Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Tôi có một cuộc sống nhiều màu mà màu nào cũng đáng trân quý

2020-05-25 01:27

Tác giả: Hiền Mập-Cô gái đi kể chuyện


blogradio.vn - Một tuổi trẻ đầy hoài bão, có mục đích sống rõ ràng tại sao lại bị một phút giây tiêu cực mà phá vỡ sự xinh đẹp và vạn sắc. Tối hôm đó, tôi đã khóc, khóc vì phần đời hạnh phúc mình đã có, khóc cả vì sự tiêu cực chớp nhoáng làm mình quên mất mình đã sống đầy tuyệt vời như thế nào.

***

“Con bé còn trẻ thế mà đã ung thư. Tội nghiệp”

Đó là câu đầu tiên tôi nhận được khi cầm trên tay kết quả chẩn đoán, tôi mỉm cười, dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn công việc chiều nay. Sài Gòn hôm đó chẳng yêu chiều tôi, cái nóng 33 độ làm cơ thể như cháy rang, con bạn đứng đợi trước cổng bệnh viện:

- Kết quả sao rồi mày?

- Tí tao nói cho, lẹ lẹ sắp trễ giờ rồi mày, người ta hẹn tao 12 giờ á.

Mang một cái đầu trống rỗng, chiếc xe máy chạy trên con đường quen thuộc, thỉnh thoảng tôi thốt một câu bông đùa:

- Chả biết người ta sẽ phỏng vấn gì nhỉ. Đây là lần phỏng vấn đầu tiên của tao từ hồi về nước.

- Mày giỏi mà, background thế mà sợ người ta không nhận, thế mấy đứa như tao khéo thất nghiệp dài, yên tâm đi.

Thế mà hôm đó, tôi trượt vòng phỏng vấn thật, đúng như cái cách định luật Murphy vận hành: “Anything that can go wrong will go wrong”. Tôi cười méo mó, nhìn con bạn:

- Tạch nhé, quả là một ngày lắm hài hước, thôi tao về với thầy u.

Vì đã đoán trước là phỏng vấn xong trong ngày và đinh ninh “giỏi như mình” không lẽ người ta không nhận nên tôi cũng bạo dạn chi mạnh tay mua vé máy bay về nhà, đến nơi mới biết mua vé 7 giờ sáng lại cứ nghĩ 7 giờ tối. Vâng, chiếc vé máy bay gần một triệu bạc bốc hơi chỉ vì cái tật hấp tấp. Sân bay mùa dịch bệnh vắng vẻ, trong túi áo còn 500 ngàn chẳng thể mua nổi một chiếc vé máy bay chiều về, tôi ngồi lặng lẽ một góc sân bay, rút cặp kính đeo vào chỉ để che đôi mắt bắt đầu hoe đỏ, chẳng ai biết tôi đã có một ngày không suôn sẻ. Mọi sức lực như thể bị rút cạn, tôi từ chối những cuộc gọi đến, lang thang một tiếng ở sân bay, tám giờ tối bắt một cuốc grab ra bến xe, tôi chẳng nói năng gì, anh tài xế thi thoảng bảo:

- Chị đi đâu mà ra bến xe muộn thế? Chị mua vé xe chưa? Giờ này mà có xe chạy à chị.

- Anh có thể im lặng cho em một chút được không ạ.

- ………

Sau khi nói ra cái câu đấy, tôi hối hận thật sự, cái khoảng không tĩnh lặng từ sân bay Tân Sơn Nhất đến bến xe miền Đông làm chuyến xe như dài bằng một cái ngày đầy bầm dập với tôi. Lúc xuống xe, sau khi trả tiền tôi có quay lại nói với anh:

- Xin lỗi anh nhé, hôm nay em có một ngày không được suôn sẻ.

- Dạ không có gì đâu chị, ai cũng có lúc như vậy cả, cố lên hen chị.

Rồi màu áo xanh ấy biến mất, nụ cười giòn tan và câu “Cố lên” từ một người xa lạ chẳng hiểu sao lại đủ làm tôi nở một nụ cười nhẹ nhõm. Hôm nay, tôi sẽ về nhà, về với ba mẹ, về với mùi hương đồng gió nội, về với những yên bình mà lâu lắm tôi đánh rơi ở nơi phố thị. Thật ra sẽ không là gì nếu hôm đó cái tin “ung thư” không tát cho tôi một phát, mọi tủi hờn như ùa về cùng một lúc, từ chuyện chia tay sau khi đáp chuyến bay về nước hai tháng trước, cậu ruột mất cách đó không lâu,…. Vâng! Mọi chuyện rất biết cách trở lại, rất biết cách đâm mấy nhát vào lúc con tim chưa kịp hồi sức sau những vết thương liên tiếp.

Sau cái đêm định mệnh và lời động viên từ một người lạ ấy, tôi có một đêm trên chuyến xe về nhà, mỗi vết thương được xoa dịu bằng những kỉ niệm đẹp ùa về một cách sống động, lần đầu tiên thuyết trình ở hội nghị khoa học mang tầm cỡ quốc tế, lần đầu tiên giới thiệu áo dài cho bạn bè năm châu tại “Smart sister workshop 2018” tại Hàn Quốc, lần đầu tiên hát “Imagine” của John Lennon tại địa phận phi quân sự giữa Hàn Quốc - Triều Tiên, …..

