Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 17 ai trong chúng ta cũng đã từng muốn khóc nhưng rồi sẽ hạnh phúc phải không?

2020-08-11 01:27

Tác giả: Lê Hoàng Tùng


blogradio.vn - Có lẽ 17 tuổi ai trong chúng cũng đã từng muốn khóc, từng đau đớn, từng thất vọng, từng muốn rời bỏ thế giới nhưng khi nhìn lại bạn sẽ biết ơn những năm tháng khốc liệt ấy. Bởi nếu không có nó sẽ không có một phiên bản mạnh mẽ, kiên cường. Và bởi nếu không có nó sao chúng ta có thể học cách đi qua những bão giông mà vẫn vững lòng, ấm áp. 

***

17 tuổi của bạn thế nào? Tôi đã luôn muốn bắt đầu bằng một câu hỏi như thế để mong tìm kiếm một niềm an ủi nào đó giống mình. Nhưng tôi đã không hỏi ai như vậy, chỉ có thể hỏi họ bằng cách viết ra.

17 tuổi, nhìn lại cả quá trình khôn lớn có lẽ thấy được mình còn may mắn hơn nhiều người, có một mái nhà, có những người bạn, được ăn học đầy đủ. Nhưng nếu nhìn theo một cách khác thì đó là quá trình đầy đau buồn, mệt mỏi.

Có bao giờ bạn bị đối xử bất công, không được tôn trọng dù là khi ở nhà, ở trường hay là ở trong bất kì mối quan hệ nào chưa? Có bao giờ bạn biết được ai đó đang lừa dối nhưng lại bất lực không làm được gì và đành im lặng? Có bao giờ bạn bị khinh thường bởi người mà mình yêu quý nhất? Cảm giác thất vọng về bản thân, làm gì cũng chẳng được, chẳng biết thích gì, ước mơ gì, chẳng biết tương lai mình sẽ đi về đâu? Có bao giờ ban đã từng vậy chứ? Và có bao giờ, nhiều hơn một lần bạn có ý định rằng biến mất khỏi cuộc đời này chưa?

Tôi đã từng như vậy. Trước đây hằng đêm, tôi từng ước rằng thần chết sẽ đến, rước tôi đi vào một ngày trời đẹp nhất bằng một cách nào đó thật nhẹ nhàng nhất, không hề đau đớn. Tại sao phải phải là một ngày đẹp nhất, một cách nhẹ nhàng nhất, bởi, với tôi những tháng ngày sống trên cuộc đời này là những chuỗi ngày tôi thấy mình tuyệt vọng.

Bây giờ nghĩ lại thật may, bởi thần chết chưa nghe thấy mong ước của tôi, tại sao lại ước chết vào ngày trời đẹp nhất, nhẹ nhàng nhất trong khi nó sẽ là ngày tồi tệ nhất, đau buồn nhất với những người thấy sự yêu quý chúng ta chứ. 

co_don_kaq

Đã không ít một lần tôi muốn quay lại vạch xuất phát nhưng nghĩ rằng tôi bỏ cuộc thì ai chiến đấu dành lại công bằng cho tôi, ai sẽ bảo vệ những người thân của mình. Lắm lúc tự hỏi trưởng thành sao đau khổ thế, lúc đó chỉ ước một lần được bé lại, chẳng biết thế nào là giận hờn, ganh đua, đau đớn. Nhưng chính lúc càng yếu lòng, càng muốn buông xuôi thì những người đã làm  chúng ta đau khổ, họ sẽ càng hả hê.

17 tuổi, không ít thì nhiều cũng đã nếm qua những hương vị cuộc sống, tôi thầm cảm ơn vì cho tôi trải qua những đau khổ, bởi chính những đau khổ đó sẽ là hành trang quý giá để tôi bước vào một hành trình dài hơn mang tên “đường đời”.

