Tan tầm rồi có ai đợi em không?
2021-11-29 01:15
Tác giả:
Tam Giác Mạch
Tan tầm rồi có ai đợi em không?
Bầu trời chớm đông đã đưa ngày vào tối
Dòng xe bon bon người lại qua thật vội
Em đi về lối cũ bỗng mưa bay.
Gió mùa đông bắc về trong khoảng trống chiều nay
Mưa giăng giăng dưới tiết trời se lạnh
Áng mây dừng chân bên thềm hiu quạnh
Bầu trời trở mình phủ sắc xám buồn thương.
Khép lại ngày còn đó những vấn vương
Tạm gác bộn bề và quên đi vất vả
Em hòa mình vào dòng người hối hả
Thấy bao ngổn ngang cựa nhẹ vào lòng.
Có những dở dang giữa hàng tá đợi mong
Một bữa chiều bên mâm cơm đạm bạc
Mặc ngoài kia gió rít từng cơn xào xạc
Bên trong ngôi nhà mùi hạnh phúc quẩn quanh.
Nơi căn phòng nhỏ có ai đó đợi anh
Nghe thở than sau ngày dài mỏi mệt
Dẫu tấm thân với bộ đồ xộc xệch
Tựa vai em này anh sẽ thấy bình yên.
Giữa nhá nhem trời chiều, em tìm kiếm an nhiên
Lạc trong phố thênh thang giữa cuộc đời dài rộng
Tan tầm rồi, ai cũng trở về cuộc sống
Nếm phút thảnh thơi bên mái ấm sum vầy.
Còn anh, em tìm gì giữa khoảnh khắc chiều nay?
Loay hoay một mình giữa chiều trở gió
Sao không gửi em vài mẩu tin nho nhỏ?
Rằng “đường về chật chội, trơn trượt, cẩn thận nhé em ơi”
Ngoài kia, mưa vẫn rơi trên lối về tấp nập
Rơi cả trong lòng, rơi ướt nhẹm bờ mi
Đôi lúc trên đường về dội vào những nghĩ suy
Liệu có ai đợi mình vào chiều đông như thế?
© Phạm Thị Như Ý - blogradio.vn
Xem thêm: Cho em thêm niềm tin để chờ đợi được không anh | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

















