Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện của MC Thảo Vân: Anh trai và em gái

2008-12-25 17:02

Tác giả:


Blog Việt

Tặng anh trai yêu quý của em!

Nhà 8 anh chị em, em gái út cách anh trai kế mình những 7 tuổi vì là con thêm của bố mẹ, đúng ra là bố mẹ kết thúc ở con trai út là đẹp rồi. Chính vì khoảng cách tuổi tác lớn như thế nên khi em gái bắt đầu nhận biết được xung quanh đã không mấy khi được gặp các anh chị khác của mình, vì mọi người đã trưởng thành, đi làm xa hết, trừ mỗi anh trai tuổi mèo là còn ở nhà với em gái tuổi chó thôi…

Em học buổi sáng, anh học buổi chiều, buổi trưa em học về đến nhà là đã có mâm cơm ngon và anh trai ngồi đợi. Một hôm đi học về, cửa khoá, một mẩu giấy gài trên cửa : “Anh phải đi học sớm, út về ăn tạm cháo anh nấu nhé, vội quá không nấu cơm được”. Vừa đói, vừa mệt, và đau khổ nhất là phải ăn cái món mà em gái ghét nhất trên đời, em gái tủi thân nghĩ anh trai thật không ra gì, cứ thế đứng luôn ở cửa khóc tức tưởi... thì bỗng một tràng cười ròn vang lên từ trong bếp! Anh trai hiện ra, vừa cười to vừa bưng một mâm cơm ngon lành, toàn những món em thích… Em gái ngượng không biết chui vào đâu nữa! 

Hình ảnh: Theo blog Chit
Hình ảnh: Theo blog Chit

Chạy sơ tán, cả nhà về trú tạm ở nhà anh thứ hai, một xóm nhỏ cách thị trấn Mẹt* 5km. Một hôm có 2 vị khách đến chơi, họ khoe quyển truyện “Chiếc chìa khoá vàng hay truyện ly kỳ của Buratino” tuyệt đẹp của Nga xuất bản họ vừa mua ở hiệu sách thị trấn. Khỏi phải nói quyển sách đó đã làm em gái mê mẩn đến mức nào, em gái là người vô cùng thích đọc, và tất cả những quyển truyện từ trước đến nay em đọc đều in với những trang giấy sần sùi, đen đủi. Bây giờ trước mắt em là quyển truyện bìa cứng, màu xanh lá cây, giấy bên trong trắng tinh, chữ to cùng với nhiều tranh minh hoạ cực kỳ sinh động… Em đã kính cẩn sờ vuốt cuốn sách đó mãi không thôi, khi họ ra về em gái nhìn theo nước mắt cứ lã chã vì tiếc nuối và thèm khát. Một lúc sau đến giờ anh trai đi học về, em gái thấy anh trai phóng xe đạp như bay, tay giơ cao quyển sách màu xanh lá cây trong mơ của em, miệng gọi rối rít “Hỉm ơi, Hỉm ơi...”* . Lúc ấy em gái biết rằng chẳng có gì mà anh trai không làm được cho mình… Sau này em gái mới biết, tiền mua quyển truyện đó là tiền anh trai dành dụm từ rất lâu để mua chiếc áo mới ra vẻ với mấy cô bạn học ở nơi sơ tán…

Hai anh em đều thích đọc truyện, ngày ấy truyện xuất bản thành từng đợt chứ không ồ ạt như bây giờ, một lần học về em gái lại ghé vào hiệu sách như thói quen, thấy trên giá toàn những cuốn mới, toàn những tên truyện hay, trong túi không một đồng, lủi thủi quay ra…Về đến nhà, anh trai đang nằm đọc gì đó, trên bàn từng chồng truyện mới tinh, em gái mừng rỡ lao vào “ôi giời ơi, Híp* mới mua à?”, anh trai nói buồn buồn “Đâu, làm gì có tiền, anh cùng lớp nhờ mua đấy chứ”. Em gái như bị một cú đập vì thất vọng…Tiếc nuối giở từng trang sách thì… ngay đầu trang chữ anh trai ghi nắn nót “Tủ sách Thảo Vân - Ngọc Phúc” như quy ước từ xưa đến nay của 2 anh em! Và em gái lại thấy mình bay bổng từ vực sâu lên đến trời xanh.

