Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương nhớ sau lưng

2020-09-14 01:28

Tác giả: Nhân Nguyễn


blogradio.vn - Không biết đã bao nhiêu lần anh vừa đạp xe vừa hát vu vơ bài “Tình đơn phương” mà em rất thích nghe. Em còn hỏi anh đang tương tư cô nào mà đơn phương mãi thế. Anh chỉ cười và im lặng.

***

Mùa thi nữa lại về rồi! Con đường xưa vẫn thế nhưng chỉ có chúng mình đã không như xưa. Lúc này anh đang ở phương trời xa xôi ấy, không biết anh còn nhớ em không, anh có còn nhớ con đường xưa một thời ta từng chung bước?

Như một thói quen, em vẫn thường một mình lang thang trên con đường ấy, đi dưới cái nắng chói chang của mùa hè để ngắm hoa phượng đỏ, để nghe râm ran tiếng ve kêu. Mà có lẽ đúng hơn là để tìm lại những năm tháng thanh xuân em từng có bên anh. Vậy mà đã bao năm qua rồi em vẫn không thể nào tìm lại được.

Đến tận bây giờ em vẫn không biết chúng ta đã cảm mến nhau từ lúc nào. Anh - một chàng trai hiền lành và vô cùng tình cảm - đã để lại trong em cả một bầu trời ký ức đẹp của tuổi học trò. Cùng sinh ra và lớn lên ở miền quê gió Lào cát trắng, sau giờ học vội chạy theo đám bạn trong làng thả diều, chơi trốn tìm, chơi xúc xắc những chiều hè. Chúng mình cứ thế lớn lên bên gốc lúa, bờ tre từ lúc nào không hay biết. Vào cấp 3 trường huyện, anh vẫn cùng em ngày hai buổi đến trường.  Vẫn hai chiếc xe đạp, hai con người rôm rả suốt cả con đường, nào  chuyện học, chuyện bạn bè ở lớp. Đường đến trường dù nắng hay mưa, dù vui hay buồn  em vẫn ngày ngày có anh bên cạnh. Không biết đã bao nhiêu lần anh vừa đạp xe vừa hát vu vơ bài “Tình đơn phương” mà em rất thích nghe. Em còn hỏi anh đang tương tư cô nào mà đơn phương mãi thế. Anh chỉ cười và im lặng.

Vậy đó. 

Em cứ vô tư bên anh mà không hề nhận ra đằng sau nụ cười ấy, đằng sau sự quan tâm ấy là một mối tình câm lặng anh giành cho em. Ngày cả hai nhận giấy vào đại học, em đã rất vui mừng vì cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ. Hoài bão tuổi trẻ của chúng ta là được rời khỏi cánh cổng làng tới một chân trời mới, được tự do bay lượn với ước mơ của mình. Vào học cùng một mái trường, em và anh, chúng ta sẽ tiếp tục đồng hành trên con đường dài phía trước.

Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng như những gì mình mong muốn. Anh, vì hoàn cảnh gia đình, đã chọn ở lại học trường gần nhà. Điều đó đã làm em thực sự rất buồn, tuy nhiên nỗi buồn ấy vẫn không thể che dấu được sự hứng khởi của một đứa con gái lần đầu tiên rời khỏi cổng làng. Ngày em lên đường nhập học, anh lên tiễn em từ rất sớm.  Anh vẫn vậy, không nói gì nhiều, chỉ tặng em một món quà nhỏ và bảo vào tới nơi mới được mở ra xem. Trước lúc lên xe, anh chợt nắm lấy tay em. Cái nắm tay đường đột ấy làm em thực sự bất ngờ, trái tim em như loạn nhịp. Anh lặng nhìn một lúc rồi nói: “Nhớ viết thư về thường xuyên nhé”.

Làm bạn với nhau từ lúc còn bé, cùng học, cùng chơi, cùng kể cho nhau nghe biết bao nhiêu chuyện, nhưng sao lúc này em đã không còn là một cô bé hoạt ngôn ngày nào nữa. Toàn thân em lúc ấy cứ như một khối băng đứng trơ ra như tượng.  Xe lăn bánh, anh vẫn đứng đó nhìn theo, lòng em dâng lên nỗi buồn khó tả. Khao khát đi xa của tuổi trẻ, khao khát được tự lập thực hiện ước mơ của mình, em đã đi xa và để lại quê hương một bầu trời thương nhớ.

