Phát thanh xúc cảm của bạn !

Về với biển

2020-10-02 01:20

Tác giả: Quang Nguyễn


blogradio.vn - Các kỳ nghỉ hè cô vẫn hay một mình đến với biển, lang thang trên bờ cát như muốn tìm lại dư âm của mối tình đầu dù cô biết Khánh không còn trở lại đây nữa, nhưng điều đó vẫn như một thói quen. Và những hồi ức của biển như vỗ về trái tim cô, trái tim vẫn còn thương nhớ mối tình đầu. 

***

Biển đã có từ bao giờ, những con sóng ngoài khơi hôn lên bờ cát trắng, nghe như khúc nhạc du dương lẫn vào tâm trạng làm cho con người ta xao xuyến yêu biển thêm. 

Người ta đến với biển bằng những cảm xúc khác nhau, nhâm nhi giọt cà phê thả hồn theo cơn gió, những khi buồn thủ thỉ cùng biển sóng. Vào buổi chiều cảnh biển buồn như đơn lẻ, góc trời xa nhuộm đỏ hoàng hôn nghiêng, cánh chim trời vi vút trông bé tí những con tàu vời vợi chầm chậm đi.

Hương thích đến với biển vào buổi chiều vắng lặng, một mình đứng trước biển mắt ngó ra xa, một cảm giác bình yên hòa cơn gió nhè nhẹ, chân bước trên bờ cát mịn màng êm dịu, tìm lại dấu vết của mối tình đầu tiên.

Hương và Khánh quen khi cả hai được phân công về trường cấp 2 tại huyện. Họ dạy trái buổi nhau, cứ mỗi lần Khánh về thì Hương lại vào nhưng mỗi ngày Khánh đều ở lại chờ Hương vào rồi mới ra về. 

Từ khi quen biết và có cảm tình Hương thường đến trường sớm hơn để gặp Khánh, căn tin dường như đã quá quen thuộc với hai người họ trong những giờ trưa. 

Nơi sân trường vắng vẻ, chỉ có tiếng chim ríu rít trên cành cây, ghế đá luôn có hai người ngồi nói chuyện mỗi ngày, họ chỉ tạm biệt nhau khi tới giờ học sinh vào lớp. 

Tình bạn đồng nghiệp đã chuyển sang cảm xúc yêu mặc dù họ chưa bao giờ nói ra. Là giáo viên họ hiểu nhau về sự vất vả của nghề nên luôn quan tâm chia sẻ đồng cảm cùng nhau, có lẽ vì lý do đó mà cảm xúc của hai người đã đồng điệu nhau trên con đường giảng dạy với niềm khát khao cháy bỏng trong ước mơ của mỗi người.

Ngày tổng kết cuối năm học Hương và Khánh cứ lặng lẽ nhìn nhau, hai gương mặt chất chứa nỗi buồn vì họ biết sẽ không còn gặp nhau mỗi ngày như trước nữa, nghe những tiếng ve râm ran, màu phượng như thắp lửa, họ lại càng buồn hơn.

cap_doi_giay

Khánh đứng đằng xa lén nhìn Hương trong tà áo dài bay trong gió, với nụ cười hồn nhiên nói lời chia tay với các học trò, anh biết nụ cười ấy sẽ không bao giờ vui, nụ cười ấy đang gượng ép trang trí cho cái vẻ ngoài, nhưng bên trong lại là một nỗi buồn sâu thẳm được giấu kín không bao giờ bộc lộ. Đôi khi Hương nhìn sang thấy Khánh đứng thẫn thờ một mình ở hành lang, khác xa với với các thầy cô đang nói cười cùng nhau.

Buổi trưa đó tiệc tùng xong các đồng nghiệp ra về. Hương vẫn ngồi bên chiếc ghế đá như mỗi ngày chờ Khánh như một lời tạm biệt và hẹn gặp lại năm học sau. Nghĩ đến hai hàng nước mắt của Hương ứa ra, cô vội vàng lấy tay lau nước mắt khi thấy dáng của Khánh sắp đến gần.

“Hương không đi chơi với các thầy cô hay sao mà còn ngồi đây?”.

“Thôi Hương không đi đâu, Hương ngồi đây ngắm nhìn cảnh quan một lát vì ba tháng sau mới được trở lại. Còn Khánh sao lại không đi chơi với các thầy?”.

“Khánh thấy mệt trong người nên không muốn đi”.

“Vậy Khánh về nghỉ ngơi đi cho khỏe”.

“Khánh cũng muốn ở lại đây, vì Khánh cũng như Hương vậy, không muốn xa mái trường trong ba tháng hè dài. Tuy mới về đây dạy nhưng có quá nhiều kỉ niệm, nhớ lớp, nhớ học trò, nhớ sân trường, và nhớ…”.

