Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình đơn phương không nuối tiếc

2023-11-21 04:40

Tác giả: Khi cây lặng gió


blogradio.vn - Tình đơn phương nào mà không đau, mấy ai theo đuổi được tình đơn phương.

***

Đã từ lâu rồi, lâu như thế nào tôi không nhớ rõ. Tôi đã từng nghe đâu đó câu chuyện như thế này. Một mối tình khiến con người ta cứ mãi day dứt. Khi anh và cậu là giáo sư và sinh viên cùng một trường đại học. Họ cách nhau hơn một giáp nhưng lại gọi nhau là anh em. Chỉ bởi cơ duyên nào đó khi tình cờ biết đến nhau là cựu học sinh cùng một trường cấp 3.

Anh goá vợ, sống đời gà trống nuôi con. Đứa trẻ anh nuôi có ngoại hình ưa nhìn, tính cách lại cởi mở phóng khoáng. Khác hẳn với anh – có lẽ con bé giống mẹ nhiều hơn. Nhưng đường nét trên hai gương mặt đều mềm mại như nhau, đem đến người đối diện cảm giác an tâm lạ lẫm.

Cậu là kết quả của một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Cậu đi theo mẹ, nhưng mẹ còn yêu cha nhiều lắm nên vẫn luôn nhìn nhận cậu dưới dáng vẻ người chồng vô tâm đó. Mà cậu cũng vì hình ảnh người mẹ đớn đau vì tình nên đâm ra chán ghét yêu đương, cũng chán ghét luôn việc phải gắn bó tình cảm sâu sắc với ai. Mãi cho đến khi gặp anh, gặp anh giống như gặp được tia nắng bình minh sau đêm giông giá rét. Nó vừa ấm áp, vừa như chất gây nghiện.

Cậu tham gia những lớp do anh giảng dạy, luôn tìm cách đến nhà anh chơi. Cậu muốn được gặp anh nhiều hơn, được nhìn ngắm người đàn ông dịu dàng đó. Cũng vì thế mà nhận lấy công việc gia sư cho con gái anh. Cậu cách cô bé ấy gần một giáp, nhưng hai người đối xử với nhau thoải mái nhiệt tình như anh em trong nhà. Để rồi từ bao giờ tần suất cậu lui tới nơi căn hộ nhỏ đó ngày càng nhiều. Có những ngày cậu ở lại, những hôm qua đêm ở đó. Dường như đây mới là nhà của cậu.

Nhưng cũng từ bao giờ ánh mặt cô bé nhỏ nhắn này nhìn cậu tràn ngập tình thương đến vậy. Tôi nghĩ có lẽ cậu cũng không biết đâu. Bởi cả hai người, ý tôi là cậu ấy và cô bé đó, đều đang mải miết chạy theo nơi trái tim gọi mời. Tình đơn phương có bao giờ không đau. Cô yêu thì yêu đó nhưng yêu nhiều sẽ để ý nhiều, cuối cùng phát hiện ra ánh nhìn của kẻ đồng bệnh tương liên. Ánh mắt tha thiết đó lại hướng về người bố của cô. Người đàn ông như dòng nước mát đã tưới lên mảnh đất cằn cỗi.

Tôi chẳng rõ liệu cuối cùng cô bé ấy có nói điều gì với bố mình không, hay có thổ lộ điều gì với chàng trai cô yêu. Chỉ biết khi cậu ra trường cô cũng lựa chọn đi du học. Mà từ đó cậu cũng ít khi ghé nhà anh hơn.

Sau này khi gặp lại, cậu mang dáng dấp đĩnh đạc ngồi đối diện giáo sư năm xưa. Anh vẫn vậy, vẫn dịu dàng và khoan thai. Họ hẹn nhau tại quán cà phê, kể nhau nghe về những năm tháng bộn bề đã qua, lại tâm sư nỗi lòng sâu thẳm. Chẳng hay cậu đã có gia đình êm ấm như cậu hằng mơ, người đàn ông kia thì vẫn chọn lựa sống cô đơn. Giữa chốn phồn pha náo nhiệt, anh như kẻ lạc đàn sống tách rời với xô bô đó. Một góc yên tĩnh mà yên bình.

Cậu không còn là chàng thanh niên trẻ tuổi sẽ hồi hộp lo lắng trước ngưỡng cửa trái tim. Trong một lần về lại chốn cũ, ý tôi là nhà anh, tôi gọi nơi đây là chốn cũ bởi căn nhà ấy chứa đựng tình cảm của những kẻ cô đơn. Cậu có một cuộc gặp gỡ với cô bé năm xưa giờ đây đã là người phụ nữ trưởng thành đầy quyến rũ. Họ đã có một cuộc trò chuyện ngắn ngủi. Có lẽ tôi đã được kể cho nghe nhưng tôi không quá nhớ về cuộc nói chuyện đó. Đoán lờ mờ về cuộc nói chuyện của kẻ một thời đuổi theo tình yêu không chạm được thì có gì chứ, có nỗi niềm luyến tiếc hay có sự trân trọng.

