Tôi có một người anh trai như thế
2018-12-13 01:10
Tác giả:
Hôm nay là ngày vui của phụ nữ Việt Nam và cũng là ngày sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của một người đàn ông quan trọng trong cuộc đời tôi – anh trai tôi. Sinh nhật anh nhưng tôi lại chẳng thể nhắn một tin nhắn chúc mừng vì có lẽ anh đang ở trong giai đoạn khủng hoảng nhất của cuộc đời – một biến cố khiến anh mất đi công việc mà anh gắn bó từ khi anh ra trường. Tôi muốn an ủi anh nhưng lại sợ anh cho rằng tôi con nít biết gì mà nhiều chuyện, và lại, giữa tôi và anh dường như có khoảng cách về tuổi tác nên chúng tôi không tự nhiên nói chuyện với nhau như bao người anh trai với em gái khác. Nhiều khi tôi nghĩ, nếu mẹ sinh tôi ra sớm hơn thì bây giờ tôi có thể tự lo được cho bản thân, lo cho người thân thay vì sống nhờ bố mẹ như hiện tại.
Tự nhiên, tôi thấy nhớ những ngày tôi còn nhỏ. Hồi học mẫu giáo, lần ấy không nhớ rõ là anh trêu tôi thế nào mà khiến tôi cầm que đuổi theo anh một vòng quanh xóm, vừa mệt, vừa không đuổi được anh, ấm ức òa khóc, dọa về nhà mách mẹ, anh phải vội vàng dỗ ngọt tôi. Đúng là trẻ con thật thích, không phải ưu tư suy nghĩ về cuộc sống.

Rồi ngày học lớp một, trường anh và trường tôi gần nhau cho nên anh đưa tôi đi học, thế là tôi đòi luôn xe đạp của anh. Lúc về học, tôi phải đi bộ và bị vấp xước chân. Về nhà tôi bắt đền anh, anh chỉ bảo “do bé không cẩn thận chứ” – tôi hay được bố và anh gọi bằng “bé” cho đến tận bây giờ mặc dù tôi không còn bé nữa. Dĩ nhiên là một con bé lớp một khi đó không thể nói lại được anh tôi rồi.
Khi tôi học lớp bốn thì anh tôi là học sinh cuối cấp rồi, dù bận nhưng anh vẫn được bố mẹ giao kiểm tra sách vở của tôi vào cuối tuần và hình phạt là sai một lỗi, đánh một roi. Hôm đấy, vở tôi có tám lỗi tất cả, cứ thế là tám roi. Đau lắm nhưng khi mẹ tôi hỏi có đau không? Tôi vẫn trả lời là không. Lúc đó, tôi ghét anh tôi biết nhường nào, nghĩ rằng mọi đòn roi lúc đó tôi chịu đều là do anh tôi mà có. Từ đó, những lúc có bố mẹ thì tôi ngoan ngoãn, còn không thì tôi kiên quyết chống lại anh. Năm tôi lớp năm, anh tôi đi học đại học, tôi cứ nghĩ rằng những ngày tháng về sau tôi sẽ sung sướng vì không phải chịu “ách cai trị” của anh nữa, nhưng không, anh đi học rồi, ở nhà mình tôi thật chán, không có người trêu tôi, không có người bắt nạt tôi. Tôi cả ngày tha thẩn tự chơi một mình đến nỗi tưởng như bản thân sắp tự kỉ luôn rồi.
Nhà tôi hồi đó vốn khó khăn, vì bố mẹ làm nông, lại nuôi anh học đại học. Ngày cấp hai, tôi đi học bằng xe đạp cũ của anh, nó thường xuyên giở chứng khiến tôi phải dắt bộ về nhà, những lúc như thế tôi rất ấm ức. Tôi đòi bố mẹ mua xe mới nhưng lúc đó không phải tôi đòi là bố mẹ mua ngay được, mà phải chờ một thời gian. Suy nghĩ của một đứa đang tuổi mới lớn là tại sao tôi cũng là con bố mẹ, sao bố mẹ chỉ lo cho mình anh tôi? Mọi thứ mà tôi đáng được có nhưng vì anh mà tôi không được gì cả.