“Nhớ gì vậy Khánh?”.

“Nhớ các đồng nghiệp”.

“Vậy trong các đồng nghiệp, ai là người Khánh nhớ nhiều nhất?”.

“Hương biết rõ mà”.

“Hương không biết”.

“Hương không nhớ các đồng nghiệp của mình sao?”.

“Dĩ nhiên là Hương nhớ rồi, con người chứ đâu phải cỏ cây mà không biết buồn, không biết nhớ”.

ảnh-buồn-tâm-trạng

“Vậy thì Hương nhớ ai nhiều nhất?”.

“Câu này Hương hỏi Khánh, sao Khánh hỏi ngược lại. Nhớ ai nhiều nhất, Khánh tự biết mà”.

“Mùa hè đã đến rồi, Hương có dự định về quê không?”.

“Hương về, nhưng nếu ai dẫn Hương đi biển thì Hương sẽ ở lại”.

“Vậy để Khánh đưa Hương đi biển, Khánh rất thích biển”.

“Phải không đó, mà Khánh không về quê sao?”.

“Khánh phải ở lại đưa Hương đi biển chứ, ngày mai chúng ta cùng đi”.

“Nhanh vậy sao?”.

“Đúng vậy”.

Hai người họ cười tươi, niềm vui lấp đi nét buồn ban đầu đã hiện trên gương mặt họ. Ước mơ của cô giáo trẻ đã sắp trở thành hiện thực, được về với biển, cùng người mình thương nắm tay dạo bước trên từng bờ cát êm, nghe từng con sóng vỗ nhịp nhàng.

Khánh cũng vui mừng không kém gì cô, ngày mai đứng trước biển anh sẽ ngỏ yêu lời cùng Hương, đó là cơ hội tốt để anh thổ lộ tình cảm của mình sau một thời gian dài thương thầm đồng nghiệp.

Chiếc xe đã đưa họ đi đến với biển trong niềm mơ ước, trước mắt họ là màu xanh của biển cả bao la, với bãi cát trắng xóa, những cây dù nhiều màu sắc mọc san sát nhau, biển đẹp như giấc mơ, mà giấc mơ ấy bây giờ đã hóa thành sự thật.

Đêm đó Khánh đã dành sự bất ngờ cho cô, những cây nến cắm trên bãi cát theo hình trái tim bừng cháy, ngọn lửa của mối tình đầu thật ấm áp và hạnh phúc biết bao, lời yêu của Khánh dành cho Hương dưới ngọn nến lãng mạn, có tiếng sóng biển vỗ vào bờ như minh chứng cho một cuộc tình thủy chung đến mai sau. 

 

co_gai_mnah_me_2

Chiều đó hai người họ cùng dạo biển trong không gian yên vắng, tay đan tay, quay mặt về phía biển hứa hẹn sẽ có một đám cưới trong tương lai.

Thời gian sau Khánh chuyển trường về dạy ở quê, Hương vẫn ở lại, từ đó họ xa nhau, Khánh lập gia đình ở quê và có một cuộc sống hạnh phúc viên mãn. Tuy ở lại có buồn, có thương nhớ nhưng Hương chưa bao giờ trách Khánh, vì trong tình yêu không phải cứ yêu nhau rồi sẽ thuộc về nhau sống bên nhau.

Hương thừa hiểu, cô dặn mình không được khóc mà phải chấp nhận nó. Cô cũng thấy ấm áp và hạnh phúc trong suốt thời gian vừa qua bên Khánh.

Cô mỉm cười khi nhớ lại những tháng ngày đầy mơ mộng cùng với Khánh, xem như một kí ức đẹp về mối tình mình đã có trong đời.

Ngày tổng kết, phượng nở đỏ rực sân trường, tiếng ve râm ran chào mùa hè, cảm xúc của những năm cũ cứ lặp lại trong tâm trí của cô và có lẽ cô vẫn chưa quên được Khánh dù biết anh đã có gia đình. 

Cô vẫn thường hay ngồi bên chiếc ghế đá năm xưa, đôi mắt xa xăm hồi tưởng về năm tháng Khánh còn ở đây, cùng với cô.

Các kỳ nghỉ hè cô vẫn hay một mình đến với biển, lang thang trên bờ cát như muốn tìm lại dư âm của mối tình đầu dù cô biết Khánh không còn trở lại đây nữa, nhưng điều đó vẫn như một thói quen. Và những hồi ức của biển như vỗ về trái tim cô, trái tim vẫn còn thương nhớ mối tình đầu. 

© Quang Nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Quang Nguyễn

Người kể chuyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

back to top