Mãi sau người ta kể lại, cô con gái nhà đó đã đi lấy chồng, còn người đàn ông góa bụa kia ngày ngày dạo quanh phố, không tạt nơi đầu hồ thì cũng là ghé cà phê đến hết ngày. Chỉ quanh quanh khu phố anh sống, chẳng đi đâu xa nhà, hay đang chờ đợi ai đó về. Mà tôi cũng hay tin từ bạn cũ cậu đã có cho mình một mái ấm yêu thương.

Liệu chuyện tình đơn phương kia có được vẽ nên một cái kết có hậu, hay tâm trạng của anh với cuộc sống náo nhiệt trước mắt. Một câu chuyện mà tôi nhiều cảm xúc, cũng có nhiều thắc mắc. Nhưng kì lạ là những tò mò về câu chuyện kia chẳng thể nói rõ thành lời, có điều gì đó cứ vướng lại nơi cảm xúc, nơi cuống họng.

Tình đơn phương nào mà không đau, mấy ai theo đuổi được tình đơn phương.

“Gió thu thanh,

Trăng thu sáng.

Lá rụng lúc tụ lúc tán,

Quạ lạnh đang đậu bỗng rùng mình.

Nhớ nhau không biết ngày nào gặp,”

Lúc ấy đêm ấy chan chứa tình.

© Khi cây lặng gió - blogradio.vn

Xem thêm: Em Không Còn Coi Anh Là Tất Cả

 

Khi cây lặng gió

Đợi tới khi đông qua hè về, tiếng quạ lại kêu hi vọng mọi mối tình đều có cái kết viên mãn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bếp lửa

Bếp lửa

Tôi hiểu ra rằng không có mùa xuân nào ấm đẹp bằng chính nét xuân của quê nhà. Tôi ngồi nghe má kể chuyện bên bếp lửa. Nồi thịt kho trứng sôi ùng ục lẫn hương vị bánh tét, thả vào đêm ba mươi làm người ta nôn nao nhớ về những kỷ niệm vắng xa. Những tháng ngày ấy là khoảng trời hạnh phúc và êm đẹp.

Thoáng chút men tình

Thoáng chút men tình

Xin người giải nghĩa giúp tôi Bốn chữ “tình yêu trọn đời” Vài người vừa gặp không lâu Đã nói đến chuyện trọn đời cho nhau.

Tháng Năm

Tháng Năm

Dẫu thế nào đi chăng nữa, khi đã đi qua những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi mới biết trân trọng từng khoảng khắc chớp nhoáng ấy. Nhanh thôi, ai rồi cũng sẽ ra đời, đi làm và tự lập, cuộn vào vòng xoáy của thời gian mà quên mất mình đã đi qua những ngày còn trẻ đầy ngây ngô năm nào.

Tiễn biệt

Tiễn biệt

Tôi nghĩ chỉ cần những câu hát thiết tha đó được vang lên vậy là quá đủ, vậy là tôi chẳng cần phải nói thêm bất cứ điều gì. Và âm nhạc luôn là thế, âm nhạc là chỉ cần hát lên chỉ cần đàn lên chỉ cần vang lên những rung cảm sâu lắng nhất, vậy là đủ.

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Anh luôn nhớ những gì em căn dặn: đừng vì nhớ em mà tìm ai đó để lấp đầy, đấy là anh đang không thương anh, cũng là tệ bạc với người. Anh hứa, em vẫn là một tế bào mà anh cất sâu trong đáy lòng chẳng dám lấy ra. Anh sợ mắt mình nhòa lệ khi nhìn nó. Và anh sợ phải đối diện với hiện thực là mình đã mất em.

Mưa rơi

Mưa rơi

Trời hôm nay sắp mưa rồi em Em có thấy cầu vồng xa khuất Anh nghe tim mình bao lần vẩn đục Trời nhiều mây sắp mưa rồi em

Chỉ sống cho một ngày

Chỉ sống cho một ngày

Chúng ta ước gì có thể trò chuyện với họ nhiều hơn, ngày mà họ còn trên đời. Nhưng lúc đó, khi ta có thời gian, ta lại dửng dưng, nghĩ rằng họ sẽ mãi ở bên cạnh ta như vậy. Người dù già đến đâu cũng có thể sống với ta thêm một năm nữa. Cho đến khi, họ đã thực sự rời xa ta.

Ai mới là kẻ đáng thương?

Ai mới là kẻ đáng thương?

Mẹ không có nơi để trút ra những mệt mỏi trong người, cho nên, con chấp nhận cho mình nhịn một chút để cái cảm xúc tiêu cực đang ứ đọng trong mẹ đi ra hết.

Dám yêu

Dám yêu

Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

Bây giờ là tháng mấy

Bây giờ là tháng mấy

Em đã quên ta hẹn ước những gì Mơ ra sao và ta khóc trong đau khổ Mơ ngày mai và hơi ấm trong tạm bợ Chút mưa rơi có ôm ấp tình mình

back to top