Chuyện của MC Thảo Vân: Anh trai và em gái
2008-12-25 17:02
Tác giả:
Blog Việt
Tặng anh trai yêu quý của em!
Em học buổi sáng, anh học buổi chiều, buổi trưa em học về đến nhà là đã có mâm cơm ngon và anh trai ngồi đợi. Một hôm đi học về, cửa khoá, một mẩu giấy gài trên cửa : “Anh phải đi học sớm, út về ăn tạm cháo anh nấu nhé, vội quá không nấu cơm được”. Vừa đói, vừa mệt, và đau khổ nhất là phải ăn cái món mà em gái ghét nhất trên đời, em gái tủi thân nghĩ anh trai thật không ra gì, cứ thế đứng luôn ở cửa khóc tức tưởi... thì bỗng một tràng cười ròn vang lên từ trong bếp! Anh trai hiện ra, vừa cười to vừa bưng một mâm cơm ngon lành, toàn những món em thích… Em gái ngượng không biết chui vào đâu nữa!
Chạy sơ tán, cả nhà về trú tạm ở nhà anh thứ hai, một xóm nhỏ cách thị trấn Mẹt* 5km. Một hôm có 2 vị khách đến chơi, họ khoe quyển truyện “Chiếc chìa khoá vàng hay truyện ly kỳ của Buratino” tuyệt đẹp của Nga xuất bản họ vừa mua ở hiệu sách thị trấn. Khỏi phải nói quyển sách đó đã làm em gái mê mẩn đến mức nào, em gái là người vô cùng thích đọc, và tất cả những quyển truyện từ trước đến nay em đọc đều in với những trang giấy sần sùi, đen đủi. Bây giờ trước mắt em là quyển truyện bìa cứng, màu xanh lá cây, giấy bên trong trắng tinh, chữ to cùng với nhiều tranh minh hoạ cực kỳ sinh động… Em đã kính cẩn sờ vuốt cuốn sách đó mãi không thôi, khi họ ra về em gái nhìn theo nước mắt cứ lã chã vì tiếc nuối và thèm khát. Một lúc sau đến giờ anh trai đi học về, em gái thấy anh trai phóng xe đạp như bay, tay giơ cao quyển sách màu xanh lá cây trong mơ của em, miệng gọi rối rít “Hỉm ơi, Hỉm ơi...”* . Lúc ấy em gái biết rằng chẳng có gì mà anh trai không làm được cho mình… Sau này em gái mới biết, tiền mua quyển truyện đó là tiền anh trai dành dụm từ rất lâu để mua chiếc áo mới ra vẻ với mấy cô bạn học ở nơi sơ tán…
Hai anh em đều thích đọc truyện, ngày ấy truyện xuất bản thành từng đợt chứ không ồ ạt như bây giờ, một lần học về em gái lại ghé vào hiệu sách như thói quen, thấy trên giá toàn những cuốn mới, toàn những tên truyện hay, trong túi không một đồng, lủi thủi quay ra…Về đến nhà, anh trai đang nằm đọc gì đó, trên bàn từng chồng truyện mới tinh, em gái mừng rỡ lao vào “ôi giời ơi, Híp* mới mua à?”, anh trai nói buồn buồn “Đâu, làm gì có tiền, anh cùng lớp nhờ mua đấy chứ”. Em gái như bị một cú đập vì thất vọng…Tiếc nuối giở từng trang sách thì… ngay đầu trang chữ anh trai ghi nắn nót “Tủ sách Thảo Vân - Ngọc Phúc” như quy ước từ xưa đến nay của 2 anh em! Và em gái lại thấy mình bay bổng từ vực sâu lên đến trời xanh.
Anh trai nhập ngũ, hai anh em thường thư từ qua lại cho vơi nỗi nhớ. Em gái sợ anh trai đói, có lần gửi cho anh 200 đồng*!. Anh về phép, thấy em gái bị đau tay không tự vệ sinh được cho mình, anh đun nước nóng, đổ vào chậu cho em gái ngâm chân rồi kỳ cọ chân em cho đến khi đôi gót chân của em có lại màu hồng như trước.

