Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tan tầm rồi có ai đợi em không?

2021-11-29 01:15

Tác giả: Tam Giác Mạch


Tan tầm rồi có ai đợi em không?

Bầu trời chớm đông đã đưa ngày vào tối

Dòng xe bon bon người lại qua thật vội

Em đi về lối cũ bỗng mưa bay.

 

Gió mùa đông bắc về trong khoảng trống chiều nay

Mưa giăng giăng dưới tiết trời se lạnh

Áng mây dừng chân bên thềm hiu quạnh

Bầu trời trở mình phủ sắc xám buồn thương.

 

Khép lại ngày còn đó những vấn vương

Tạm gác bộn bề và quên đi vất vả

Em hòa mình vào dòng người hối hả

Thấy bao ngổn ngang cựa nhẹ vào lòng.

bo_-_lo_7

Có những dở dang giữa hàng tá đợi mong

Một bữa chiều bên mâm cơm đạm bạc

Mặc ngoài kia gió rít từng cơn xào xạc

Bên trong ngôi nhà mùi hạnh phúc quẩn quanh.

 

Nơi căn phòng nhỏ có ai đó đợi anh

Nghe thở than sau ngày dài mỏi mệt

Dẫu tấm thân với bộ đồ xộc xệch

Tựa vai em này anh sẽ thấy bình yên.

 

Giữa nhá nhem trời chiều, em tìm kiếm an nhiên

Lạc trong phố thênh thang giữa cuộc đời dài rộng

Tan tầm rồi, ai cũng trở về cuộc sống

Nếm phút thảnh thơi bên mái ấm sum vầy.

 

Còn anh, em tìm gì giữa khoảnh khắc chiều nay?

Loay hoay một mình giữa chiều trở gió

Sao không gửi em vài mẩu tin nho nhỏ?

Rằng “đường về chật chội, trơn trượt, cẩn thận nhé em ơi”

 

Ngoài kia, mưa vẫn rơi trên lối về tấp nập

Rơi cả trong lòng, rơi ướt nhẹm bờ mi

Đôi lúc trên đường về dội vào những nghĩ suy

Liệu có ai đợi mình vào chiều đông như thế?

© Phạm Thị Như Ý - blogradio.vn

Xem thêm: Cho em thêm niềm tin để chờ đợi được không anh | Radio Tình Yêu

Tam Giác Mạch

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top