Tiếng chim hót vang lừng
2024-03-19 18:00
Tác giả:
blogradio.vn - Chị Khánh xúc động nhìn con, điều làm chị vui không phải là cái giải nhì kia mà là con gái chị đã lớn lên đã chín chắn rất nhiều trong suy nghĩ và trong những hành xử đời thường. Chị tin con sau này sẽ còn tiến xa nữa, không chỉ là trong học tập hay ca hát, vì chị biết trái tim con chị biết rung động và biết yêu thương.
***
Chị Khánh ngồi lặng lẽ dưới những hàng ghế dành cho những bậc phụ huynh. Hôm nay là ngày nhà trường tổ chức văn nghệ mà lại là một giải văn nghệ lớn được huy động và tổ chức thi toàn trường. Chị cứ nhìn đăm đắm lên sân khấu và mong mỏi đến tiết mục của con gái chị, Tiểu My năm nay đang học lớp năm, là lớp cuối cùng của cấp học tiểu học. Ngoài việc học thì Tiểu My còn tham gia rất hăng say những hoạt động khác của trường, bất kể là hoạt động nào cô bé cũng lao vào có mặt và làm với tất cả nhiệt huyết và say mê của mình.
Tiểu My là con gái của anh chị, cô bé đã mười tuổi rồi mà anh chị vẫn chưa muốn sinh thêm, vì yêu cầu công việc của chồng chị, là anh An cứ đi xa nhà hoài. Giống như khi chị sinh Tiểu My vậy, anh cũng vắng nhà liên tục vì tính chất công việc nên chỉ có mỗi chị phải chăm lo và quán xuyến hết mọi việc. Như hôm nay là ngày thi quan trọng của con gái anh đã hứa có mặt, vậy mà đến phút cuối vẫn có công việc quan trọng hơn nên chị Khánh đành đi một mình. Chỉ có bó hoa thật đẹp với dòng chữ thật yêu thương anh viết tặng kèm theo và nhờ chị trao đến con.
“Ba An thương tặng con gái Tiểu My.”
Chắc Tiểu My sẽ rất vui đây. Chị cũng rất hồi hộp không biết con gái có đạt giải không, vì cũng đã có một lần nhà trường tổ chức năm Tiểu My học lớp ba và con gái chị đoạt giải nhì sau cô bé Hồng Phúc của một lớp khác, một cô bé cũng nổi tiếng học giỏi và hát hay không hề thua kém Tiểu My.

Năm nay Tiểu My học lớp năm, cô bé là lớp trưởng của lớp 5A còn Hồng Phúc là lớp phó học tập của lớp 5C. Hai cô bé cùng nổi tiếng trong trường về khả năng học tập và hát hay, nhưng ở lần thi trước thì Hồng Phúc đoạt giải nhất toàn trường nên Tiểu My thoáng hơi buồn, nhưng con gái chị nói sẽ cố gắng ở lần thi sau nếu trường còn tổ chức nữa.
Chị Khánh đang ôm con gái trong tay, kết quả cuối cùng được xướng lên vẫn là hai cái tên quen thuộc là Hồng Phúc và Tiểu My, nhưng một lần nữa con gái chị vẫn là giải nhì. Chỉ có điều làm chị bất ngờ là Tiểu My đã ôm bạn rất thân thiết và nói lời chúc mừng bạn một cách chân tình làm cả hội trường mấy trăm phụ huynh cứ vỗ tay vang dội.
Tiểu My ôm bó hoa ba tặng trong tay và cười thật tươi nhìn mẹ.
“Bạn Hồng Phúc xứng đáng với giải nhất mẹ ạ, con thấy bạn ấy hát trên cả tuyệt vời nữa đó.”
Chị Khánh xúc động nhìn con, điều làm chị vui không phải là cái giải nhì kia mà là con gái chị đã lớn lên đã chín chắn rất nhiều trong suy nghĩ và trong những hành xử đời thường. Chị tin con sau này sẽ còn tiến xa nữa, không chỉ là trong học tập hay ca hát, vì chị biết trái tim con chị biết rung động và biết yêu thương.
