Thân gửi những người bạn miền núi của tôi
2014-10-10 01:06
Tác giả:
Phan Thị Kim Thảo
Khi còn bé, tôi đã từng ước mơ được sống trong một khu rừng rộng lớn. Nơi đó, có dòng suối mát lành nước chảy quanh năm không biết mệt. Nơi đó, có hàng trăm loài chim thi nhau khoe giọng hát líu lo sớm chiều, và nơi đó có những con người mà tôi yêu mến… Để rồi đêm đến, tôi thường ôm những ước mộng trẻ thơ ấy vào giấc ngủ, có khi tôi thấy mình lạc lõng giữa chân không, khi lại bơ vơ đi tìm lối thoát giữa mênh mông, bạt ngàn.
Hồi đó, tôi sống với ông bà ngoại, mà nhà ông tôi đâu phải ở thị trấn hay thành phố gì cho cam, chỉ cần đi qua con khe Mộ Cô thì bờ bên kia đã được gọi là triền đồi. Mảnh đất nơi tôi sống là thượng nguồn của con sông Hương êm đềm chảy giữa lòng phố Huế, chia đôi bờ Bắc – Nam. Nếu tôi có về thành phố thì sẽ được nghe người ta gọi mình là “con bé miền núi”, “con bé ở rừng” đó thôi. Ấy thế mà tôi vẫn ước những điều ngây ngô, khờ dại.
Để rồi cứ mỗi chiều về, tôi thường hay ngóng trông, chờ đợi đoàn người đi từ trên núi xuống. Họ là những người K’Ho, tộc người sống tập trung chủ yếu ở miền núi. Cứ vài ba hôm họ lại gùi những chiếc gùi nặng nhọc được đan bằng sợi mây chắc chắn đi về miền xuôi. Những chiếc gùi chứa nhiều thứ mà tôi rất thích, đó là những trái thơm to gấp mấy lần nhà tôi trồng có vị ngọt thanh, hay những trái cây rừng có mùi ngai ngái nhưng ăn lại rất ngon và còn có các loại hoa màu khác… Họ mang xuống núi để bán cho người miền xuôi với giá rất rẻ rồi lấy tiền đó mua lương thực thực phẩm, các loại giống mới để dự trữ cho mùa tới. Và rồi ngày hôm sau họ lại tiếp tục cuộc hành trình trở về với chốn núi rừng của riêng họ. Đôi khi tôi tự hỏi, có phải những đôi chân ấy được hun đúc bằng đồng hay sắt thép, bởi chưa bao giờ tôi nghe họ ca thán đến nửa lời về những cuộc hành trình cứ nối dài lên rừng xuống núi như vô tận ấy.

Ông tôi có mở một quán nhỏ tại nhà để bán những thứ cần thiết cho người đi đường kiêm luôn nhà trọ nghỉ qua đêm nhưng hoàn toàn miễn phí. Thường thì những người K’Ho về tới miền xuôi khi trời đã tối nên ghé nhà ông tôi ăn uống và nghỉ ngơi, đợi cho trời sáng họ mới mang những thứ mình gùi về ra chợ bán. Gặp người miền xuôi họ nói tiếng Kinh nhưng nói với nhau họ nói thứ tiếng của dân tộc họ, thứ âm thanh mà đối với một đứa trẻ như tôi nghe thật kỳ lạ và thích thú. Ngoài những chiếc gùi đựng đầy các loại hoa quả thực phẩm để bán, họ còn gùi theo những bình rượu cần và vài ống giang được cắt sẵn rửa sạch. Đêm về họ tập trung ngồi lại trước khoảng sân rộng của nhà ông tôi, đàn bà thì vo gạo đổ vào ống giang mà nướng, đợi đến khi cơm trong ống chín họ chẻ ống ra, cắt từng khoanh cơm thơm lừng mùi nếp trải lên trên những ngọn lá vả rồi ăn với muối mè. Còn đàn ông lại ngồi uống rượu cần, hát hò rôm rả. Và những đêm như thế, tôi được ăn món cơm lam đặc sản của người K’Ho, được hùa theo ca từ của những bài hát chốn núi rừng nhưng với rượu cần thì tôi không dám thử. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt của họ ánh lên niềm vui, sự lạc quan kỳ diệu vào cuộc sống. Một cuộc sống có quá nhiều chong gai nhưng với họ chưa bao giờ là mệt mỏi.
