Tuổi hai mươi hai khốn cùng
2023-07-07 01:05
Tác giả:
thingng
blogradio.vn - Nhưng đâu có ai biết, người ta đứng hoài ở tuổi hai mươi hai, chẳng biết ngày mai sẽ trôi như thế nào, chết chìm trong chiếc ghế làm việc ở văn phòng, những con số đè nặng lên vai và ngay cả một tiếng thở nhẹ cũng làm ta giật mình tự hỏi đã làm điều gì sai.
***
“Con người là một động vật tâm thần trọn đời nhu cầu sự trìu mến” - Lê Đạt
Mình đã gặp những người chẳng sống được trong sự trìu mến nào, họ khốn cùng.
Dạo gần đây mình hay đọc những bài post trên mạng về bạo lực lạnh và những lá thư tuyệt mệnh. Hồi mình đọc những bài viết này, mình đã thẫn thờ hồi lâu, nhưng mình dám chắc mình đã chỉ buồn một chút, như sự tiếc thương rẻ mạt của cái tính “người” mà ta hay có, dành cho một điều gì tệ hơn cả ta.
Nhưng từ lúc mình đứng ở tầng lầu nọ, cánh tay ghì chặt lấy thanh chắn lan can, thấy cái lạnh rỉ sét của thời gian, hay thậm chí cái lạnh của một đêm tháng mười sau một trận mưa thật lớn, mình đã biết, đáng lẽ mình phải khóc nhiều hơn cho một sinh mệnh đã vùng vẫy đến cùng cực rồi biến mất.
Từ một người thương cảm, ta trở thành một người đồng cảm khi nào chẳng hay. Ôi những khốn cùng của đời này, chúng càn quét ta như một cơn bão lớn, đổ đốn những ước mộng thanh xuân của ta, đốt hoang hết trái tim đã từng đập những nhịp rất rộn rã yêu đời. Đã từng thì thầm nhỏ to từ hồi thơ ấu, lớn lên trở thành một bác sĩ hay một giáo viên, thậm chí buồn cười hơn là một siêu nhân bay vòng vèo thành phố, ngây thơ và cứ cười toe cả miệng. Nhưng đâu có ai biết, người ta đứng hoài ở tuổi hai mươi hai, chẳng biết ngày mai sẽ trôi như thế nào, chết chìm trong chiếc ghế làm việc ở văn phòng, những con số đè nặng lên vai và ngay cả một tiếng thở nhẹ cũng làm ta giật mình tự hỏi đã làm điều gì sai. Ước mơ đã chết, nhưng ta vẫn sống, vì ít nhất thứ nằm trong tim còn nóng.

Thời gian đã cứ trôi như một điệu slow rất chậm, nhưng ta chẳng đắm chìm nổi vào âm điệu đó. Bởi ta đâu có vui, một kẻ chỉ biết mình sống khi đặt tay lên ngực. Nhưng dường trái tim cũng đã đập những nhịp rất buồn, ác cảm của thế giới này xoay quanh ta. Lần đầu tiên ta thấy xa lạ với nơi ta đã ở hằng ngàn ngày tháng, những lời nói tàn nhẫn đã xuất hiện, ta cố giải thích nhưng đã chẳng ai hiểu. Mọi lời nói đều là một bản án, ta trở thành kẻ tù tội biệt giam trong những u nhọt của bạo lực lạnh. Ta thâm tím và xanh xao thấy rõ. Nhiều đêm ta tự ôm lấy ta, vòng tay thu hết cả thân mình vào lòng, nước mắt đã chảy mặn chát cả khoé miệng. Không gian rộng tênh, có ánh trăng len qua cửa sổ, nhưng ta không thấy lấp lánh và đắm chìm, ta sợ sệt co rụt, sợ ánh sáng như sợ những khởi đầu không có hồi kết. Nhưng đã chẳng ai biết, khổ đau chẳng ai biết, sự “chẳng ai biết” này lại càng khốn cùng hơn. Buồn thế nhỉ, cầu khẩn nhiều lần dưới chân thần linh, mà nước xa đâu cứu được lửa gần, sự ban phước tới muộn, không có ai níu lại.
Rồi lần cuối mình gặp người đó, chính là đôi mắt ráo hoảnh, không có nước mắt, và dường như đã đào hết tất cả những ướt át của người ta ra, sẽ không có điều gì làm người ta khóc được nữa. Họ đã ngơ ngẩn đứng ở bậc thang đó rất lâu, có khi chẳng nghĩ gì cả, đầu cứng ngắc và chắc trong lòng cũng đã hoang tàn những mảnh đổ nát. Họ thấy buồn, rồi lại thấy chẳng buồn, thấy thật vui xong lại chẳng vui nổi, từ sợ chết ta sợ sống, thấy điều gì sáng loé, sắp đến.
Mình lặng ngắt và chẳng an ủi nổi ai, vì mình thừa biết ở trong lòng mình cũng có một nỗi sợ sống. Nhưng mình đã ở đây rất lâu, vì mình thấy hôm nay trời rất đẹp. Mình muốn ngắm thêm một lát nữa, trời xanh, gió nhè nhẹ, hoa dâm bụt đỏ au, đung đưa chân và hát nhẩm theo một điệu bolero rất sến. Ít nhất ta nhận ra, mỗi ngày trái đất đều quay những vòng trìu mến nhất để ủi an ta.
Chúng mình chỉ đang tập lớn thôi, cầu nguyện cho mỗi chúng mình, đều có thể an lành mà trưởng thành.
© thingng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Em Chỉ Là Người Tình | Blog Radio 824
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






