Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tâm sự không dám nói

2024-01-18 06:30

Tác giả: LeoQun


blogradio.vn - Tôi sợ họ sẽ phát hiện ra những âm thanh đổ vỡ, phát hiện mẹ tôi có thể kể câu chuyện gia đình này cho bất cứ ai kể cả một bà bán đồng nát. Điều đó làm tôi không chấp nhận được, tôi không muốn mọi người nhìn tôi với vẻ thương hại, tôi không cần ai thương hại cả.

***

Các bạn đã bao giờ có cảm giác không muốn sống nhưng không có lý do hay can đảm để chết không. Cảm giác có thể vui vẻ hết mức, lạc quan hết mức nhưng lại trống rỗng. Nếu như có một cuộc tại nạn xảy ra có lẽ tôi sẽ không mệt mỏi như vậy.

Tôi đã luôn có cảm giác như vậy, có chăng thì chỉ tuổi thơ bé tôi mới có được cảm giác sống tươi đẹp nhất. Và khoảng thời gian đó cũng không kéo dài lâu, kể từ những năm tháng cấp 2 tôi đã suy nghĩ: “Nếu có kiếp sau tôi muốn làm một con mèo, con chó nhưng tôi lại sợ bị giết thịt, nên tôi chuyển sang muốn trở thành những vật vô tri như là một cái cây, một dòng sông, một cây hoa và cả là một cục đá”. Nhưng sau dần, tôi nâng cấp lại suy nghĩ tại sao mình phải sống tiếp? Mình sống tiếp để làm gì? Chỉ cuộc sống hiện tại này thôi tôi đã không muốn tiếp tục. Nó quá mệt mỏi!!!

Có lẽ triệu chứng này của tôi là bị rối loạn lưỡng cực – một dạng bệnh trầm cảm. Nếu nói tôi chịu quá nhiều áp lực hay do vấn đề gia đình thì cũng không hoàn toàn đúng. Trước đây tình trạng nhà tôi gay gắt, hay xảy ra tranh chấp cãi vã, hơn nữa là xảy ra bạo lực. Điều này gây cho tôi một ám ảnh là sợ nghe tiếng động nói chuyện lớn, tiếng cãi vã. Biểu hiện không quá gay gắt chỉ là tôi sẽ rất căng thẳng, tim sẽ đập nhanh như trống bỏi, và không ai nhận ra tôi có vấn đề - vì chính bản thân tôi lúc đó cũng không coi đó là vấn đề lớn. Có lúc tôi còn mong bố mẹ mình ly hôn hay chuyển nhà đi đâu đó để tôi không còn phải nghe thấy mẹ tôi sẽ phàn nàn về bà nội về các cô em chồng quá nhiều. Hay lại phải ngồi nghe phía nhà nội tôi nói xấu mẹ đủ thứ chuyện trên đời trong khi tôi chỉ có thể giả vờ không nghe, giả như mình còn bé không hiểu chuyện. Nhưng chắc có lẽ là không ai quan tâm đến cảm xúc của 1 đứa trẻ, khi một người chịu quá nhiều nỗi đau thì sẽ chẳng quan tâm được đến cảm xúc của ai khác nữa, và những đứa con trong gia đình đó chính là “ai khác”. Bố mẹ tôi sẽ chẳng biết được là những đứa con của họ trưởng thành trong môi trường này sẽ có cảm xúc như nào.

Nhưng kể cả những lúc không khí gia đình tôi u ám nhất thì tôi cũng không cảm thấy cuộc sống lại nhàm chán đến vậy. Tại sao nhỉ? Tại sao vậy nhỉ? Tôi không biết, đây là câu hỏi mà bây giờ tôi vẫn không có đáp án. Những ngày tháng tuổi thơ ở với ông bà khi bố mẹ đi làm xa đã nuôi tôi rất hoạt bát và nghĩ mình có một gia đình hòa thuận. Ký ức khi tôi nghĩ về ngày tháng tuổi thơ luôn được bao bọc bởi màu nắng, mùi lúa chín, mùi của rơm dạ phơi đầy đường, mùi của hạnh phúc, mùi của tuổi thơ.

Mẹ tôi hay hỏi: “Tại sao lại lạnh nhạt với gia đình như vậy?”, “Sao không hỏi thăm bố mẹ?”, “Sao không thấy mày nói những lời tình cảm với bố mẹ như những đứa khác?” Có lẽ là vì bố mẹ đã không ở cạnh tôi những năm tháng tuổi thơ, có lẽ vì khi bố mẹ về thì tâm lý tôi cũng nhạy cảm hơn, có lẽ là do bố mẹ về khiến những ảo tưởng về gia đình hòa thuận mà tôi luôn nghĩ bấy lâu tan thành bọt nước. Tôi không trách bà tại sao lại ác nghiệt với mẹ như vậy, cũng không trách bố vì sao không giảng hòa quan hệ giữa bà với mẹ, càng không thể an ủi mẹ bằng những lời mùi mẫn. Tôi đã xa cách bố mẹ vào những năm tháng tâm tư đơn thuần nhất nên đối với bố mẹ tôi luôn có khoảng cách, không thể bộc lộ được cảm xúc chân thật ra ngoài. Tôi cũng muốn nói những lời yêu thương nhưng như có một bức tường trước mặt tôi vậy, tôi không thể vượt qua nó.

