Trường cũ vẫn luôn đứng đấy đợi ta quay về
2021-05-12 01:20
Tác giả:
Thanh Hải
blogradio.vn - Tôi hoảng hốt quay đầu nhìn lại, nắng vẫn dịu dàng bao trùm lên cảnh vật, cô giáo vẫn đứng trước cửa phòng giáo viên mỉm cười nhìn theo bóng lưng tôi. Tôi cười thật tươi vòng tay chào cô. Nắng vẫn còn tươi thì lòng người vẫn còn hơi ấm. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng sau này mỗi năm đều sẽ về thăm trường cũ, thăm thầy cô giáo cũ và thăm cả những kỉ niệm mà trong lúc lơ đãng tôi đã bất giác lãng quên.
***
Cơn gió mùa thu khẽ vờn qua kẽ lá, từng đám mây lãng đãng trên nền trời xanh thẳm. Hôm nay trong lúc dọn dẹp giá sách, tôi tình cờ thấy tấm hình chụp cùng bạn bè từ năm cấp hai. Trong lòng bỗng dưng nảy ra một ý nghĩ, thời tiết đẹp thế này sao mình không về thăm lại trường xưa.
Tôi cầm theo tấm ảnh, không lái xe mà lại chen chúc với lũ trẻ con trên tuyến xe buýt số 6 chạy ngang qua trường. Nhìn phong cảnh trôi qua bên cửa kính xe tôi thấy thời gian như đang tua ngược lại, trở về những năm mười mấy tuổi vừa ngây ngô vừa quyết tâm học tập. Càng đến gần trường lòng tôi lại càng bồi hồi xúc động lạ lùng. Bởi khi người ta được gặp lại thứ mà mình xa cách suốt hai mươi năm đằng đẵng thì cái cảm xúc vừa mừng vừa tủi sẽ vây lấy họ, khiến họ vừa chờ mong lại vừa lo lắng vẩn vơ.
Cuối cùng xe dừng lại bên ngoài cổng trường, tôi theo chân các cô cậu học trò bước vào trong. Tôi vào phòng bảo vệ chào hỏi trước, bác bảo vệ vẫn là người năm đó, từ một người tuổi ngoài bốn mươi đến hôm nay đã ngót nghét bảy mươi rồi.
Hơn hai mươi năm gắn bó với trường học, nhìn biết bao thế hệ học sinh đến rồi đi mà nụ cười của bác vẫn chân thành và ấm áp như thế. Bác vẫn nhớ đến tôi, còn hỏi thăm những đứa bạn thuở trước hay cùng tôi chạy tới phòng bác xem ké tivi nữa. Từ phòng bảo vệ ra, nhìn vạt nắng vàng ươm phủ lên những bông hoa phượng nở muộn trên cành, mắt tôi ngân ngấn nước.
Những gốc phượng già trên sân trường vẫn như xưa, chỉ là quanh gốc được trang trí thêm rất nhiều loại hoa xinh xắn rồi vây quanh lại bằng hàng rào nhỏ trắng tinh ghép thành từ nhiều thân gỗ. Trên thân phượng vẫn còn những dòng chữ mà “lũ quỷ nhỏ” bọn tôi khắc vào lúc xưa, đọc lại mấy dòng đó tôi bỗng chốc bật cười, cả một bầu trời ngây ngô thơ trẻ.
Những hố cát được xem là cách trang trí “khác lạ” không còn nữa thay vào đó là những vạt cỏ xanh biêng biếc, cả sân trường như mát mẻ và sáng bừng hẳn lên. Những bông hoa vàng dù rằng nhỏ xíu nhưng lại căng tràn sức sống, điểm xuyết trên nền cỏ xanh như hoa văn thêu lên chiếc chăn gấm tinh xảo, đẹp cực kì.