Có lẽ 17 tuổi ai trong chúng ta cũng đã từng muốn khóc, từng đau đớn, từng thất vọng, từng muốn rời bỏ thế giới nhưng khi nhìn lại bạn sẽ biết ơn những năm tháng khốc liệt ấy. Bởi nếu không có nó sẽ không có một phiên bản mạnh mẽ, kiên cường. Và bởi nếu không có nó sao chúng ta có thể học cách đi qua những bão giông mà vẫn vững lòng, ấm áp. 

Tôi không phải nhà tiên tri  nhưng tôi đã thấy bạn sẽ hạnh phúc vào một ngày nào đó không xa, đừng buông xuôi bạn nhé, bạn đã làm rất tốt và giờ thì chỉ chờ chuyến tàu hạnh phúc đến thôi.

© Lê Hoàng Tùng - blogradio.vn

Xem thêm: Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh

Lê Hoàng Tùng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Em xin lỗi vì không thể chờ đợi anh về sau mỗi giờ tan ca nữa, em xin lỗi vì không thể chờ đợi tin nhắn của anh mỗi ngày, em xin lỗi vì không thể bên cạnh anh nữa. Nhưng hơn hết, em cần dành một lời xin lỗi cho bản thân mình, vì đã quên chăm sóc, quên yêu thương chính bản thân trong một thời gian dài vừa qua.

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Tình yêu phải xuất phát từ rung động có thật ở cả hai phía thì mới là tình yêu, thì mới “lành lặn”, cố chắp vá hay níu kéo cầu cạnh chỉ khiến cho đoạn tình cảm thêm tàn tật, thương tâm

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Gặp câu hỏi này, nếu là lúc trước thì mình còn tò mò, nghĩ ngợi, hay lướt xem ý kiến của người-đi-trước, đánh giá xem cái nào được bình chọn nhiều hơn. Nhưng hiện tại khi được hỏi đến, chỉ thấy buồn cười.

Cô đơn là 'món quà' của tuổi trưởng thành

Cô đơn là 'món quà' của tuổi trưởng thành

Mỗi ngày đều cố gắng phấn đấu, học hỏi để hoàn thiện mình hơn. Học cách yêu bản thân mình hơn. Không phải ai cũng thích một mình và không phải ai cũng muốn chọn cô đơn một mình để làm bạn. Nhưng hãy xem một mình chính là món quà của sự trưởng thành để thanh xuân của bạn luôn vui vẻ và đáng nhớ.

Cậu sẽ không bao giờ biết tớ vẫn đợi cậu

Cậu sẽ không bao giờ biết tớ vẫn đợi cậu

Trở về hiện tại, tôi đang ở trong thư viện nhìn bầu trời trong xanh cao vút qua ô của sổ thư viện. Nắng tháng Tám vẫn lạ lùng như thế, vừa ấm áp vừa tươi mát vô cùng. Tôi nhắm mắt lại khẽ thầm thì “Khoa ơi, chỉ một lần duy nhất thôi, cho tớ tin rằng trên đời này phép màu tồn tại. Tớ vẫn sẽ đợi cậu nhưng lần này tớ không để cậu biết đâu, chỉ mình tớ chờ đợi là đủ rồi”.

Trong vòng tay mẹ

Trong vòng tay mẹ

Dường như lúc đó, cả thế gian này chỉ có nụ cười của mẹ mà thôi.

7 đặc điểm trí tuệ của người gặp nhiều thuận lợi và may mắn trong cuộc sống

7 đặc điểm trí tuệ của người gặp nhiều thuận lợi và may mắn trong cuộc sống

Cùng theo dõi bài viết dưới đây để xem những đặc điểm gì có thể khiến cho cuộc đời chúng ta luôn gặp may mắn, thuận lợi.

Tâm tình khi yêu biết bao nhiêu là đủ

Tâm tình khi yêu biết bao nhiêu là đủ

Em nở nụ cười ấm áp Anh đắm chìm trong ánh mắt em mơ.

Em cũng thích anh rồi

Em cũng thích anh rồi

Anh ơi, em nghe rõ Anh nói thích em rồi.

back to top