Hai sáu tuổi chưa bao giờ mình hết tự hào về những nơi mình đã đi qua, những viên gạch mình đã đặt được trên hành trình của mình. Một tuổi trẻ đầy hoài bão, có mục đích sống rõ ràng tại sao lại bị một phút giây tiêu cực mà phá vỡ sự xinh đẹp và vạn sắc. Tối hôm đó, tôi đã khóc, khóc vì phần đời hạnh phúc mình đã có, khóc cả vì sự tiêu cực chớp nhoáng làm mình quên mất mình đã sống đầy tuyệt vời như thế nào. Chẳng có nghĩa lý gì khi mình lại ngồi đây để than trách cuộc đời bất công, than trách một cuộc tình chóng vánh, than trách một công việc thực chất cũng không mấy phù hợp với định hướng phát triển của bản thân hay than trách bản thân đã không đủ tốt, đủ tỉnh táo hơn để mắc những sai lầm bé cỏn con. Mình không có cái quyền làm mình đau chỉ vì vài điều không được suôn sẻ đến với cuộc sống vốn dĩ đa sắc và lộng lẫy của mình. Ngày hôm đó, tôi lục lại một bài post của mình cách đây 2 năm:

“Hãy sống một cuộc sống đầy hạnh phúc và không hối tiếc. Tôi đọc tin một phượt thủ mất trên một cung trekking vì cứu bạn mình khỏi đuối nước và đó là tin làm tôi ngẩn ngơ nguyên ngày hôm nay. Facebook của anh bạn là tấm avatar với một nụ cười rất đẹp và tràn đầy hạnh phúc, anh bạn kém tôi 2 tuổi. Xin phép được gọi cậu là bạn vì tôi cảm thấy ngưỡng mộ hành trình của cậu, ngưỡng mộ những năm tháng sống đầy ý nghĩa của cậu. Cậu hãy ra đi an yên nhé, tôi tin là cậu đã sống hết mình cho đến khi cậu trút hơi thở cuối cùng. Anh Trần Đặng Đăng Khoa - người mà tôi ngưỡng mộ có nói một câu: “You don’t live once, you live everyday”, và mỗi ngày của anh ấy trôi qua tràn đầy đam mê và hạnh phúc.”

Như một lời động viên, như một minh chứng những người trẻ chúng ta thay vì vùng vẫy trong sự cô đơn và áp lực từ cuộc sống, họ chọn đi những con đường thật khác, tận hưởng những phút giây thật sự hạnh phúc khi vẫn còn được hít thở không khí, ngắm bầu trời đẹp mỗi ngày, thật đáng yêu bạn nhỉ.

Khi bạn đọc được những dòng này thì con bé “bất hạnh” mà mọi người bảo đã trải qua đợt phẫu thuật đầu tiên để loại bỏ tế bào ung thư và vài tháng nữa sẽ là đợt điều trị đầu tiên. Con bé đó đang tiếp tục ước mơ viết lách, con bé kiên trì tìm kiếm một cơ hội công việc để nâng cao chuyên môn, con bé ấy đang chăm sóc một trang blog cá nhân để truyền động lực sống tích cực cho mọi người,…. Con bé đang làm tất cả những việc để hiện thực hóa giấc mơ của mình để thoát khỏi cái ý nghĩ một ngày nào đó khi nó nằm xuống, nó vẫy vùng hối tiếc vì một danh sách dài dằng dặc những thứ chưa hoàn thành.

Hôm nay, khi ngồi viết những dòng này tôi đọc lại những dòng chữ mình viết trên một trang mạng xã hội trước hôm nhận chẩn đoán về căn bệnh của mình:

“Nếu ngày mai là ngày cuối cùng của em, em sẽ về nhà. Sáng hôm đó em sẽ dậy sớm chở mẹ đi chợ, sẽ ra vườn phụ ba tưới tắm cây trái, dẫn mấy nhóc cún đi dạo, dạy cháu làm đôi ba bài toán, bật bản nhạc em thích và nấu một bữa cơm thật ngon cho ba mẹ. Chiều hôm đó em sẽ leo lên mái nhà, hát một bản tình ca và suy nghĩ về chuyến hành trình dài mình đã đi qua. Em sẽ gọi điện cho những người em thương để cảm ơn vì họ đã xuất hiện trong cuộc đời của mình. Cuối ngày, em sẽ ôm mọi người và nói rằng em yêu họ rất nhiều. Em hi vọng đến lúc đó mọi điều mà em mơ ước cũng đã được thực hiện gần hết”.

Và hôm nay tôi mỉm cười trong khi sửa lại dòng trạng thái ấy:

“Cuộc sống của em vốn dĩ đã muôn màu, dù thỉnh thoảng có những mảng đen, mảng xám làm em bận tâm, nhưng đến cuối cùng chúng vẫn là những điều mà em trân quý”.

© Đoàn Thị Thu Hiền - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 400: Cuộc sống là món quà tuyệt vời nhất mỗi chúng ta có được

 

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Hiền Mập-Cô gái đi kể chuyện

You don't live once. You live everyday

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?

Trạm Cuối

Trạm Cuối

"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”

Dấu son Tháng Tám

Dấu son Tháng Tám

Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

back to top