Tình nhớ!
2022-07-11 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Cứ cuối tuần em không về quê là anh lại hẹn em lên Thái đi chơi, yêu như vậy cũng được 5 năm, vui, buồn đều có, có những trận cãi vã đòi chia tay nhưng không hiểu sao lại không chia tay được.
***
Có những kỉ niệm đã qua rồi nhưng bất chợt lại ùa về như vừa mới thôi. Chúng mình đã bên nhau 5 năm rồi phải không anh, tình yêu từ cái thời đại học nó vui chừng nào. Em vẫn nhớ những nơi chúng ta đã đặt chân đến Thái Nguyên nơi anh học, ngày đầu tiên em lên đó bằng cả một chặng đường dài, lóng ngóng còn không thuộc xe đi như thế nào. Lần đầu tiên lên chơi với tư cách là người yêu sao bồi hồi đến lạ.
.jpg)
Tan học chiều thứ 6 là em vội vàng thu đồ ra bến xe chặng đầu tiên là bến xe Long Biên, sau là chặng phố Nỉ và một chặng cuối cùng mới lên tới đất Thái, mệt lắm nhưng cứ nghĩ gặp được anh là em vui. Cái nhìn đầu tiên khi em xuống xe anh đã đứng đợi, vừa vui vừa xấu hổ vì mình là người yêu của nhau. Đúng là yêu mới lớn ngây ngô lắm nhưng có lẽ với em nó đẹp vô cùng. Anh dẫn em về xóm trọ toàn con trai, em ngại lắm nhưng cũng cứ tỏ ra thân thiện với mọi người bởi ở đó có anh mà, hôm sau anh dẫn em đi chơi đi những nơi có tiếng ở thái Nguyên: bảo tàng lịch sử, đi chợ sinh viên rồi đi cả mấy cái chợ sách vui lắm…
Cứ cuối tuần em không về quê là anh lại hẹn em lên Thái đi chơi, yêu như vậy cũng được 5 năm, vui, buồn đều có, có những trận cãi vã đòi chia tay nhưng không hiểu sao lại không chia tay được. Em dỗi anh bởi em còn trẻ con nhưng suy cho cùng thì tình yêu này cũng chỉ là tình cảm đầu đời của đứa sinh viên như em. Hai đứa cùng quê Bắc Ninh với nhau nên những tuần về quê là hay hẹn nhau bến cuối để cùng bắt xe về nhà. Em vẫn nhớ lần cãi nhau em đòi chia tay ấy vậy mà anh vẫn đợi em ở bến xe để đón em, về đến nơi bước xuống xe thấy em, anh còn cười chẳng tỏ ra bộ mặt buồn hay giận dỗi gì cả kéo em lên xe máy đèo về, em cũng cứ thản nhiên lên xe như chưa có chuyện gì, cả quãng đường em không nói chuyện gì với anh cả. Anh chủ động hỏi:
- Đi xe mệt không em?
Em im lặng
Anh kéo tay em vòng qua lưng ôm anh lại hỏi,
- Có mệt không?
Em đáp chống không,
- Không mệt.
Anh cố tình đi vào quãng đường sốc làm em khó chịu. Em đấm vào lưng anh rồi anh xin lỗi rối rít. Như nào thế lại làm hoà với nhau chẳng còn cãi nhau đòi chia tay nữa… Về đến ngõ nhà em anh vẫn không quên thơm má rồi nhắc nhở em ăn uống cẩn thận, tối về vẫn nhắn tin gọi điện chỉ để hàn huyên những chuyện trên trời.

Thấm thoát nhanh 4 năm ra trường hai đứa đều về quê làm việc, rồi tình cảm của thời sinh viên không tính toán cũng qua đi thay vào tình yêu của kẻ đi làm thuê, thời gian hẹn hò đi chơi thưa dần, những tin nhắn cũng thưa dần và tình cảm đã khác. Em cảm thấy anh đã thay đổi và điều em không tin nó cũng thành sự thật, là anh yêu người khác chỉ sau một năm đi làm. Em và anh chúng ta chia tay sau 5 năm là người yêu của nhau, em nhận ra một điều thời gian có thể làm thay đổi tất cả và anh cũng vậy. Thời khắc em nhìn thấy anh đèo một cô gái lạ em đã nghĩ chỉ là nhất thời thôi, tình cảm 4 năm gắn bó như vậy không thể nói dừng lại là xong, nhưng không em quá cả tin rồi, và nhiều lần anh từ chối đi cùng em để bên cô gái ấy em đã quyết định nói lời chia tay trước, em không muốn níu kéo anh nữa. Người đã là kỉ niệm của em, cho đến tận bây giờ thời gian qua đi được một năm em vẫn thường lôi những kỉ niệm của chúng ta để nhớ rằng mình có một thời đẹp nhất.
© hong le - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đồ cũ thì nên bỏ, tình cũ thì hãy cho ra khỏi đầu | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.






