Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 18 mình đã từng mong không muốn lớn thêm nữa

2022-11-18 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Đôi khi trưởng thành chính là như vậy, bạn phải học cách tìm lối ra cho bản thân, là khi ta học được cách kiềm chế những cảm xúc vào bên trong, là những giọt nước mắt chực chờ rơi xuống mỗi khi nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Mỗi khi bất lực hoang mang nhưng đều được nén lại, cất giấu đi. Và mình của năm 18 tuổi không muốn lớn thêm nữa.

***

Nơi đẹp nhất là nơi chưa từng đi qua, kí ức đẹp nhất là kí ức không quay về. Mỗi giây phút trôi qua đều mang những hồi ức tươi đẹp nhất, và có lẽ khoảnh khắc tuổi 18 sẽ luôn là khoảnh khắc rực rỡ nhất, lung linh nhất. Nhưng trên hành trình trưởng thành của tuổi 18 luôn có những mông lung, chênh vênh vô định, mơ hồ tựa như ta đang đứng trước lớp sương mù phủ lên con đường phía trước.

Và mình của năm 18 tuổi cũng như vậy, một cô bé mới chập chững bước ra đời, rời xa vòng tay của bố mẹ đến với một thành phố mới – nơi cuộc sống xô bồ, nhộn nhịp tấp nập, nơi người người ngày ngày quanh cuồng với guồng quay công việc. Khoảnh khắc đứng nhìn cuộc sống với dòng người hối hả nơi Hà thành mình đột nhiên có suy nghĩ là sao mình lại ở đây? Và dường như lúc ấy trong mình chỉ có một mong muốn duy nhất đó là trở về bên bố mẹ, về ngôi nhà thân thương ,trở về với cuộc sống yên bình nơi làng quê ấy.

dung-ban-re-long-tu-trong-de-doi-lay-tinh-yeu-758x487

Mình của năm 18 tuổi ấy chưa thể tự lập, chưa thể kiếm ra tiền, sợ hòa nhập với cuộc sống xung quanh mình, là cảm giác sợ hãi không dám sang đường một mình. 

Mình của năm 18 tuổi thỉnh thoảng rất nhạy cảm và hay suy nghĩ tiêu cực. Đôi khi chỉ là một việc rất nhỏ nhặt thôi cũng khiến mình suy nghĩ liên miên, đó có khi chỉ là những cơn mưa bất chợt Hà Nội vào tiết trời mùa thu, sáng thức dậy không còn nghe thấy tiếng mẹ hối hả giục mình dậy đi học. Bất chợt vào một khoảnh khắc nào đó của hành trình trưởng thành mình thật sự muốn bật khóc thật to, trở về bên bố mẹ từ bỏ tất cả những điều này.

Những hoang mang trong buổi đầu bước chân lên Hà Nội bắt đầu cuộc sống tự lập, tự mình đi chợ, tự mình nấu ăn và đôi khi một mình ăn cơm ở không gian nhà trọ chật hẹp, là cảm giác ngại ngùng không biết bắt chuyện với những người bạn ở đại học như nào? Đó là những lúc dường như có áp lực vô hình đang chèn ép chính bản thân mình,…những khoảnh khắc ấy mình thật sự rất cô đơn ,mệt mỏi.

Người ta thường nói tuổi 18 tươi đẹp rực rỡ  biết bao – thanh xuân ấy chỉ trải qua một lần vì vậy hãy tô điểm cho bức tranh ấy thật rực rỡ sắc màu. Nhưng trên hành trình trưởng thành – tuổi 18 ấy cũng chính là cột mốc rực rỡ, tươi đẹp nhất và cũng là sự khó khăn thử thách lớn nhất.

phu-nu-lon-len-tu-nhung-noi-buon

Quả thực như vậy, mình của năm 18 tuổi biết thế nào là chia ly, nhận được sự mất mát quá lớn, phải học cách bước tiếp khi người thân rời đi. Biết được thời gian trôi đi rất nhanh, hối hận vì đã không ở bên người thân nhiều hơn, dành nhiều thời gian để nói lời yêu thương nhiều hơn.

Những tiếc nuối vì những điều đã qua có lẽ là bài học đầu tiên của quá trình trưởng thành trở thành người lớn chính là hành trình gian nan, vất vả và cô đơn như vậy.

Năm 18 tuổi mình phải học cách trưởng thành, đứng trước biết bao lựa chọn cho tương lai, tựa như người đi rừng lạc vào rừng cây buổi sớm với màn sương mù bao phủ mờ mịt k thấy lối ra. 

Đôi khi trưởng thành chính là như vậy, bạn phải học cách tìm lối ra cho bản thân, là khi ta học được cách kiềm chế những cảm xúc vào bên trong, là những giọt nước mắt chực chờ rơi xuống mỗi khi nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Mỗi khi bất lực hoang mang nhưng đều được nén lại, cất giấu đi. Và mình của năm 18 tuổi không muốn lớn thêm nữa.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn                                 

Xem thêm: Nếu còn gặp lại ở kiếp sau

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top