Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Ừ thì yêu thôi, ba mươi rồi!

2020-05-13 01:30

Tác giả: Mai Tmr


blogradio.vn - Đừng vì một vết thương khó lành, mà tâm can chỉ luôn nghĩ đến nó từng làm mình đau. Vết thương dù khó lành, nhưng cũng từ rất lâu, mà lâu rồi thì đều có thể buông xuống được.

***

Cuộc sống của cô gái sắp ba mươi như tôi đang trải qua gói gọn trong đơn giản, bình yên, quay vòng đều đặn mỗi ngày với ba mối bận tâm lớn: gia đình, công việc và cảm xúc của bản thân.

Gia đình, có những lúc mối quan hệ với bố mẹ chưa bao giờ thực sự ổn, tư tưởng của hai thế hệ khác nhau dẫn đến nhiều bất đồng về quan điểm, đôi lúc không thể tìm được sự dung hòa. Nhưng mỗi ngày trôi qua vẫn phải tự ép bản thân nghĩ rằng nó đang ổn hoặc cố gắng thay đổi để có thể tìm thấy cái sự ổn hơn cho tất cả sau mỗi lần gặp gỡ trò chuyện. Và rồi cũng thấy hiểu nhau hơn qua từng ngày.

Sự nghiệp, chẳng có thành tựu gì to tát nổi trội như nhiều bạn bè để khoe khoang, hiện tại chỉ có một công việc văn phòng nhỏ, nhỏ thế thôi mà nhiều lúc còn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bất lực rồi chán ghét mọi thứ; nhỏ thế thôi mà có những ngày trôi qua thật tồi tệ, để có giây phút thoáng qua thực sự muốn từ bỏ. Khi bình tâm lạị, bản thân vẫn cần có công việc để tiếp tục duy trì cuộc sống, nên lại tự động viên bản thân tìm mọi cách để giải quyết triệt để những áp lực, những bế tắc đang phải đối mặt thay vì từ bỏ nó một cách dễ dàng.

tuoi30-1

Tình yêu cũng vậy, chưa lúc nào là ổn, vì vẫn luôn một mình trong ngần ấy năm, bản thân chưa bao giờ cảm thấy cô đơn hay yếu đuối vì không có ai bên cạnh, ngược lại vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại, sự tự do đang có mang đến nhiều niềm vui, mọi thứ diễn ra thoải mái dễ chịu hơn nhiều so với việc bắt đầu mối quan hệ ràng buộc nào đó.

Ở độ tuổi như bây giờ sẽ là rào cản lớn cho bản thân cả về tâm hồn lẫn thể chất, là nỗi bận tâm, bận lòng sâu sắc cho bố mẹ, cho những người thân đang quan tâm mình.

Bởi cái tư tưởng con cái khi đã trưởng thành, phải dựng vợ gả chồng, phải đi tìm bến đỗ ổn định cho tương lai, để sinh con và cùng nhau nuôi dưỡng chúng mạnh khỏe trưởng thành. Thế hệ tiếp nối thế hệ là điều cần thiết mà con cái phải làm để báo hiếu cha mẹ, là thuận theo quy luật tự nhiên của xã hội. Nếu trái với quy luật đã ăn mòn như gốc rễ trong suy nghĩ ấy thì sự gièm pha, lời ra lời vào của xóm giềng, của ông chú bà cô xa lạ nào đến hỏi thăm đó cũng đủ làm bản thân chết ngạt trong biển lời than thở hối thúc ngày ngày.

Bởi chẳng ai có thể trẻ mãi mà giữ được cái nhiệt huyết như tuổi đôi mươi, năm tháng trôi rồi cũng dần già đi, lầm lũi cô đơn mình với mình, cuộc sống ấy tẻ nhạt, nhàm chán đến vô nghĩa biết bao nhiêu!

tuoi30-4

Mọi người vẫn bảo bản thân cố chấp, không đủ can đảm vứt bỏ những tổn thương trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc của hai người thân yêu nhất, để mở rộng lòng mình mà yêu đi, mà tin tưởng, rồi đón nhận tình cảm của ai đó. Cứ mãi đứng đó, luôn chỉ ở đó thì biết đến bao giờ mới tìm thấy mảnh ghép còn lại - người đàn ông có đủ chân tình, có đủ bao dung, có đủ bản lĩnh nắm lấy đôi tay nhỏ bé bước qua giông bão ngoài kia.

Ngẫm lại, thấy đúng quá, cuộc sống này vốn dĩ không công bằng, bản thân muốn cố gắng theo cách hoàn hảo nhất để có thể bồi đắp thêm thật nhiều tình cảm vốn đã đầy thiếu thốn cho gia đình nhỏ, nơi có bà, có bố mẹ và những đứa em. Nhưng mọi thứ đang vượt ra ngoài sự mong muốn ấy, trách nhiệm này không chỉ thuộc về mình, gánh nặng này, nhọc nhằn này một mình không tự gánh vác nổi; và cũng không thể vì một mình mình mà có thể đổi khác được. Nên dù thế nào đi nữa, dù cho tâm hồn này, con tim này còn muốn được tự do vùng vẫy thêm nữa giữa biển trời rộng lớn, muốn tự do khám phá trải nghiệm cuộc sống mới; cho dù vẫn đang sống với thái độ tích cực yêu đời, trao bao  yêu thương quan tâm cho những người đặc biệt nhưng không hề để dành một góc nhỏ nào đó cho tình yêu đôi lứa thì nên một lần suy nghĩ thật nghiêm túc về nó.

Bản thân phải kiên cường vượt qua, can đảm bước ra khỏi những tổn thương, những ám ảnh đau khổ tận cùng trong vũng bùn lầy quá khứ, để tìm lấy thứ ánh sáng khác, dẫn lỗi rồi lan tỏa cuộc đời mình theo cách nào đó lấp lánh hơn.Tự hỏi rằng thứ ánh sáng ấy có phải chăng là tình yêu? Vì tình yêu làm cho con tim ta đôi khi yếu mềm, buông thả một chút, xúc cảm cuồng nhiệt để được đắm mình trọn vẹn trong cơn say tình, để nếm đủ mật ngọt, để mang phép màu diệu kỳ gửi gắm trong thanh xuân đẹp đẽ.

tuoi30-3

Đừng vì một vết thương khó lành, mà tâm can chỉ luôn nghĩ đến nó từng làm mình đau. Vết thương dù khó lành, nhưng cũng từ rất lâu, mà lâu rồi thì đều có thể buông xuống được.

“Vậy nên đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời dù những gánh nặng vẫn còn chất chồng trên vai và ngày sau bạn vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn hơn nữa”.

Vậy nên đừng bao giờ gục ngã dù cho phía trước bạn chẳng thấy con đường nào, cứ mạnh mẽ đứng lên, kiên trì tìm kiếm và sẵn sàng nắm lấy định mệnh cuộc đời mình, người không tiếc mang hạnh phúc, mang niềm tin, mang hào quang lấp lánh đến bên cuộc đời bạn!

Đủ để hiểu đã đến lúc...

Ờ thì yêu thôi, cũng sắp ba mươi rồi…

© Mai Tmr – blogradio.vn

Xem thêm: Tuổi 30 đâu quá muộn để yêu một người

 

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top