ấp úng bằng tiếng Anh thì lại quay sang cười hềnh hệch, một ông người Mĩ đang tìm mối làm ăn với Việt Nam tôi bắt chuyện ở sân bay Đài Loan thì rất thích khoe ảnh cô vợ trẻ hơn 20 tuổi ông mới cưới ở Hà Nội. Ngoài ra phải kể đến ông anh người Việt đang làm quán ở Nordhausen vì nhớ vợ nhớ con nên năm nào cũng phải về nhà một lần và một bác đang làm Phd về lâm nghiệp ở Göttingen. Những cái tên, những khuân mặt, những số phận vì một lẽ nào đó, vô tình hay cũng có thể được sắp đặt đi qua nhau nhiều khi mờ nhạt như thế đấy.
4. Những ngày ở Hà Nội thật nhàn hạ. Mở mắt ra lúc 7h30. Lười, cựa mình, chớp mắt một cái là 8h30. Chớp thêm một cái nữa đã là 10h. Một ngày mới bắt đầu. Thời gian trôi nhanh vù vù qua những cái chớp mắt. Đơn vị của cuộc đời là những cái chớp mắt. Có khi vừa mới ở bên nhau, chớp mắt một cái đã xa ngàn dặm. Có khi vừa mới ngại ngùng, chớp mắt một cái đã có người có vợ có chồng. Có chớp mắt lâu, có chớp mắt nhanh. Nhanh là những khoảnh khắc. Lâu thì có thể là cả giấc ngủ dài. Khi ta trưởng thành, ta nhớ về những khoảnh khắc ấu thơ. Rốt cuộc thì trí nhớ là một tập các tấm post card. Có người sưu tập cho mình một tập Postcard đủ dày. Có người thì chỉ mỏng thôi. Có tấm Postcard màu sắc rực rỡ, có tấm rạng rỡ những nụ cười. Có tấm nhàu nát, ảm đạm và rách rưới lỗ chỗ. Có những Postcard ta giữ cho riêng mình, có những tấm ta dành tặng và sẽ chia cho kẻ khác. 5. Hà Nội – trong mắt một người xa quê hương như tôi – đã thay đổi quá nhiều. Thời gian dường như không có gì để lưu luyến mảnh đất này. Tôi có cậu bạn. Buổi sáng sớm dậy lên sàn chứng khoán. Muộn một tí đi uống cafe hoặc là sang nhà rủ tôi đi ăn sáng. Trưa lại phóng xe máy đi đón em. Cái vòng nhàn hạ và thảnh thơi đấy cũng chưa lâu có lẽ là kể từ khi gần như tất cả nhóm bạn cấp ba của tôi tham gia vào game show chứng khoán. Ở nhà hai chữ "chứng khoán" phổ biến đến nỗi, đi đến đâu, gặp ai mà bạn không muốn, không thích hoặc không biết nói chuyện gì, thì dù là một kẻ ngoại đạo, bạn chỉ cần mở lời bằng hai chữ thần kì đấy thôi thì người kia, tuy có một chút rụt rè bẽn lẽn ban đầu, nhưng rồi sẽ dần dần mà thao thao bất tuyệt như một nhà truyền đạo thực thụ đang thuyết giảng về một thứ giáo lí đang từng ngày từng giờ làm thay đổi cuộc sống của họ. Mong muốn của tôi từ mấy năm nay là được đi nghe nhạc ở Hà Nội cuối cùng cũng thực hiện được. Các quán nhạc giờ có nhiều ở Hà Nội, nhưng những quán chuyên về ghi ta cổ điển thì lại có vẻ như ít đi. Tôi đi nghe nhạc ở N.T cùng Hà, thằng bạn ngày xưa chơi đàn khá là thế mà giờ đây cũng đã bỏ đàn. Do bộn bề công việc? Do không còn hứng thú? Hay như nó nói là chẳng còn người nào nghe nó chơi kể từ lúc tôi đi. Nhìn ra quanh mình thì thấy lí do nào cũng đúng cả, trái đất quay dường như nhanh hơn, Hà Nội thì thậm trí còn đang trượt đi trên đó. Nhanh đến nỗi, chỉ cần bạn là một công dân của thành phố và bạn thậm chí vẫn đang đứng yên, có thể tự hào mà nói rằng bạn là một người năng động. Hay là cái thành phố

Hình ảnh: Deviantart

Cuộc sống là những tấm Postcard - Hình ảnh: Deviantart
“Cô gặp lại anh vào cuối mùa đông, khi nhành non của những cây hoa ngọc trâm cô trồng bên bậu của sổ đã đâm trồi. Qua khung cửa sổ xam xám vẫn còn phảng phất cái lạnh của mùa băng giá, anh đã đứng đấy từ bao giờ, chăm chú nhìn cô ngồi đan nhưng mũi đan cuối cùng của chiếc khăn len. Ở cái thành phố này, cô gái nào cũng học đan len, họ đan những cái khăn đẹp nhất gửi gắm trong đấy là tình cảm cho những chàng trai may mắn. Cô chẳng đan khăn cho ai cả. Nhưng cái công việc này với cô lại như là một việc phải làm, chẳng đầy ải cũng chẳng đau khổ. Cô vừa đan len vừa chờ đợi, không một “ai” nào đó, cũng không một việc gì cụ thể cả. Có lúc cô đã nghĩ nhiều về những việc đang làm, dường như cô đang đợi quá khứ của mình quay lại. Nhưng rồi sự tỉnh táo đã cho cô thấy là cô chẳng chông đợi cũng như hi vọng gì. Và cũng vì thế nên cô cũng chẳng cần phải hoàn thành cái công việc đều đặn và nhàm chán này cho đến tận cuối mùa đông. Cô nhìn thấy cái dáng xương gầy của anh khi đưa mắt theo những ánh hoàng hôn cuối cùng đang chạy dần khỏi căn phòng, chui qua ô cửa xổ, chạy xuống sân tiến từ từ về phía anh đang đứng, cho đến khi hai ánh mắt gặp nhau. Ánh mắt anh không mang theo nỗi buồn của quá khứ, cũng không mang theo những tin vui của sự trở về, ở đó chỉ còn là một sự trống rỗng của thời gian.....”
* * *
Gửi từ Ngọc Thảo – Theo blog Nr3

Vài nét về tác giả blog: Just because you are a character doesn’t mean you have character
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.


