Có một ông anh trai cảm giác như thế nào?
2018-03-23 01:20
Tác giả:

Ảnh minh họa: Đan Độc Đáo
1. Tớ vẫn nhớ ngày trước mưa bão, anh tớ bảo mày chụp cái áo lên đầu anh làm ảo thuật cho. Tớ tưởng thật nên làm theo và anh tớ đấm cho phát long trời lở đất. Đến lúc tháo áo ra rụng luôn một cái răng.
(Dương Lê)
2. Mẹ đi làm, cho hai anh em ở nhà trông nhà nhưng anh tớ toàn trốn đi chơi và để tớ khóc thét. Về ổng còn dọa tớ: Nếu mày kể với mẹ tao đi chơi thì cứ liệu hồn.
Thế mà lần nào tớ cũng kể.
(Hoa Nắng)
3. Anh trai hơn tớ 6 tuổi. Ước mơ của anh là trở thành một game thủ. Ngay từ hồi tớ bé tí anh đã dẫn tớ đi chơi điện tử cùng rồi. Đến bây giờ khi tớ đang học đại học, anh đi làm thì những lúc ở nhà buồn chán, tớ đòi đi chơi là anh lại dẫn tớ vào ngay quán game.
(Ánh Hồng)
4. Anh trai tớ sinh năm 1990, có hai đứa em sinh đôi 1996. Hồi bé anh mình hiền như bụt và bị bọn mình cắn nát tay nên đòi trốn về ngoại. Nhà mình ở Đắc Nông thì đi bộ về Thái Bình bằng niềm tin à. Sau đó thì bọn mình đã áp giải anh mình về nhà như tù nhân. Còn bọn mình phải ỉ ôi xin lỗi sau khi bị mẹ đánh vì tội bắt nạt anh.
(Hải Yến)
5. Tớ cũng có một ông anh. Nhớ năm 1994, khi anh tớ vào lớp 1, anh đi học nên tớ không có bạn để chơi đành đi theo anh. Anh vào lớp thì tớ đứng ngoài cửa sổ, cô giáo dạy thì tớ nói leo. Cô thấy vậy cho vào lớp ngồi nhưng tớ lại nói chuyện nên vẫn bị đuổi về. Nhờ vậy mà đi học sớm một năm.
(Xuân Vũ)
6. Anh mình cũng hơn mình 5 tuổi. Hồi bé đánh nhau, dù được anh nhường nhưng mình vẫn thua. Mùa đông nằm ngủ thì anh toàn quấn mấy vòng giành chăn với mình. Anh cũng lười nhưng được cái gì cũng biết làm. Và giờ anh là người chiều và thương mình nhất.

Ảnh minh họa: Đan Độc Đáo
(Dương Nhật)
7. Có anh trai là không thể nào quên cái cảnh suốt ngày đi theo ông ấy với túi dây chun, bi lồ, tú, đánh đáo... Thua thì mày đếm chun trả, thắng thì mày vơ về cho anh.
(Thu Hằng)
8. Mình cũng có anh trai, hơn mình 4 tuổi. Ngày trước cũng bắt nạt các kiểu. Nhớ ngày đó mình không biết đá bóng, nhưng toàn bị bắt đứng trên vỉa hè nhà bà nội bắt bóng, cũng mấy lần sút vỡ bóng đèn ngoài hè của bà rồi. Giờ lớn nghĩ lại thấy nhớ khủng khiếp.
(Nga Thái)
Theo Kênh 14.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.







