Tuổi thơ của anh em tôi năm ấy
2018-04-30 01:30
Tác giả:

Ảnh: Thảo Nguyễn Đắc
Đến tận bây giờ, nhiều người làng tôi vẫn không quên nhắc lại: nhà mày trước đây nghèo lắm!
Những năm 90, khi còn học tiểu học, tôi từng chảy nước mắt trước những rổ sắn độn cơm vào mỗi bữa ăn, từng xấu hổ với cái quần rách đổng vá ngang vá chằng ngày nào cũng mặc, những cuốn sách xin về học không còn nguyên vẹn hay cái túi cước sờn màu dùng làm cặp,... Lớn lên, tôi càng thấm thía khi biết bố mới 4 tuổi thì bà nội đã mất. Ông nội, sau đó, lần lượt còn lấy thêm mấy bà nữa, bố tôi sống chủ yếu nhờ vào sự cưu mang của xóm giềng. Ngày bố mẹ tôi ở riêng, có cái vại ông nội cho để đựng gạo, bà nội kế cũng tới chửi rủa, lấy lại bằng được. Mẹ tôi còn kể, vào mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, những hôm không kiếm được tiền đong gạo, bố mẹ phải đi xin lá sắn, lá khoai tây về luộc ăn, có hôm bị say phải nhập viện. Anh em chúng tôi lần lượt ra đời, trở thành gánh nặng đè lên vai bố mẹ. Thế nhưng lúc đó, chúng tôi nào đã biết lo lắng gì. Trong cái xóm nghèo ven đồng, chúng tôi đã lớn lên bằng những ước mơ đời thường, bằng niềm vui của những trò nghịch ngợm dại dột…
Niềm vui của anh em tôi, trước hết, là những chiều đón bố về. Khi tiếng xe đạp cũ lách cách vang lên từ ngoài ngõ, chúng tôi lại tíu tít chạy ra rồi liến thoắng:
- Bố bán hết kem không bố?
Vì bữa nào bán hết kem sớm, bố tôi thường mua về một cái bánh mì hay quả dưa chuột đem cắt làm ba chia cho anh em chúng tôi. Lúc đó, kiểu gì tôi cũng phải ăn vội ăn vàng, vì tôi biết ông anh thứ hai bao giờ cũng ăn nhanh cho xong rồi xin tôi, có khi còn cắn cả vào tay tôi nữa. Ngon lành nhất là đợi đến cuối tháng, khi bố tôi chở đầy một xe trúm (dùng để đơm cá tép), sản phẩm cả nhà tôi tranh thủ làm vào buổi tối, xuống chợ thành phố bán, lúc về, bố lại mua mấy cân da lợn, và thế là anh em tôi lại có một bữa ăn da lợn no nê.
Bố tôi rất nghiêm khắc. Khi đi làm, bố thường xếp việc nhà cho ba anh em. Hôm đó, tôi còn nhớ, trước khi đi bán kem, bố dặn đi dặn lại:
- Mấy luống rau ngoài vườn, lá tre rụng xuống nhiều, rau không lớn được. Ở nhà, ba anh em ra nhặt cho hết. Chiều về, bố sẽ kiểm tra nghe chưa!
Bố chưa dứt lời, cả ba đã đồng thanh:
- Dạ.
Chờ bố đi một lúc, anh Cảnh, anh đầu của tôi liền ra uy bằng cái giọng chỉ huy:
- Giờ tao phân việc đây. Trong vườn có ba luống rau cần nhặt lá tre, mỗi thằng mỗi luống. Ai nhặt xong trước thì nghỉ trước.
- Em đau bụng quá, anh cho em nghỉ nhé! - Anh Xuân, anh thứ hai của tôi vốn tính láu cá lại lười biếng, tìm cách trốn việc.
- Mày đừng có mà viện cớ! Nãy giờ mày cười tí tởn, giờ lại bày trò. Làm đi, không chiều bố về, tao nói lại, bố đánh cho một trận bây giờ.
Bên cạnh nhà tôi có ông Tâm cực kì khó tính, đặc biệt ông rất ghét bọn trẻ con nghịch ngợm như chúng tôi. Một lần chơi trốn tìm, luống rau xanh ông vừa trồng xuống hãy còn tươi rói đã bị chúng tôi dẫm lên nát bung. Sau khi phát hiện thấy ông về, chúng tôi mạnh ai nấy chạy thoát thân, chỉ có anh Cảnh là không biết nên đã bị ông ấy tóm tai kéo lại hỏi tội. Và thế là ông bắt anh tôi cứ nhổ đám rau lên rồi lại trồng xuống suốt cả buổi chiều. Mặt anh méo xẹo, nghĩ lại vừa thấy sợ vừa thấy buồn cười. Vậy mà chỉ một vài hôm sau, đâu lại vào đấy. Có hôm trời nắng chang chang, đợi ông Tâm ngủ trưa, anh Cảnh nói chúng tôi đứng canh ngoài bờ tường để anh trèo vào ăn trộm bưởi, nếu được sẽ ném ra cho chúng tôi. Chẳng hiểu ông ấy thức dậy từ lúc nào, và thế là anh đã bị ông bắt đeo hai quả bưởi vào cổ đi quanh xóm!

Ảnh trong phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh.
Còn tôi, vốn hiền lành. Ấy thế mà vẫn có những kỷ niệm tuổi thơ khó quên. Năm ấy, bố mẹ tôi dành dụm mãi mới mua được con bê của nhà ông Độ hàng xóm. Bố tôi quý nó như vàng, hàng ngày bắt anh em chúng tôi đi ra bờ mương lật từng tảng đất gỡ rau má về cho nó ăn, lại còn sắm cho nó cả một cái lược bí để chải lông cho mượt. Cũng một buổi chiều mùa hè yên ả như bao buổi chiều làng quê, sau khi dắt bê đi ăn khắp các bờ ruộng đã gặt, tôi ung dung cưỡi trên lưng nó về nhà. Vốn tính sạch sẽ, chiều nào bố tôi cũng cầm cái chổi kè quét hết sân, vườn, rồi đến ngõ. Thấy tôi cưỡi trên lưng con bê từ ngoài đồng về, và tôi bất ngờ bị ông đập một cái chổi kè vào người ngả lăn xuống đất.
Vào hè, anh em chúng tôi được nghỉ học đúng vào dịp mùa gặt. Cánh đồng khô dần, chỉ còn trơ ra những gốc rạ. Đó là nơi lý tưởng để chúng tôi thả diều hay chơi đá bóng bằng những quả bưởi xanh để héo. Đôi khi lại rong ruổi khắp đồng tìm vũng nước dồn bắt cá nướng ăn.
Thời gian thấm thoát đã gần hai mươi năm. Giờ anh em chúng tôi, ai nấy đều có công việc ổn định, gia đình, con cái đề huề. Tôi lập nghiệp xa nhà, mỗi lần có dịp về quê, trong bữa cơm sum họp, những trận cười ra nước mắt từ những câu chuyện ngày xưa vẫn là đề tài hấp dẫn, là chất keo kết dính tình anh em.
© Lê Xuyên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.






