Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân của em là anh

2018-12-08 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày này năm trước bọn mình cùng nhau thổi nến chúc mừng kỉ niệm. Ngày này năm nay chỉ mình em, không bánh, chẳng nến, không anh. Không 1 cuộc cãi vã, không 1 lời hờn trách. Em thầm nghĩ “chắc rồi ngày mai anh lại quay về thôi mà! “ – nhưng ngày mai đến, rồi ngày kia, rồi 1 tuần, 1 tháng, 1 năm, anh không quay về. Bọn mình dừng lại thật rồi.

***

“Em khỏe không? Sang đó sống ổn không?”

Em nhìn chầm vào màn hình điện thoại. Là tin nhắn của anh.

Đã 2 năm trôi qua, đây là tin nhắn đầu tiên của anh gửi cho em kể từ ngày chúng ta khép lại chuyện tình 8 năm của bọn mình.

Bên này, trời đang vào xuân. Hoa anh đào bắt đầu nở rộ. Em ngồi bên khung cửa sổ đưa tay đón những cánh hoa đang rơi. Cũng hơn tuần em rời gia đình, rời bạn bè sang Nhật. Đó có lẽ là quyết định sáng suốt nhất đối với 22 năm cuộc đời của em. Ngày em ôm chầm lấy bố mẹ và các em tại sân bay vào giữa khuya, em chẳng rơi một giọt nước mắt nào, sao trông em mạnh mẽ đến thế không biết. Chắc là từ ngày rời xa vòng tay của anh em đã thế…

***

blog radio, Thanh xuân của em là anh

Ngày anh nói “Chúng ta dừng lại nhé!” kèm theo là câu chúc em hạnh phúc, sao mắt em ráo hoảnh, lòng em cũng yên lặng. Chẳng đúng tâm trạng của người thất tình tí nào cả. Vậy đấy, chúng ta đến với nhau nhẹ nhàng rồi thì rời xa nhau cũng nhẹ nhàng. Em không hề oán trách anh hay hờn giận gì anh cả. Cho đến bây giờ và sau này vẫn thế. Thiết nghĩ, người mình từng yêu thương, người mình từng dành toàn tâm toàn ý chăm sóc, thậm chí người mình từng đầu ấp tay gối thì hà cớ gì em lại oán trách anh phải không?

Bạn bè thường hay bảo em với anh là bọn nít ranh khi chỉ mới lớp 7 mà đã thích nhau. Em cũng chỉ toàn cười thầm. Mà bọn mình cũng ranh thật anh nhỉ? Lúc ấy cũng chỉ 13 14 tuổi thì biết gì mà yêu với chả đương. Thật thì bọn mình chỉ thinh thích nhau thôi mà, kiểu viết thư nhờ bạn gửi giùm cho nhau, vài dòng ngắn ngủi, những câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi.

Thanh xuân của em vì có anh mà trở nên tươi đẹp. Thanh xuân của em là chàng trai bên em suốt những năm tháng thuở thiếu thời. Em vẫn còn nhớ cái dáng vẻ tự hào của mình khi thầm giới thiệu anh cho con bạn đầu tiên của em khi chúng ta bước vào đầu cấp 3.

“Anh thì đẹp trai, em thì đẹp gái. Thế thì còn gì bằng!” – con bạn nhìn em mà ngưỡng mộ, cứ trêu em suốt. Thật ra trong lòng vui như được quà.

Thanh xuân của em luôn có anh đồng hành. Cho dù có những ngày chúng ta có giận hờn nhau thì sau đó vì nhớ nhau rồi lại tìm về. Bọn mình đã kể cho nhau nghe những câu chuyện hằng ngày, bọn mình đã cùng nhau đi đến lớp học thêm, đi đến từng hàng quán sau giờ học. Bọn mình đã trao cho nhau những mảnh thư tay với vài dòng viết vội. Bọn mình đã huyên thuyên hằng đêm cùng nhau lắm chuyện trên trời dưới đất.

Luôn có 1 người chờ em vào mỗi sáng đến lớp. Luôn có 1 người tận tình giảng giải cho em đề Lý khó hiểu. Luôn có 1 người đợi em ngoài hành lang sau mỗi giờ giải lao để có thể nhìn nhau ít phút rồi thôi.

Thanh xuân của em vì có anh mà em lại cười nhiều hơn, khóc cũng nhiều hơn. Đâu chỉ có những ngày bình yên như nắng mùa thu, cũng đâu thể chỉ có những ngày cứ rả rích như những cơn mưa đầu mùa. Thật buồn cười khi, em nhớ anh em khóc, em dỗi anh em khóc, hôm ấy anh cười nói rôm rả bên cô bạn cùng lớp khiến em chạnh lòng rồi khóc. Bọn mình đã nhiều lần quyết buông tay nhau rồi. Cứ thế, mỗi lần như thế là em lại khóc suốt 1 đêm dài, rồi sáng lại phải tỏ vẻ thật bình thường để đến lớp. Mỗi lần như thế gặp anh là điều em khó xử vô cùng, phải đối với anh như thể hôm qua bọn mình chưa hề có cuộc chia ly.