Có thể nói trước đây gia đình tôi là kiểu gia đình cổ hủ, bố mẹ tôi hay cãi nhau có lúc còn đánh nhau nữa, lúc đó tôi với thân hình có thể coi là còi xương luôn cố gắng lao vào ngăn bố nhưng không thể. Tôi muốn gào lên rằng: “đừng cãi nhau nữa!”, “mẹ đừng nói nữa”, hay là “bố đừng đánh mẹ”. Lời nói của tôi lúc đấy không là gì so với cơn giận cần được trút ra của bố - nhưng bố lại trút nó lên người mẹ. Nó cũng chẳng là gì so với những gì mà mẹ tôi nhẫn nhịn cho nên họ lao vào để giải tỏa những uất ức, tức giận mà họ nói rằng đã nhịn đủ rồi. Bố tôi ném tất cả những gì trong tầm mắt, mẹ tôi thì dùng hết những câu nói để có thể chọc giận bố. Ông bà tôi đến nhìn nhưng cũng không ngăn cản, thậm chí lúc bố tôi đánh mẹ tôi thì tôi cũng chỉ nhìn thấy bà tôi liếc ánh mắt như thể đang nói “đáng đời lắm”. Người duy nhất ngăn cản lúc đó trừ tôi ra lại là một người hàng xóm. Cảm xúc lúc đó của tôi là gì tôi không nhớ rõ nữa nhưng bao năm tháng qua đi tôi vẫn không dám thoải mái mời bạn đến nhà chơi, không dám gọi video với gia đình trước mặt người khác. Tôi sợ họ sẽ phát hiện ra những âm thanh đổ vỡ, phát hiện mẹ tôi có thể kể câu chuyện gia đình này cho bất cứ ai kể cả một bà bán đồng nát. Điều đó làm tôi không chấp nhận được, tôi không muốn mọi người nhìn tôi với vẻ thương hại, tôi không cần ai thương hại cả.

Hiện tại thì gia đình đã không còn cãi vã nhiều như trước đây nữa, bố tôi cũng không còn giải quyết mọi chuyện bằng bạo lực nữa, nhưng cũng chỉ là không nhiều như trước. Trước đây tôi quyết tâm muốn học đại học một phần vì tôi muốn tiếp tục con đường học tập, phần còn lại đó là tôi muốn chạy trốn, muốn rời xa nơi đó, nếu mãi ở đó tôi sẽ không thoát khỏi trói buộc và cuộc đời tôi sẽ càng nhàm chán hơn. Nhưng đến hiện tại tôi không biết bản thân muốn gì? Phấn đấu vì điều gì? Những cuộc tụ tập bạn bè, những mối quan hệ xung quanh chỉ kéo tôi ra khỏi sự nhàm chán ở thời điểm đó. Mặt ngoài là một người vui vẻ, tràn đầy năng lượng, bạn bè khi nghĩ đến tôi sẽ luôn là một hình ảnh tích cực lạc quan. Tôi có thể đưa ra lời khuyên cho mọi người, có thể lắng nghe những câu chuyện của ai đó, nhưng với câu chuyện, vấn đề của bản thân thì lại không giải quyết được. Tôi có thể cười rất sảng khoái nhưng tại sao bên trong lại trống rỗng như vậy. Tôi không có mục đích sống cũng chẳng có điều gì khiến tôi yêu thích không buông được.

Người ta thường khuyên rằng hãy sống vì bản thân bạn, vì cuộc sống này là của bạn, bạn là người làm chủ cuộc đời này. Nhưng thật sự có mấy ai sinh ra được tự quyết định cuộc sống của mình. Cuộc sống của tôi ngay từ khi sinh ra đã không phải của một mình tôi rồi, vậy thì tôi phải làm thế nào để có thể sống vì bản thân đây.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe tâm sự mà tôi không dám nói cho ai nghe.

© LeoQun - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sống Một Cuộc Đời Trọn Vẹn | Radio Tâm Sự

LeoQun

Nếu được chọn tôi muốn mình ko có kiếp sau hay bất kỳ kiếp sống nào khác nữa.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Có những người chỉ có thể đồng hành cùng nhau suốt một thời tuổi trẻ rực rỡ, rồi thì sẽ có những ngã rẽ khác nhau, sống những cuộc đời khác nhau, có những hạnh phúc khác nhau, bên những người khác nhau.

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Tôi từng nghĩ xã hội ngày càng phát triển thì giàu hay nghèo không có gì liên quan tới tình yêu nhưng sống lâu và nhìn thấy nhiều chuyện của mọi người xung quanh thì tôi nhận ra tôi đã nhìn nhận sai. Bởi khi hai người yêu nhau là một chuyện còn sau khi kết hôn rồi là một chuyện khác nữa. Tiền không ảnh hưởng đến tình yêu nhưng nó lại trực tiếp ảnh hưởng vào đời sống hôn nhau. Hai người yêu nhau cứ không thể sống mà không có tiền được. Tôi luôn mong những ai nếu đã thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua khó khăn gian khổ để đi đến bờ bến hạnh phúc cuối cùng.

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

3 con giáp được

3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026

Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.

back to top