Tôi như một người bạn thân của hầu hết những con người ấy, dù là người già hay trẻ nhỏ tôi đều thích thú lắng nghe những câu chuyện họ kể về chốn núi rừng - nơi họ sống với một niềm say mê đến mơ mộng. Sau những câu chuyện ấy, giấc mơ trẻ thơ của tôi thêm phong phú và đầy màu sắc. Từ trong sâu thẳm lòng mình, tôi cảm mến những con người với nước da ngăm đen cháy nắng, tôi yêu những ngôi nhà sàn lợp lá, yêu những con nương trồng đủ loại thực phẩm hoa màu, yêu những chú dê rừng dễ thương hoang dại và yêu luôn khoảng trời tuổi thơ của những đứa trẻ lấm lem, gầy gò mà hồn nhiên, trong sáng. Tôi như đứa trẻ bị cuốn vào những thước phim ngắn đầy mê hoặc qua những câu chuyện kể. Chính vì thế, đã nhiều lần tôi nài nỉ ông tôi được theo chân đoàn người kia lên núi nhưng ông tôi nhất quyết không đồng ý, vì đường thì dài mà sức một đứa trẻ như tôi sẽ không chịu nỗi. Tôi vẫn ôm giấc mộng tuổi thơ ấy mãi cho đến khi trưởng thành để rồi nó cứ man mác một nỗi niềm riêng trong lòng tôi.
Thời gian, con người và xã hội dường như luôn vận động và phát triển. Khi tôi tròn mười tuổi, cũng là lúc nhà nước đưa ra những chính sách đổi mới về khu vực miền núi nơi tôi sống. Các tộc người thiểu số được cấp đất và xây nhà ở miền xuôi, họ được hưởng sự ưu tiên về mọi mặt. Với tôi, họ xứng đáng nhận được sự đãi ngộ ấy, nhưng có chút gì đó trong tôi thoáng buồn. Phải chăng tôi buồn vì ước mơ một thời ngây dại trở nên xa xôi hay tôi buồn vì lo sợ những người bạn miền núi của mình sẽ thay đổi. Và kể từ ngày ấy tôi không còn gặp lại họ, những người bạn miền núi của tôi. Tôi không còn được nghe những câu chuyện lý thú ở chốn núi rừng xa xăm, không được ăn những đặc sản có mùi ngai ngái mà đậm đà vị rừng ấy nữa…

Giờ đây, khi đã thực sự trưởng thành nhưng tôi vẫn mãi loay hoay đi tìm ước mơ của mình. Không như hồi bé, chỉ có mỗi một ước mơ. Con người càng lớn càng có nhiều tham vọng và lựa chọn. Cuộc sống xô bồ nên con người phải vội vã chạy theo để bắt kịp nó. Tôi đâm ra lo sợ và nghi ngờ tất thảy mọi thứ, nghi ngờ những người xung quanh và ngay cả chính bản thân mình.
Có những đêm, tôi mơ thấy mình đi lạc giữa chốn núi rừng mênh mông, tôi mải miết đi tìm nhưng lại không biết mình tìm kiếm cái gì. Trong mơ, tôi phân vân không biết nên dừng lại hay đi tiếp. Và rồi tôi vẫn cứ đi, mãi cho đến khi đôi chân tôi trở nên nặng nề và không tài nào nhấc nổi thì trước mắt tôi hiện ra những ngôi nhà sàn lợp lá, những chú dê đen trắng cất lên tiếng mời gọi bê bê, những luống ngô khoai phủ một màu xanh ngát và những con người lấm lem đang nhìn tôi mỉm cười. Tôi nhận ra những người bạn miền núi của mình nên vui sướng chạy đến dang tay ôm lấy họ nhưng trong thoáng chốc tất cả đều tan biến. Tôi giật mình tỉnh giấc, mới hay mình đang mơ. Giấc mơ của một thời trẻ thơ trở về bên tôi, đã giúp tôi nhận ra nhiều điều từ cuộc sống. Tôi sống chậm hơn, hòa nhập hơn với mọi người và tin vào chính mình như tin vào những người bạn miền núi của tôi chưa bao giờ thay đổi.
Rồi đây, sẽ đến lúc tôi phải già đi, khi đó tôi sẽ ngồi và nghiền ngẫm về quá khứ của cuộc đời mình. Và chắc hẳn rằng tôi sẽ không thể nào bỏ qua được những kỷ niệm của một thời tuổi thơ ngây dại, nơi bắt nguồn cho tôi những hoài bão ước mơ, nơi cho tôi đôi mắt để nhìn rõ hơn cuộc sống – một cuộc sống muôn màu, muôn vẽ và muôn điều lý thú để khám phá, thương yêu và trân trọng. Và nếu khi đó, tôi còn có thể gặp lại những người bạn miền núi của mình, tôi sẽ nói với họ chỉ một lời. Đó là cảm ơn!
- Phan Thị Kim Thảo
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.