Mẹ Thảo Vân và bé Tít
Sinh nhật của em gái chưa năm nào anh trai quên, em gái ở xa, có năm anh trai gửi ảnh hoa quỳnh nở của nhà cho em gái, mà để đợi được đến lúc quỳnh nở chắc anh trai mất gần trọn đêm rồi.
Giao thừa một năm, khi cả nhà nâng ly chúc mừng năm mới, anh trai mừng tuổi cho em một hộp to đựng toàn bật lửa anh sưu tập suốt trong năm vì biết em gái thích món này…
Em gái ở xa, bất cứ khi nào cần anh trai giúp, chỉ gọi về nhà “Híp ơi, giúp em vài ngày, em bận quá.” là anh trai có mặt, dù anh cũng có công việc của mình. Em gái đã vài lần thay đổi nhà, và nhà nào của em cũng có dấu ấn của anh trai. Lần em gái ốm nặng nằm viện, người chăm em không phải là các chị gái mà là anh trai cùng vợ của mình…
Hồi em và bạn học đại học xa nhà, mỗi lần bạn em lên trường phải đi chuyến xe khách rời bến vào 4h sáng. Mùa đông Lạng Sơn cắt da cắt thịt nhưng chưa bao giờ người đưa bạn của em gái ra bến xe lại không phải là anh trai, dù ngày ấy áo anh trai chưa bao giờ đủ ấm… Cho đến bây giờ, cứ khi nào em gái nhờ anh trai giúp bạn bè của mình cái gì anh trai đều hết lòng giúp đỡ. Có lần anh trai rụt rè gọi điện hỏi “Người ta nhờ mua mấy thứ ấy thế có lấy tiền không?”. Anh trai làm em gái nghe mà muốn chảy nước mắt vì em biết dạo này anh có làm ăn được gì đâu…

Hình ảnh: Theo gettyimages.com
Em gái lấy chồng, có con, đầy năm cháu bác mang cả chợ Đông Kinh xuống, vì bác sợ mẹ Vân bận không có thời gian mua đồ chơi cho con… Lúc nào gọi điện bác cũng hỏi thăm thằng Chít của bác, mà chỉ duy nhất bác gọi Tít là Chít mà thôi…
Em gái rủ anh trai đi Chùa Hương cùng hội bạn bè, rủ mãi anh mới đi vì ngại, đến Chùa Hương lần đầu đi cáp treo, anh trai cứ nấn ná chọn chỗ, không hiểu để làm gì, hoá ra để chụp ảnh mang về cho vợ xem cùng…
Hai anh em đều đã lớn, đã già, cuộc sống cũng trải qua nhiều thăng trầm, điều kiện sống của hai anh em cũng khác nhau, em gái khá hơn anh trai, nhưng với anh Híp thì Hỉm vẫn luôn là Hỉm của ngày nào, và út Vân biết rằng bất cứ khi nào cần, chỉ cần goi “Híp ơi…” là anh trai có mặt…
Và anh trai vẫn là tuổi mèo, còn em gái vẫn là tuổi chó...
* 200 đồng ngày ấy mua được 4 cái kẹo lạc thôi
* Híp là tên gọi thân mật của anh trai vì mắt của anh...hic, nhìn ảnh mọi người hiểu ngay
* Hỉm là tên thân mật của em gái, do anh cả đặt theo cách gọi của một vùng mà anh đi qua, đại khái là con gái.
Giao diện blog Thảo Vân
Vài nét về blogger: Thảo Vân : Một bà mẹ trẻ yêu con,mặc dù đã gần 40! Một người vợ yêu chồng! Lạc quan,yêu cuộc sống và mọi người đặc biệt những người thân thiết.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


