‘Tên cô ấy là’ – sóng ngầm phía sau sự lãnh đạm của những người phụ nữ
2022-05-17 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - “Tên cô ấy là” của tác giả Cho Nam Joo là loạt câu chuyện đời thực về những người phụ nữ Hàn Quốc và cuộc chiến không tên của họ, trong một xã hội vẫn còn trọng nam khinh nữ cũng như đầy rẫy định kiến về phái đẹp.
***
“Tên cô ấy là” của tác giả Cho Nam Joo là loạt câu chuyện đời thực về những người phụ nữ Hàn Quốc và cuộc chiến không tên của họ, trong một xã hội vẫn còn trọng nam khinh nữ cũng như đầy rẫy định kiến về phái đẹp.
Hiếm có nhà văn nào tạo nên làn sóng tranh cãi về nữ quyền tại Hàn Quốc mạnh mẽ như Cho Nam Joo. Năm 2016, bà ra mắt tác phẩm Kim Ji Young, sinh năm 1982, trùng với thời điểm phong trào #Metoo nở rộ ở xứ Kim chi. Việc đụng chạm đến tâm lý kỳ thị nữ giới đã ăn sâu vào nếp nghĩ và cách hành xử của một dân tộc đã giúp Cho Nam Joo nhận được lời tán dương của triệu phụ nữ lẫn cơn bão tức giận từ các phe ủng hộ nam quyền. Hai năm sau, Cho Nam Joo trở lại với Tên cô ấy là, tiếp tục dùng ngòi bút của mình chiến đấu cho nữ giới và một lần nữa thu hút được sự chú ý của người đọc.
Không phải cuộc biểu tình nào cũng có kết thúc tốt đẹp, nhưng chân dung những người phụ nữ đứng lên giành lại quyền lợi cho mình đã đủ sức lay động mọi độc giả.
Tên cô ấy là gồm 28 câu chuyện của 28 người phụ nữ ở mọi lứa tuổi, được chắt lọc qua 60 cuộc phỏng vấn từ cô bé 9 tuổi đến cụ bà 60. Cuốn sách được chia thành bốn phần, mỗi phần khắc họa những cuộc chiến không tên mà người phụ nữ phải trải qua: Từ các cô gái ở độ tuổi 20-30 đang tự nuôi bản thân và gia đình trong một môi trường làm việc vô lý, đến loạt định kiến bất công mà phái đẹp phải chịu đựng khi kết hôn, mang thai; cả những phận đời trung niên vẫn miệt mài vật lộn với cuộc sống và sự cô đơn khi hôn nhân nguội lạnh… Với giọng văn trần thuật tưởng chừng khô khan, Cho Nam Joo dần làm sáng tỏ nỗi đau, sự trưởng thành và khát vọng của nữ giới bất chấp họ đang thuộc tầng lớp nào.
Sự tinh tế thú vị của Cho Nam Joo trong Tên cô ấy là nằm ở chỗ bà bàn luận về nữ quyền bằng những tình huống nhỏ nhặt dễ bị bỏ qua. Đơn cử, trong truyện Nari và tôi, hình ảnh biên kịch nhỏ tuổi Nari bị khách mời quát tháo giữa đám đông, bị yêu cầu làm các công việc vụn vặt vô lý và không được hỏi về lương vốn là sự bất công hiển nhiên với các cô gái trẻ mới ra trường. Hay trong Phỏng vấn – câu chuyện của một thai phụ, tác giả cũng miêu tả kỹ lưỡng sự tức giận của người phụ nữ mang thai khi cô luôn bị góp ý về cách ăn uống, tập luyện.
Thậm chí, người ta bàn luận về giới tính của đứa con chưa ra đời và chạm vào bụng cô không cần xin phép: “Họ làm như tôi là tài sản công cộng vậy. Trời ạ, giờ nghĩ lại vẫn thấy bực mình. Chị xem, từ giây phút tôi làm mẹ, người ta liền nghĩ họ có thể đối xử tùy tiện với tôi”.
Các định kiến nam quyền tồn tại nhiều thập kỷ cũng được Cho Nam Joo khắc họa qua những chi tiết đầy sức gợi. Như trong Nhật ký kết hôn, mối quan hệ căng thẳng muôn đời của mẹ chồng – nàng dâu được làm nổi bật qua chiếc váy cưới và rèm cửa.
Để chiều lòng bố mẹ hôn phu, nhân vật Jeong Ah quyết định đổi chiếc váy khác vì cho rằng “một lễ cưới tuyệt vời là khi chồng, gia đình hai bên và các khách mời đều thoải mái”. Đến khi mẹ chồng bảo Jeong Ah hãy thay rèm cửa màu vàng để hợp phong thủy, cô nhận ra quyền tự quyết định của bản thân đang bị đe dọa. Rốt cuộc, đây là đám cưới của cô hay của mẹ chồng? Bằng sự tinh tế đậm tính nữ, thâu tóm những câu chuyện bình thường nhưng ẩn chứa loạt định kiến xã hội, Cho Nam Joo dễ dàng chạm vào những ngóc ngách sâu thẳm nhất của mọi phụ nữ.
Nhưng nếu chỉ thuật lại những câu chuyện bi kịch của phụ nữ, rất khó để Cho Nam Joo trở thành nhà văn nữ quyền có sức ảnh hưởng lớn của Hàn Quốc. Nhìn thấu những yếu đuối bề mặt, bà cũng tìm thấy sự mạnh mẽ, kiên cường trong người phụ nữ yếu thế qua các cuộc biểu tình chống lại bất công tại Hàn Quốc. Có thể đó là cuộc chiến đấu đơn độc của cô gái tên So Jin khi lên tiếng về việc bị quản lý quấy rối tình dục, bất chấp việc bản thân sẽ bị giám đốc khiển trách, đồng nghiệp xa lánh (Người thứ hai).
Hoặc, đó là cuộc đấu tranh của nhân viên dọn dẹp trong Quốc hội là Jin Soon với mong muốn được tuyển dụng trực tiếp vào Quốc hội sau hơn một thập kỷ nhận việc qua công ty dịch vụ (Tôi đã làm việc hai mươi năm). Không phải cuộc biểu tình nào cũng có kết thúc tốt đẹp, nhưng chân dung những người phụ nữ đứng lên giành lại quyền lợi cho mình đã đủ sức lay động mọi độc giả.
Theo Elle
Mời xem thêm chương trình
Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.