Khi tôi lên cấp ba, anh tôi ra trường và có công việc làm, gánh nặng kinh tế đối với bố mẹ tôi bớt được phần nào, có lẽ vì thế tôi cũng được đòi hỏi nhiều hơn nên tôi hơi có cảm tình trở lại với anh tôi. Anh dù công việc bận nhưng vẫn nhớ sinh nhật tôi, vẫn có quà cho tôi vào mỗi dịp 8/3 hay 20/10 dù đó là ngày của mẹ chứ chưa phải là ngày của tôi. Hè năm lớp mười một, tôi đứng giữa hai lựa chọn học kinh tế hay học y. Bố mẹ và họ hàng của tôi đều muốn tôi học y, dù lúc đó tôi không biết là tôi thích gì nhưng có một điều tôi biết là tôi không thích y. Tôi lại không dám nói với bố mẹ.
Có lần, anh dành thời gian nói chuyện với tôi về dự định học của tôi, anh khuyên tôi nên học kinh tế, mặc dù kinh tế lúc đó thất nghiệp khá nhiều, anh sợ tôi học y vất vả, áp lực, sợ tôi không theo được, và rồi tôi nghe lời anh, quyết tâm học kinh tế dù cho họ hàng tôi phản đối. Bố mẹ tôi chỉ bảo tùy tôi lựa chọn, nhưng chọn rồi thì sau này có thể nào cũng đừng hối hận. Rồi gần cuối năm lớp mười hai, trong lúc khủng hoảng với áp lực học tập, kết quả thi thử và thi học sinh giỏi của tôi đều không như ý, anh không hề chửi hay đánh đòn tôi như hồi còn nhỏ, chỉ cười và treo một phần thưởng hậu hĩnh nếu như tôi đậu đại học với điều kiện anh đưa ra.

Cuối cùng thì tôi cũng đậu vào trường mà anh tôi định hướng. Trước khi tôi đi học đại học, anh còn dặn tôi đủ điều. Tôi cười gật đầu, chắc vì nghe lời anh nên bây giờ vẫn còn ế. Lên đại học rồi mới thấy anh tâm lý với tôi biết bao nhiêu. Có thể vì anh cũng từng trải qua thời đại học rồi nên anh rất hiểu. Trong khi mỗi lần tôi nói với mẹ tôi đi chơi đâu đó thì mẹ tôi bảo không chịu học hành, suốt ngày lo chơi còn anh tôi thì bảo sinh viên thì phải đi đây đi đó cho có bạn nhưng đừng quên học là được. Hoàn cảnh sinh viên cuối tháng thì chắc ai cũng hiểu, thời gian tôi còn chưa đi làm thêm thì đều đặn tầm ngày hai mươi hàng tháng anh luôn hỏi tôi có cần “viện trợ” không. Nhiều khi cũng phải cắn răng mà nói không.
Khi lớn lên rồi, suy nghĩ chín chắn hơn rồi, mới cảm thấy tôi ngày trước thật trẻ con, lớn lên rồi mới cảm thấy có anh trai là điều tuyệt vời nhất. “Xin lỗi anh nhé vì ngày nhỏ hay ghen tị với anh, chắc anh không để ý đâu nhỉ, đợi ngày em đi làm có lương rồi sẽ mời anh đi ăn một bữa thật lớn để tạ lỗi nhé. còn hôm nay sinh nhật anh, chúc anh sớm vượt qua được giai đoạn khủng hoảng này, sớm ngày thành công cho em còn nhờ vả. Có một sinh nhật thật vui vẻ, ấm áp, hạnh phúc bên người phụ nữ và công chúa nhỏ của anh nhé”.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
P/s: Dù là lời chúc muộn nhưng BBT Blog Radio chúc anh trai của bạn tác giả luôn hạnh phúc, vui vẻ, thành công.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.






