Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

2020-09-22 01:26

Tác giả: Trần Thị Huế


blogradio.vn - Tình yêu phải xuất phát từ rung động có thật ở cả hai phía thì mới là tình yêu, thì mới “lành lặn”, cố chắp vá hay níu kéo cầu cạnh chỉ khiến cho đoạn tình cảm thêm tàn tật, thương tâm

***

Đọc truyện Mắt Biếc ai cũng thương xót cho Ngạn, trách Hà Lan sao mà lạnh lùng quá, nhưng có bao giờ chúng ta nghĩ cho nỗi khổ tâm của người con gái có đôi mắt rất đẹp này?

Cũng giống như bao kết cục buồn bã trong các câu chuyện tình yêu khác, sự đau khổ của Ngạn là điều vốn được báo trước, hơn nữa, còn được dự báo từ rất sớm.

Rõ ràng, Hà Lan chưa từng yêu Ngạn, cô thừa biết tình cảm của Ngạn dành cho mình. Bởi vì, một người con gái, dù “vô tư” đến cỡ nào cũng có thể hiểu được tình yêu Ngạn gửi vào từng lời ca, điệu nhạc. Mà Hà Lan đâu phải một người con gái vô tâm, cô đã yêu đồng thời nhận ra tình ý của Dũng chỉ sau vài lần gặp gỡ đấy thôi, với lại, một người có đôi “mắt biếc” sâu thăm thẳm như vậy không thể là một cô gái ít tâm tư và thấu hiểu được. Có lẽ vì ngay từ đầu, vốn dĩ chưa từng đem lòng yêu thích, hướng về nên mới dửng dưng đến thế.

Chúng ta đều chỉ nghĩ về Ngạn như một chàng trai bất hạnh mải mê chạy theo tình yêu mà chưa một lần được đáp trả, nhưng có ai để ý, Hà Lan cũng lận đận kém gì? Ngạn thương Hà Lan nhưng không nói ra, cho nên mới không nhận được sự chối từ rõ ràng. Rốt cục, tình câm thì lại đau trong im lặng. Không phải một người, mà cả hai cùng đau. Ngạn đau vì cầu tình mà không được, Hà Lan đau vì không biết bằng cách nào có thể khiến cho người bạn thuở thơ ấu này dứt bỏ đoạn tình cảm cố chấp không có kết quả. Làm sao hai con người có thể cùng yêu thương nương tựa đến cuối cùng khi chí hướng và hoài bão đôi bên chẳng chung đường. Một kẻ mơ về phố thị náo nhiệt phồn hoa, còn một người mãi ôm những kỷ niệm cũ kỹ cùng chuyện tình giữa đồi sim. Không phải Hà Lan không yêu và nhớ Đo Đo, chỉ là cô có những ước nguyện riêng, niềm vui khác. Thế nhưng tình cảm cố chấp của Ngạn cùng những vấp váp của tuổi trẻ đã đẩy cô ngày một xa đồi sim, xa giàn cây rợp mát trước sân nhà…

Tình yêu của Ngạn đối với Hà Lan rất lớn, và vì lớn nên nó chứa đủ cả sự bao dung cao thượng lẫn ích kỷ hẹp hòi. Tình yêu ấy cao thượng ở chỗ dù Hà Lan có vô tâm thêm bao nhiêu lần, mắc phải bao nhiêu lầm lỗi, Ngạn vẫn sẵn lòng chào đón cô trở về, che chở và bảo vệ. Nhưng cũng vô cùng ích kỷ ở chỗ Ngạn chỉ biết cho tình yêu của mình, giấc mơ của mình mà vô tình không biết hoặc biết rồi mà chẳng để tâm người con gái mình thương có những hoài bão trái ngược hoàn toàn. Vì chỉ biết cho tình yêu của mình, mù quáng và cố chấp, Ngạn lại kéo thêm một người khác vào vòng luẩn quẩn khổ đau dằn vặt là Trà Long. Tình yêu của anh khiến cho cả ba cùng đau khổ, khiến cho những tâm tình của hai cô gái đa sầu đa cảm bỗng trở thành sai trái và dằn vặt, để rồi cả ba đều không thể thoát ra khỏi chính nỗi đau của mình…

Đột nhiên nhớ tới một câu nói trong một tác phẩm khác của bác Ánh “Tình yêu đâu phải là hành động trả ơn, càng không phải là hành động từ thiện. Nó không đến với chúng ta trên xe lăn, với tay và chân bó bột để kêu gọi sự xót thương.” Đúng vậy, tình yêu phải xuất phát từ rung động có thật ở cả hai phía thì mới là tình yêu, thì mới “lành lặn”, cố chắp vá hay níu kéo cầu cạnh chỉ khiến cho đoạn tình cảm thêm tàn tật, thương tâm…

Mình biết tình yêu luôn rất phức tạp và khó hiểu, nhưng chẳng phải vì thế mà thú vị hay sao. Có thể cậu cũng như bao nhiêu người, thắc mắc tại sao Hà Lan lại không chọn lấy tấm chân tình của Ngạn, hạnh phúc đến cuối cùng. Nhưng cậu, thử hỏi chính bản thân mình xem, có bao giờ cậu vì cảm kích tấm chân tình của một người mà yêu người đó chưa, mình nói là yêu ấy, không phải mối quan hệ yêu đương, vì có rất nhiều người vẫn đến với nhau dù chẳng có rung động yêu đương gì cả. Mình sẽ không bàn về việc họ bất hạnh hay vui vẻ ở đây. Chỉ nghĩ rằng, tình yêu bảo là phức tạp, ừ thì cũng đúng, nhưng nếu nói nó đơn giản lại liền rất giản đơn, yêu là yêu, không có lý do, cậu cảm thấy rung động và yêu tha thiết một người thì chính là yêu, còn nếu chỉ cảm kích nhưng không đem lòng rung động và yêu đương thì là không yêu, dù người ta có tốt hơn, trong lòng cậu có cảm kích nhiều hơn cũng không yêu. Vậy đấy.

Cầu chúc cậu có một tình yêu hoàn mỹ, có thể yêu người yêu mình, cùng vui vẻ hạnh phúc đến cuối cùng.

© Trần Thị Huế - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

'Mắt biếc': Ngạn và Hà Lan những người chung đường ngược hướng và rồi bỏ lỡ nhau

Trần Thị Huế

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

Miền Trung ơi, thương lắm!

Miền Trung ơi, thương lắm!

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Đôi khi có những thứ làm chúng ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào vượt qua nhưng đó chỉ là điều chúng ta suy nghĩ. Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả. Thời gian sẽ giúp chúng ta xóa nhòa mọi thứ. Những người đã không còn muốn đi bên chúng ta nữa thì hãy để họ ra đi. Hãy giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Đừng vì một chút yếu lòng mà đem cuộc đời mình vào một cuộc tình không tình yêu.

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Rồi ba dặn "Xa quê nhiều vất vả Phải biết tự chăm sóc mình con nha Dù khó khăn cũng đừng nên gục ngã" Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà.

Ngày cha trở lại đời con

Ngày cha trở lại đời con

Dù ba vẫn cái kiểu vui vẻ hóm hỉnh như ngày xưa, nhưng con thấy rất rõ, thời gian không thật sự “phẫu thuật” cho vẻ ngoài của ba, mà là đã “phẫu thuật” cho tâm hồn của ba rồi.

back to top