Thanh xuân của em thật tuyệt vời khi những điều đầu tiên em làm là cùng với anh. Cùng là tình đầu của nhau. Là cái nắm tay đầu tiên cùng nhau. Là cái hôn trộm khiến em đỏ cả mặt, anh thì bối rối. Là chuyến du lịch đầu tiên chỉ có 2 bọn mình. Là những ước mơ đầu tiên về ngày mai. Là chiếc nhẫn đầu tiên anh trao cho em sau chuỗi ngày dành dụm anh mua tặng em. Là những ngày đầu tiên rời quê lên Sài Gòn sinh sống, vẫn còn anh đón đưa, vẫn còn anh nấu cho em những bữa cơm đầu tiên, vẫn còn anh vẻ hoảng hốt khi em đổ bệnh. Là chính tay anh mua chiếc bánh kem và khắc lên dòng chữ “mừng kỉ niệm 7 năm bên nhau” – với em lúc ấy, thì hạnh phúc ở đâu xa, hạnh phúc ở ngay bên em, hạnh phúc là người cạnh em cùng em làm nên khoảng trời thanh xuân 7 năm tươi đẹp. Vẫn là bàn tay ấm áp của anh nắm chặt tay em giữa lồng Sài Gòn tấp nập này.

Nhưng tuyệt nhiên với em không là 1 lời hứa nào cả từ anh. Cũng phải, em chẳng thích nghe những lời thề non hẹn biển. Với em, được cùng anh dù ngày mai có sao cũng chẳng sao cả.

blog radio, Thanh xuân của em là anh

Vậy rồi ngày mai ấy cũng đến. Bọn mình xa cách dần. Em thầm trách bản thân không biết đã làm gì sai. Mà khoảng cách bọn mình ngày dần xa cách. Ngày này năm trước bọn mình cùng nhau thổi nến chúc mừng kỉ niệm. Ngày này năm nay chỉ mình em, không bánh, chẳng nến, không anh. Không 1 cuộc cãi vã, không 1 lời hờn trách. Em thầm nghĩ “chắc rồi ngày mai anh lại quay về thôi mà! “ – nhưng ngày mai đến, rồi ngày kia, rồi 1 tuần, 1 tháng, 1 năm, anh không quay về. Bọn mình dừng lại thật rồi.

Người ta nói “chàng trai 17 tuổi năm đó đi cùng bạn, sẽ không thể đi cùng bạn đến cuối con đường” - bây giờ thì em tin vào điều ấy rồi.

Với em, nếu không còn đủ sức đi cùng nhau nữa thì ai trong chúng ta muốn rời đi thì em đều luôn sẵn lòng. Với em lúc ấy, giữa lồng Sài Gòn náo nhiệt thì lòng em bình lặng đến lạ. Đêm đó em cũng chẳng phải khóc 1 đêm dài, ngày hôm sau vẫn là em cũng chẳng phải vờ mạnh mẽ bình thường để làm gì. Nếu là em của năm 17 tuổi thì khóc sướt mướt hằng đêm, sáng thức giấc với đôi mắt sưng húp. Nếu là em năm 17 tuổi thì chắc đi ngang hàng quán nào đó chúng ta từng ngồi nhâm nhi cùng nhau cũng đủ làm em rưng rưng.. Nhưng không, với em năm 20 tuổi thì thanh xuân của em vì anh mà khép lại.

Bọn mình thầm cảm ơn nhau vì đã trao cho nhau khoảng trời thanh xuân tươi đẹp nhất. Em vì anh mà yêu đến nồng nàn, khờ dại. Anh vì em mà vượt nắng mưa để đến bao bọc, chở che em.

Bọn mình cùng nhau khép lại 8 năm thanh xuân đẹp đẽ - để bọn mình hoàn thành trọn vẹn lý do sống trên đời.

***

Suốt ngần ấy thời gian. Lòng em bình thản khi nghe tụi bạn nhắc về anh như 1 thói quen. Suốt ngần ấy thời gian, em đã quen dần với việc không có anh cùng làm. Một mình em đi đi về về, tối đến thì ra hàng quán nhâm nhi chút bia nồng cùng bọn bạn. Một mình em cũng đã tự mình chạy hơn trăm cây số từ Sài Gòn về nhà. Nhớ lần đầu tiên tự thân chạy xe máy cả quãng đường dài lòng thì lo sợ, nghĩ vẩn vơ. Cũng chẳng phải việc khó khăn lắm như em vẫn hay nghĩ khi còn có anh.

Và giờ một mình em cũng tự sống tốt bên đất nước xa lạ, sẽ gọi là ngôi nhà thứ 2 của đời mình. Khi em 17 tuổi, em nghĩ rằng xa anh là điều em sợ nhất, là mọi thứ sẽ khó khăn và tồi tệ nhất đối với em. Nhưng không, thực ra em vẫn sống tốt. Và nhận thấy rằng anh cũng thế kia mà!

Với em, thanh xuân của em là anh. Là chàng trai cao, dáng người mảnh khảnh. Vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trong lòng lại ấm áp vô cùng. Là chàng trai luôn dang rộng vòng tay khi em mỏi mệt.

Xin lỗi anh – vì chỉ có thể bước cùng anh ngần ấy thời gian - thanh xuân của em!

© Trần Trung Liên - blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top