Phóng mắt nhìn quanh, ngôi trường nho nhỏ chật hẹp trong ký ức tôi đã được thay bằng từng dãy nhà cao tầng trông rộng rãi và khang trang vô cùng. Không còn những ngôi nhà cấp bốn nóng như lò lửa vào mỗi ngày hè, cũng không còn những bước tường đá phủ kín rêu phong nữa. Chúng đều được ốp đá vào nhìn sang trọng lắm. Mỗi căn phòng học lại được trang bị điều hòa, máy chiếu chất lượng cao và còn lắp cả đàn piano nữa. Tất cả đều đảm bảo rằng học sinh sẽ có một giờ học năng động và thoải mái nhất. Tôi nhủ thầm đã hai mươi năm trôi qua rồi còn gì, nếu vẫn còn xập xệ như xưa thì sao theo kịp sự phát triển như vũ bão của xã hội ngoài kia đây.
Lần từng bước chân lướt qua từng mảng kỉ niệm vẫn vẹn nguyên dù rằng đã sau hơn hai mươi năm xa cách. Tôi đến phòng hội đồng, nơi nghỉ ngơi của các thầy cô, vẫn được xây ở chỗ cũ mặc dù người bên trong đã thay đổi gần như hết cả.
Thời gian thật sự rất vô tình, nó trôi qua mà không chờ đợi ai bao giờ. Đa số những thầy cô giáo dạy tôi năm đó giờ đã nghỉ hưu hết cả, chỉ còn lại mỗi cô Thủy và thầy Lưu mà thôi. Năm đó cô Thủy vừa mới ra trường đã đến dạy luôn, nụ cười tươi như ánh mặt trời mang đến hơi ấm cho ngày cuối đông đó mãi đến tận bây giờ tôi vẫn chưa quên được. Còn thầy Lưu đến sau cô Thủy một năm, tính thầy rụt rè, hay xấu hổ lắm, giờ lên lớp đầu tiên cứ lóng nga lóng ngóng ấp úng mãi không thôi.
Tôi vào trong chào hỏi cô Thủy vẫn xinh đẹp như xưa, thời gian trôi qua càng tăng thêm vẻ mặn mà trên khuôn mặt cô cả phong thái cũng thêm phần thành thục chín chắn hơn. Thầy Lưu cũng đã bớt vẻ rụt rè nhưng vẫn hiền lành, dịu dàng lắm.
Hai cô thầy vẫn còn nhớ tôi vui vẻ trò chuyện cùng tôi còn tự hào giới thiệu tôi với những thầy cô khác nữa. Lòng tôi trào dâng hạnh phúc, nước mắt bất giác trào ra khỏi khóe mi. Than ôi, thật đáng buồn thay, những cánh chim non như chúng ta khi đã vững cánh tung bay trên bầu trời rồi thì lại hờ hững với chiếc tổ đã dạy dỗ mình bao lâu nay vì những lo toan thường nhật. Đến cuối cùng, khi cánh mỏi rồi phải dừng lại nghỉ ngơi, quay đầu nhìn lại phía sau, chiếc tổ kia vẫn còn có, những người trang bị tri thức và sức mạnh cho ta vẫn đang nhớ kỹ ta từng ngày và luôn tự hào khi kể về ta.
Bước ra khỏi cổng trường, bỗng dưng tôi nhớ đến câu thơ.
“Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.”
Tôi hoảng hốt quay đầu nhìn lại, nắng vẫn dịu dàng bao trùm lên cảnh vật, cô giáo vẫn đứng trước cửa phòng giáo viên mỉm cười nhìn theo bóng lưng tôi. Tôi cười thật tươi vòng tay chào cô. Nắng vẫn còn tươi thì lòng người vẫn còn hơi ấm. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng sau này mỗi năm đều sẽ về thăm trường cũ, thăm thầy cô giáo cũ và thăm cả những kỉ niệm mà trong lúc lơ đãng tôi đã bất giác lãng quên.
© Thanh Hải - blogradio.vn
Xem thêm: Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành l Radio Truyện Hay
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.