Anh trai nhập ngũ, hai anh em thường thư từ qua lại cho vơi nỗi nhớ. Em gái sợ anh trai đói, có lần gửi cho anh 200 đồng*!. Anh về phép, thấy em gái bị đau tay không tự vệ sinh được cho mình, anh đun nước nóng, đổ vào chậu cho em gái ngâm chân rồi kỳ cọ chân em cho đến khi đôi gót chân của em có lại màu hồng như trước. 

Mẹ Thảo Vân và bé Tít
Mẹ Thảo Vân và bé Tít

Sinh nhật của em gái chưa năm nào anh trai quên, em gái ở xa, có năm anh trai gửi ảnh hoa quỳnh nở của nhà cho em gái, mà để đợi được đến lúc quỳnh nở chắc anh trai mất gần trọn đêm rồi.

Giao thừa một năm, khi cả nhà nâng ly chúc mừng năm mới, anh trai mừng tuổi cho em một hộp to đựng toàn bật lửa anh sưu tập suốt trong năm vì biết em gái thích món này…

Em gái ở xa, bất cứ khi nào cần anh trai giúp, chỉ gọi về nhà “Híp ơi, giúp em vài ngày, em bận quá.” là anh trai có mặt, dù anh cũng có công việc của mình. Em gái đã vài lần thay đổi nhà, và nhà nào của em cũng có dấu ấn của anh trai. Lần em gái ốm nặng nằm viện, người chăm em không phải là các chị gái mà là anh trai cùng vợ của mình…

Hồi em và bạn học đại học xa nhà, mỗi lần bạn em lên trường phải đi chuyến xe khách rời bến vào 4h sáng. Mùa đông Lạng Sơn cắt da cắt thịt nhưng chưa bao giờ người đưa bạn của em gái ra bến xe lại không phải là anh trai, dù ngày ấy áo anh trai chưa bao giờ đủ ấm… Cho đến bây giờ, cứ khi nào em gái nhờ anh trai giúp bạn bè của mình cái gì anh trai đều hết lòng giúp đỡ. Có lần anh trai rụt rè gọi điện hỏi “Người ta nhờ mua mấy thứ ấy thế có lấy tiền không?”. Anh trai làm em gái nghe mà muốn chảy nước mắt vì em biết dạo này anh có làm ăn được gì đâu…

Hình ảnh: Theo gettyimages.com
Hình ảnh: Theo gettyimages.com

Em gái lấy chồng, có con, đầy năm cháu bác mang cả chợ Đông Kinh xuống, vì bác sợ mẹ Vân bận không có thời gian mua đồ chơi cho con… Lúc nào gọi điện bác cũng hỏi thăm thằng Chít của bác, mà chỉ duy nhất bác gọi Tít là Chít mà thôi…

Em gái rủ anh trai đi Chùa Hương cùng hội bạn bè, rủ mãi anh mới đi vì ngại, đến Chùa Hương lần đầu đi cáp treo, anh trai cứ nấn ná chọn chỗ, không hiểu để làm gì, hoá ra để chụp ảnh mang về cho vợ xem cùng…

Hai anh em đều đã lớn, đã già, cuộc sống cũng trải qua nhiều thăng trầm, điều kiện sống của hai anh em cũng khác nhau, em gái khá hơn anh trai, nhưng với anh Híp thì Hỉm vẫn luôn là Hỉm của ngày nào, và út Vân biết rằng bất cứ khi nào cần, chỉ cần goi “Híp ơi…” là anh trai có mặt…

Và anh trai vẫn là tuổi mèo, còn em gái vẫn là tuổi chó...

* Thị trấn Mẹt thuộc huyện Hữu Lũng, nằm giữa Lạng Sơn và Hà Nội

* 200 đồng ngày ấy mua được 4 cái kẹo lạc thôi

* Híp là tên gọi thân mật của anh trai vì mắt của anh...hic, nhìn ảnh mọi người hiểu ngay

* Hỉm là tên thân mật của em gái, do anh cả đặt theo cách gọi của một vùng mà anh đi qua, đại khái là con gái.

Theo blog Thảo Vân 

Giao diện blog Thảo Vân
Giao diện blog Thảo Vân

Vài nét về blogger: Thảo Vân : Một bà mẹ trẻ yêu con,mặc dù đã gần 40! Một người vợ yêu chồng! Lạc quan,yêu cuộc sống và mọi người đặc biệt những người thân thiết.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

back to top