Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình bạn học trò đầy kỷ niệm

2024-08-18 14:50

Tác giả: Heo Cry


blogradio.vn - Có lần, chúng tôi bị phát hiện và phải chạy bán sống bán chết, nhưng vẫn không quên nhét vài cây mía vào áo. Đến khi an toàn, cả hai ngồi dưới gốc cây vừa thở hổn hển vừa gặm mía, cười đến chảy nước mắt vì thoát được một phen hú vía.

***

Lân và tôi, hai đứa bạn chí cốt từ thuở còn tắm mưa cởi truồng. Chúng tôi lớn lên ở một làng quê nhỏ, nơi mà những niềm vui đơn giản nhất cũng có thể trở thành kỷ niệm khó quên. Từ việc bẻ trộm mía nhà người ta cho đến những lần nhìn lén mấy thanh niên trong làng đi tán gái, chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện hài hước.

Nhớ lại những ngày thơ ấu, mỗi khi mưa rơi, cả hai đứa lại cởi truồng chạy ra sân, đứa nào cũng thi nhau hứng nước mưa bằng miệng, rồi cười khúc khích khi nước mưa chảy xuống mặt. Có lần, chúng tôi còn nghĩ ra trò đắp bùn lên người rồi giả làm tượng để hù dọa lũ trẻ khác trong làng. Những tiếng cười giòn tan trong cơn mưa là những khoảnh khắc không thể nào quên.

Chuyện bẻ trộm mía cũng là một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của chúng tôi. Mỗi mùa mía chín, Lân và tôi lại rủ nhau đi "thám hiểm" những cánh đồng mía của người ta. Có lần, chúng tôi bị phát hiện và phải chạy bán sống bán chết, nhưng vẫn không quên nhét vài cây mía vào áo. Đến khi an toàn, cả hai ngồi dưới gốc cây vừa thở hổn hển vừa gặm mía, cười đến chảy nước mắt vì thoát được một phen hú vía.

Lớn lên một chút, chúng tôi bắt đầu tò mò về chuyện tình yêu. Lân và tôi thường hay rình xem mấy anh thanh niên trong làng đi tán gái. Có lần, chúng tôi nấp sau bụi tre để xem anh Tùng tán chị Lan. Lân thì thào vào tai tôi: "Ê, mày có thấy không? Anh Tùng sắp tặng bông hoa rồi kìa!" Tôi chỉ biết gật đầu, không dám nói gì sợ bị phát hiện. Nhưng đúng lúc đó, Lân vô tình đạp phải tổ kiến lửa, cả hai đứa bị kiến cắn đau điếng phải nhảy ra khỏi bụi tre, chạy thục mạng về nhà trong tiếng cười giòn tan của anh Tùng và chị Lan.

Mối quan hệ của chúng tôi không chỉ dừng lại ở những trò nghịch ngợm. Khi vào trung học, Lân và tôi học chung lớp, luôn ngồi cạnh nhau. Lân là người giúp tôi qua những bài toán khó, còn tôi là người giúp Lân chép bài mỗi khi cậu ấy lười học. Cả hai đứa thường bị thầy cô phạt vì nói chuyện riêng trong giờ, nhưng chẳng ai bận tâm, vì chúng tôi biết rằng tình bạn này quý giá hơn mọi hình phạt.

Có lần, lớp chúng tôi tổ chức đi dã ngoại. Lân và tôi quyết định sẽ chuẩn bị bữa trưa cho cả nhóm. Kết quả là chúng tôi nấu ra một món canh chua mà ai cũng phải nhăn mặt vì quá mặn. Dù vậy, cả nhóm vẫn ăn và cười đùa với nhau. Lân còn bày trò trêu ghẹo tôi trước mặt cả nhóm khiến tôi đỏ mặt tía tai, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp vì biết rằng mình có một người bạn thật tuyệt vời.

Những kỷ niệm vui buồn, những lần cười đến đau cả bụng hay những lần khóc cùng nhau đã tạo nên một tình bạn đẹp đẽ và bền vững giữa tôi và Lân. Dù cuộc sống sau này có đưa đẩy chúng tôi đi đâu, tình bạn ấy sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong ký ức của tôi. Những ngày tháng bên nhau, chúng tôi đã học cách trân trọng và yêu thương nhau, như những người bạn thực sự trong cuộc đời.

Và mỗi khi nhìn lại, tôi chỉ muốn nói: "Cảm ơn Lân, vì đã là một phần của tuổi thơ và thanh xuân của tôi, đầy ắp những tiếng cười và niềm vui."

© Heo Cry - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mọi Cuộc Gặp Gỡ Trên Đời Đều Có Lý Do | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top