Như một lẽ tất yếu, cuộc sống chốn thị thành, những bận rộn mưu sinh sau giờ học hay nói đúng hơn là khoảng cách địa lý đã làm cho con người ta dần thay đổi.  Những lá thư cứ thế thưa dần; những lời nói yêu thương, những hứa hẹn về tương lai đã không còn nhiều nữa. Anh cứ thế, từ từ và lặng lẽ, rời xa em. Chỉ còn món quà mà anh đã tặng em thì vẫn còn ở lại. Đó là bức tượng một đôi nam nữ học trò ngồi cạnh nhau trên ghế đá. Em cũng đã không ít lần tự hỏi tại sao anh lại thay đổi nhanh đến vậy? Khoảng cách địa lý ư? Hay là cám dỗ vật chất? Một  khi hai tâm hồn đã không còn đồng điệu nữa thì níu giữ có ích gì đâu. Từ ngày ấy em cứ như một cái bóng cô đơn lạc trong dòng người bất tận, những ký ức về anh, về những năm tháng thanh xuân cứ hiện về trong giấc mơ giữa đời thực. 

Ra trường em về quê làm việc, có lẽ để tìm về anh chăng. Không! Có chăng chỉ là em muốn tìm về ký ức một thời mà hai ta từng có. Quá khứ đã ngủ yên trong anh rồi. Anh đã chọn một phương trời xa để tạo dựng cuộc sống mới. Chỉ là em một mình muốn níu giữ trong lặng lẽ mà thôi. Phải không anh?

© Nhân Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thương mấy cũng chỉ là người cũ đã từng | Radio Tình Yêu

Nhân Nguyễn

Sau cơn mưa trời lại sáng.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tử vi tuần mới 21/9- 27/9/2020 của 12 con giáp: Sửu bị lừa dối, Thìn cẩn thận tiền bạc

Tử vi tuần mới 21/9- 27/9/2020 của 12 con giáp: Sửu bị lừa dối, Thìn cẩn thận tiền bạc

Tử vi tuần mới 21/9- 27/9/2020 của 12 con giáp: Mùi có triển vọng tốt về nghề nghiệp. Tuất tránh thực hiện các giao dịch đầu tư.

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Em à, sau mọi giông bão, mong rằng em có thể tìm được cho mình chốn bình yên và hạnh phúc. Và những bông hoa cũng luôn cần có thời gian để nở rộ thì em cũng vậy. Thế nên, hãy trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình, em nhé.

Em sẽ mạnh mẽ yêu mình để xứng đáng với tình yêu sẽ đến

Em sẽ mạnh mẽ yêu mình để xứng đáng với tình yêu sẽ đến

Nhưng em biết hôm nay em có thể đau đớn chút thôi, vì em cũng biết có những yêu thương chỉ dừng lại ở một đoạn đường thay vì tìm câu trả lời tại sao anh không yêu em nữa, em sẽ mạnh mẽ yêu mình để xứng đáng với tình yêu sẽ đến.

Bước qua một cuộc tình sẽ đau nhưng hạnh phúc vẫn còn ở phía trước

Bước qua một cuộc tình sẽ đau nhưng hạnh phúc vẫn còn ở phía trước

Người đã bước qua có lẽ sẽ đau nhưng tình yêu rồi sẽ đến. Như cách tôi gặp anh ấy giữa Sài Gòn.

Chúng ta chỉ là những người đã từng thương

Chúng ta chỉ là những người đã từng thương

Tôi thực sự đã khóc, khóc như một đứa trẻ trên bờ vai quen thuộc nhưng tôi cũng hiểu có những thương yêu nói được hết ra sẽ nhẹ lòng, có những khúc mắc được tháo gỡ sẽ không còn vướng bận. Nhưng quá trình trưởng thành đó của cả hai chúng tôi, điều mà chúng tôi vẫn phải chấp nhận là chúng tôi thật sự chỉ còn là những người đã từng thương trong bài học trưởng thành có quá nhiều thử thách và mất mát.

Đôi lời con muốn gửi lên hòm thư thiên đường

Đôi lời con muốn gửi lên hòm thư thiên đường

Lúc đó nhìn bố như superman vậy, vì con biết cho dù ra sao đi chăng nữa, cũng sẽ có bố đến giúp con.

Nắm tay em trên những chặng đường dài

Nắm tay em trên những chặng đường dài

Đường đời còn rất dài Hãy nắm tay em bước.

Anh đừng thương em nữa

Anh đừng thương em nữa

Anh đừng thương em nữa Em giờ đã ổn rồi

Yêu mà không dám nói, chỉ vì sợ mất nhau

Yêu mà không dám nói, chỉ vì sợ mất nhau

Thanh xuân năm ấy, chúng ta vì rất nhiều nỗi sợ mà bỏ lỡ nhau nhưng bây giờ tớ có thể thật lòng chúc phúc. Chúng ta đã chọn cho mình những con đường rất riêng. Cảm ơn cậu vì đã góp mặt trong thanh xuân của tớ, đã cho tớ một cậu bạn thân tuyệt vời và một mối tình đầu đầy những mộng mơ. Tớ đã từng yêu cậu, bạn thân à.

back to top