Phát thanh xúc cảm của bạn !

The sound of silence (Soundtrack Blog Radio 307)

2013-12-19 10:36

Tác giả:


The sound of silence - bài hát sử dụng trong Blog Radio 307: Lặng yêu

"The Sound of Silence" là ca khúc đã đưa tên tuổi của cặp song ca folk vào thập niên 60, Simon & Garfunkel được biết đến rộng rãi. Ca khúc được viết vào tháng 2/1964, sau cái chết vì ám sát của Tổng thống Mĩ John F.Kennedy. Ở Mĩ, đây là ca khúc nổi tiếng thứ hai của Simon & Garfunkel, chỉ sau "Bridge over Troubled Water".

Ca khúc được ghi âm lần đầu trên phiên bản acoustic trong album năm 1964,Wednesday Morning 3A.M. Sau đó nhà sản xuất Tom Wilson đã phối lại ca khúc này với trống, ghi ta bass và ghi ta điện rồi phát hành nó dưới dạng single vào tháng 9/1965. "The Sound of Silence" vươn lên vị trí thứ nhất trên Billboard Hot 100 đầu năm 1966, đồng thời xuất hiện trong album thứ hai của Simon & Garfunkel cũng trong năm này, Sounds of Silence.



Bản gốc được trình bày bởi Simon & Garfunkel


Bản cover được thể hiện qua giọng hát ca sĩ Yao Si Ting (Diêu Tư Đình)



Bản cover của Yao Si Ting



Lời bài hát:


Hello, darkness, my old friend

I've come to talk with you again
Because a vision softly creeping
Left its seeds while I was sleeping
And the vision
That was planted in my brain
Still remains
Within the sound of silence

In restless dreams I walked alone
Narrow streets of cobblestone
Beneath the halo of a street lamp
I turned my collar to the cold and damp
When my eyes were stabbed
By the flash of a neon light
That split the night
And touched the sound of silence
And in the naked light I saw
Ten thousand people, maybe more
People talking without speaking
People hearing without listening
People writing songs that voices never share...
And no one dare
Disturb the sound of silence.
"Fools," said I, "you do not know
Silence like a cancer grows."
"Hear my words that I might teach you,
Take my arms that I might reach you."
But my words like silent raindrops fell,
And echoed in the wells of silence.

And the people bowed and prayed
To the neon god they made.
And the sign flashed out its warning
In the words that it was forming.
And the signs said: "The words of the prophets
Are written on the subway walls
And tenement halls,
And whisper'd in the sound of silence."


the sound of silence

Dịch:


Xin chào bóng tối, người bạn cũ của tôi
Tôi lại đến để trò chuyện cùng anh đấy
Bởi vì một ảo ảnh từ từ xâm chiếm
Nó gieo mầm khi tôi còn đang say giấc
Và ảo ảnh đó
Cứ lớn dần lên trong tâm trí tôi
Vẫn đọng lại
Với thanh âm của sự lặng yên

Trong cơn mộng mị tôi thấy mình bước một mình
Con đường chật hẹp với toàn sỏi đá
Tôi kéo cổ áo lên để tránh cái lạnh ẩm ướt
Khi đôi mắt tôi chói lóa bởi ánh sáng của một ngọn đèn neon
Nó xé toạc màn đêm
Và chạm vào âm thanh của sự tĩnh lặng
Và trong ánh sáng trần trụi tôi nhìn thấy
Mười nghìn người và có khi còn nhiều hơn thế
Họ nói chuyện với nhau bằng sự im lặng
Họ lắng nghe nhau bằng sự thờ ơ
Họ viết những bài hát mà tiếng hát không bao giờ cất lên
Không một ai dám phá vỡ cái thanh âm của sự tĩnh lặng

Tôi nói: “Thật ngu ngốc. Các người không biết rằng sự im lặng giống như mầm mống của một căn bệnh ung thư. Hãy nghe tôi, tôi có thể nói cho các bạn hiểu. Hãy nắm lấy tay tôi, để chúng ta có thể gắn kết”.
Nhưng câu nói của tôi như một giọt mưa tĩnh lặng rơi xuống, và vang vọng trong cái hố sâu tĩnh lặng

Rồi người ta cúi mình cầu nguyện tới ánh sáng của thượng đế mà họ tự tạo nên.
Và tia chớp lóe lên như cảnh báo với những dòng chữ hiện lên
Nó nói rằng: “Những lời tiên tri được viết ra trên các bức tường dưới đường hầm và trên trần nhà. Và thì thầm trong âm thanh của sự tĩnh lặng.


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

back to top