Tiểu My ngồi trước tủ sách vở, cô bé nhìn rất nhiều những quyển sách còn mới, những quyển vở còn rất nhiều những tờ giấy trắng vì cô bé chưa sử dụng hết. Tiểu My nhớ đến chương trình ti vi cô bé vừa xem tối qua, cô bé thấy các bạn ở những vùng cao của đất nước còn nhiều thiếu thốn và khó khăn vất vả quá. Có bạn thì đi học chỉ ăn cơm với mì tôm, chẳng có thịt cá rau củ như cô bé ở đây, có bạn thì chẳng có nỗi một bộ áo quần đàng hoàng để mặc đi học chứ đừng nói đến mặc đồng phục theo đúng quy định của nhà trường như ở đây. Rồi có bạn cũng chẳng có đủ tập sách đủ sách vở đủ đồ dùng học tập, rồi những con đường đi học ở vùng cao nơi đó sao xa quá, đường đi với thật nhiều gập ghềnh và nguy hiểm. Tiểu My thấy xót lòng và nhói trong tim, nên sáng nay là sáng chủ nhật, sau khi học xong Tiểu My quyết định không đọc sách hay đọc truyện như những chủ nhật khác mà cô bé dành thời gian soạn hết những sách vở không còn dùng tới, rồi cả những bộ áo quần không còn mặc nữa nhưng nhìn chúng vẫn còn mới lắm. Cô bé khệ nệ làm thành hai cái túi thật to và nhờ mẹ mang gởi cho các bạn trên đó. Tiểu My học được bài học đó ở mẹ, vì cô bé thấy mẹ cô rất hay làm những công việc thiện nguyện và hay khuyến khích cô bé làm theo như thế.
….
Tiểu My đi học về, cô bé vừa bước vào sân đã thấy có một chú mèo nhỏ đang kêu meo meo ở một góc sân nhà. Tiểu My ngạc nhiên bước lại gần thì chú mèo có vẻ sợ hãi và co rúm người lại, chắc là mèo của nhà ai đi lạc vào đây. Tiểu My nhìn chú mèo xinh quá đỗi với bộ lông vừa màu vàng vừa màu trắng xen lẫn nhau, có vẻ như chú mèo đang đói, vậy là cô bé nói ngay với mẹ cho cô bé được nuôi chú mèo đó. Rồi mỗi ngày Tiểu My đều dành một chút thời gian để tắm rửa cho mèo, để chơi với mèo, cô bé cẩn thận cho chú mèo xinh xinh một góc nhỏ làm nơi để ăn và ngủ. Cô bé cũng vui hẳn lên vì có thêm một người bạn nữa, là chú mèo con của nhà ai bị đi lạc vào nhà cô bé như thế. Và chú mèo nhỏ cũng như cảm được tình thương của Tiểu My dành cho nên rất ngoan ngoãn nằm lim dim trên tay cô bé mỗi khi được cô bé chăm sóc, vỗ về nói chuyện cùng.
…
.jpg)
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm học, nhà trường tổ chức lễ tổng kết năm học và rất vui là có cả ba mẹ của Tiểu My cũng đến tham dự. Anh An đã từ chối một công việc quan trọng để có mặt được trong ngày quan trọng của con gái anh, vì sau hôm nay là cô bé Tiểu My đã bước sang một cấp học mới cao hơn với nhiều những thay đổi hơn. Và cũng là ngày hôm nay Tiểu My sẽ nói lời tạm biết với ngôi trường với các thầy cô giáo.
Cả anh An và chị Khánh đều đang chăm chú lắng nghe bài phát biểu của cô hiệu trưởng nên không nhìn thấy Tiểu My đang chạy qua lớp của Hồng Phúc và thì thầm điều gì đó vào tai bạn mình. Rồi cuối buổi lễ mọi người đều bất ngờ khi thấy cả hai cô bé cùng nắm tay nhau bước lên sân khấu, Tiểu My thay mặt bạn nói lời cảm ơn đến tất cả các thầy cô và cô bé muốn được tặng mọi người một món quà thật ý nghĩa, là một tiết mục văn nghệ do chính cô bé và bạn Hồng Phúc sẽ hát tặng. Bài hát đã được vang lên thật trong sáng, tinh khiết đến trong veo và vô cùng truyền cảm đến mọi người. Một bài hát được hát rất mộc, không có ban nhạc không có đàn, chỉ có tiếng hát của hai cô bé đang vút cao lên trong không gian.
“Em sẽ là mùa xuân của mẹ
Em sẽ là màu nắng của cha
Em đến trường học bao điều lạ
Môi biết cười là những ngày qua
Trang sách hồng nằm mơ màng ngủ
Em gối đầu lên những dòng thơ
Em thấy mình là hoa hồng nhỏ
Bay giữa đời làm mát ngày qua
Trời mênh mông, đất hiền hòa
Bàn chân em đi nhè nhẹ
Đưa em vào tình người bao la
Cây có rừng bầy chim làm tổ
Sông có nguồn từ suối chảy ra
Tim mỗi người là quê nhà nhỏ
Tình nồng thắm như mặt trời xa.”
Anh An và chị Khánh không hẹn mà cùng nhìn lên Tiểu My rồi nhìn ra phía sân trường. Ở đó, trên những cành cây cao, tiếng hót của những chú chim cũng đang vang lên như muốn hòa vào cùng với tiếng hát của hai cô bé. Tiếng hót của chim nghe vang lừng và sáng bừng lên một khoảng trời thật xanh trong nắng.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cuộc Gặp Gỡ Đẹp Nhất Là Gặp Được Phiên Bản Tốt Hơn Của Chính Mình | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






