Dáng hình tuổi thơ
2017-12-22 01:11
Tác giả:

Chưa bao giờ tôi thấy yêu đồng đất miền Trung quê tôi đến vậy, một tình yêu mộc mạc mà bền chặt. Nơi đó có cái nắng đổ lửa ngày hạ tới, có chiếc thuyền xưa bố hay chèo đi bắt cá những ngày lũ về, và có tuổi thơ tôi ấp ủ ở lại.
Tôi nhớ, những năm tháng ấy ngọt lành và thơm mùi lúa mới, nhớ những buổi chiều lộng gió cùng chúng bạn thường chơi trò đuổi bắt. Có những ngày hè nào đó của rất nhiều năm về trước, chúng tôi háo hức chờ ánh mặt trời lịm đi sau rặng tre già bên bờ bến nhỏ, từng đứa từng đứa một đắm mình vào dòng nước mát lạnh.
Tôi nhớ tiếng gió xào xạc khi thu về, giữa đồng hoang êm dịu một chiều chủ nhật, cả lũ chúng tôi cùng nhau chụm đầu bên bếp lửa tự nhóm, vùi vào đó những củ khoai lang trộm được bên triền đất nhỏ, hồi hộp chờ giây phút chúng “ra lò”. Mùi thơm và vị ngọt ngọt bùi bùi từ củ khoai năm nào và những khuôn mặt lấm lem nhọ bếp ấy đã khắc vào ký ức của tôi đậm sâu như thể dù có trải qua bao nhiêu chuyện “đã từng” đi nữa thì cũng không đáng giá bằng một khắc ấu thơ. Cả những thức quả dại chẳng rõ họ tên cũng làm tôi mê mẩn đến lạ kì, niềm hoan hỉ nhỏ dại lâng lâng mỗi lần tôi tìm ra được một thức quả mới khiến tôi thấy dường như đời này tôi chưa bao giờ thành công đến vậy. Có lẽ, ai chưa từng nếm thử sẽ chẳng bao giờ thấu suốt sự trong trẻo nhẹ nhàng của những giác quan chân thành tuổi nhỏ.
Và tôi nhớ cô gái cùng tuổi nhà bên tôi chưa một lần bắt chuyện, bởi cô ấy khác chúng tôi, cô ấy là một người con gái bé bỏng mang trong mình thứ chất độc màu da cam quái ác. Những trò đùa dai tinh nghịch, cô lập và ghét bỏ thuở ấy chúng tôi làm có lẽ đã khiến tâm hồn cô ấy bị tổn thương, nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô tuyệt vọng. Năm tháng đẩy đưa lũ trẻ chúng tôi về những ngã rẽ khác nhau, có biết bao con người dễ gặp dễ quên, dẫu đã cùng nhau bước qua một khúc xa lộ rộng lớn của đời người nhưng ngày sau chưa chắc đã còn nhớ mặt nhớ tên. Thế nhưng tôi lại nhớ cô gái nhà bên tôi chưa từng một lần chơi đùa đến vậy. Có lẽ, vì ai trong chúng tôi cũng đều đổi thay và mất mát, chỉ có cô ấy và nụ cười vẫn vẹn nguyên như thế, tựa như chẳng bao giờ biết lớn lên là gì. Tôi thiết nghĩ, tạo hóa đúng là một sức mạnh tồn tại để duy trì sự cân bằng của vạn vật, cô gái ấy bị cướp đi ngoại hình và giọng nói, thế nhưng lại nhận được một cuộc đời nhỏ bình yên vô ưu.

Trong những nỗi nhớ của tôi, có lẽ, nỗi nhớ về cô em gái nhỏ dễ thương đã cùng tôi bước qua hết những ngày xưa thơ ngây ấy là sâu đậm nhất. Tôi nhớ những khóm hoa dại nhỏ màu cam tôi cài lên đầu nó, áng tóc đen xõa xuống bờ vai gầy và mảnh mai yếu đuối, thế nhưng lúc hồi tưởng lại tôi lại như thấy em đội cả trời chiều êm dịu. Tôi nhớ những ngày hoa lộc vừng rụng nhuộm đỏ cả một khoảng sân nhà vắng như đổ lửa, tôi và em cùng nhặt những nụ hoa hãy còn vướng sương mai tươi mới xâu lại thành những chiếc vòng hoa nhỏ. Tôi tặng em, và em tặng lại tôi, chúng ta đã móc tay hứa rằng sẽ trân trọng và cất giữ nó thật cẩn thận, cho đến ngày cả hai cùng già đi. Lúc ấy, chúng ta sẽ cùng đem những vòng hoa nhỏ ấy ra, nắm đôi bàn tay nhăn nheo của nhau và cảm thán rằng mình đã có những tháng ngày tuyệt đẹp biết bao.
Niềm cố chấp trẻ thơ luôn chóng đến rồi chóng đi, ngày ấy tôi trân trọng chiếc vòng hoa em giữ biết bao nhiêu. Tôi cất nó sâu trong hộc tủ, ngày nào cũng lấy ra ngắm một lần cho thỏa, dẫu vòng hoa nọ đã bàu nhàu héo rũ. Cho đến một ngày, tôi phát hiện vòng hoa nhỏ đã không còn ở đấy nữa, có lẽ mẹ tôi đã vứt nó đi sau một lần dọn dẹp. Tôi im lặng, và em cũng vậy, hẳn là em cũng như tôi, cũng đã đánh mất chiếc vòng hoa kỉ niệm nối liền duyên kiếp giữa hai ta. Như một lời nhắc nhở tâm linh thầm kín, một mùa chớm hạ của nhiều năm về sau, em đi mất. Ngày tiễn đưa em về một miền không gian mới, chiếc khăn tang đội đầu tôi đẫm ướt cả một vùng kỉ niệm. Hình như ngày đó cũng là ngày hoa lộc vừng nở rộ, cánh hoa rơi nát dưới chân người. Ánh mắt long lanh như nụ hoa ngậm sương và nụ cười hồn nhiên của em ngày nào tôi đã không còn cơ hội được thấy. Và dẫu cảnh vẫn còn đây không suy suyển, nhưng bàn tay tôi đã không còn cách nào có thể chạm tới được nữa, phải chăng đó là khoảng trời kí ức tôi dành riêng cho em.
Trên hành trình lớn lên, ai rồi cũng sẽ trải qua những mất mát, buồn đau, và lầm lỡ, lũ trẻ chúng tôi ngày nào đều đã bay về những nẻo đăng trình khác nhau trước cơn gió đời thổi ngược. Chúng tôi trở thành những kẻ lớn đầu và mình đầy gai nhọn, cứng cáp và khôn ngoan. Thế nhưng, hãy còn có những lúc mỏi mệt và luyến tiếc những đổi thay không đáng có, chúng tôi lại tìm về một miền đất ước trong tiềm thức để kiếm chút an ủi nỗi lòng tổn thương. Đó là những miền kí ức sống động năm nào, với nụ cười giòn tan theo gió bay đi, với những ánh mắt trong sang và hồn nhiên, và với cả những dải dất quê hương trải dài như lụa quệt lên sắc màu cho mỗi chặng tuổi thơ chúng tôi đã bước qua.
© Nguyễn Thị Minh Hằng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







