Tiếng biển thì thầm
2023-05-14 01:25
Tác giả:
Thanh Hải
blogradio.vn - Mẹ xoa lưng cho Lan, an ủi và dỗ dành cô như thời còn thơ dại. Lan thiếp đi trong vòng tay mẹ, cơn bão cũng dần tan và biển đang tìm về những tiếng ca ngân đầy êm dịu.
***
Thành phố nhỏ ven biển này luôn mang trong mình một hơi thở rất riêng, nó mỗi ngày đều ngân nga một bài ca du dương của tiếng sóng vỗ vào bờ cát. Khách thập phương đến đây để lắng nghe nó, người tứ xứ đổ về chỉ muốn được thưởng thức tiếng ca vang. Tất cả đều hối hả và sục sôi, chẳng có đến một phút giây tĩnh lặng.
Đứng giữa chốn đây, Lan lại như trở thành người lạc lõng. Lan là con gái miền biển thực thụ, cha mẹ cô cùng là dân chài lưới, từ tấm bé cô đã làm quen với biển và biển trở thành người bạn tâm giao với cô suốt bao ngày chờ mong cha mẹ ra khơi trở về. Cô không thích những lúc bờ biển đông đúc kẻ đến người đi, cô thích nhất vào lúc tinh sương hoặc đêm hôm khuya vắng không người. Khi ấy tiếng sóng vỗ cũng như dịu êm hơn, tựa như thầm thì lại như thủ thỉ.
Lan tốt nghiệp đại học sư phạm, những tưởng trở về quê hương sẽ trở thành một người giáo viên dịu dàng, hết lòng vì học trò nhưng trải qua biết bao thăng trầm, cuối cùng cô vẫn phải lênh đênh trên con đường tìm kiếm ước mơ cho riêng mình. Cô không thấy được trái tim mình, cô không biết mình thật sự muốn gì và mình nên làm gì. Mỗi ngày trôi qua Lan càng thêm u uất, cô âu sầu, cô vô vọng, cô mờ mịt với tương lai của mình.
Ngày qua ngày, Lan lại tự ti hơn. Cô sợ phải giao tiếp với bạn bè, cô sợ phải thấy bạn bè thành công còn mình thì cứ vất vưởng như một chiếc bóng vô hình. Thời gian Lan ghé biển ngày một sớm hơn, cô tâm sự với biển, giãi bày hết mọi nỗi lòng. Biển vẫn như thế, vẫn đáp lại cô bằng từng tiếng sóng vỗ bờ.
Ngày Lan nhận ra mình đã bị trầm cảm là ngày biển động dữ dội, gió rít lên từng hồi giận dữ và sóng gầm vang như đang nổi cơn thịnh nộ với đất trời. Lan đứng sau khung cửa sổ, lòng cô hoảng hốt, nôn nao. Cô dường như đang đồng điệu với biển, cô nghe được nỗi bất an của biển khi bị giông tố bủa vây. Lan đẩy cửa sổ ra, gió rít gào, cánh cửa sổ chông chênh trong gió phát ra những tiếng đầy đau đớn. Ngay lúc này Lan rất muốn chạy ùa ra biển, vùi mình vào những con sóng kia để vỗ về và ấp ôm cho chúng.
Bỗng bố mẹ Lan chạy vội vào phòng, mẹ ôm chặt lấy Lan vào lòng còn bố thì đóng cửa sổ lại. Chung quanh dần yên tĩnh, hơi ấm từ người mẹ truyền sang cô, ấm áp lắm, an tâm lắm. Mẹ xoa lưng cho Lan, an ủi và dỗ dành cô như thời còn thơ dại. Lan thiếp đi trong vòng tay mẹ, cơn bão cũng dần tan và biển đang tìm về những tiếng ca ngân đầy êm dịu.
© Thanh Hải - blogradio.vn
Xem thêm: Phụ Nữ Chỉ Khóc Vì Người Đàn Ông Xứng Đáng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.








