Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tạm biệt tháng Ba

2009-02-20 18:00

Tác giả:


Blog Việt - Càng gần ngày cuối tháng, Blog Việt càng nhận được nhiều thư, phản hồi của bạn đọc muốn chia sẻ xúc cảm về tháng ba. Tháng ba hoa sưa trắng, tháng ba hoa gạo đỏ, hoa ban tím, tháng ba sao nhiều kỷ niệm chia xa… tháng ba ngổn ngang cảm xúc đồng điệu giữa thiên nhiên và con người…

Như một lời chào tạm biệt tháng ba, Blog Việt trích đăng một số cảm nhận và tâm trạng đặc biệt của bạn đọc với tháng 3…

 
  • Phố biển từ biệt tháng Ba

Tháng Ba đang dần trôi qua trong cái nắng ấm áp và rộn ràng xuân. Bỏ lại sau lưng những ngày mưa âm u lạnh lẽo, phố biển bừng tỉnh sắc xuân đằm thắm trên từng cành cây, ngọn cỏ. Nhịp công việc hối hả cuốn mọi người vào vòng quay tất bật "cơm áo gạo tiền"… Để rồi tháng Ba sắp qua đi lúc nào không hay biết.

Cái nóng quen thuộc đã bắt đầu trở về dù chưa thực sự gắt gao nhưng cũng đủ để háo hức sau mỗi giờ làm chạy ào ra biển ngâm mình trong vòng tay bao bọc dịu dàng và mát rượi của bà mẹ biển cả bao la. Cũng đã khá lâu chưa được tắm biển. Chưa được thả mình dọc theo bờ cát dài đông người lại qua để thấy mình không hề cô độc chút nào. Biển vẫn thế muôn trùng sóng vỗ, gửi tháng năm về lại bến bờ. Tự dưng lại suy nghĩ vu vơ, không có biển thì phố này sẽ buồn và quạnh hiu biết chừng nào!

Thời tiết ấm lên cũng làm cho tâm trạng chộn chạo lên hẳn. Buổi đêm mọi người thích đi ra ngoài hơn là ở nhà co ro trong chăn ấm, nệm êm. Các hàng nước mía và sinh tố dọc hai bên đường Nguyễn Tất Thành cũng đã hoạt động nhộn nhịp trở lại tự lúc nào. Dù quán cà phê ở phố biển này nhiều vô số kể nhưng ngồi ở quán nước mía bên đường dưới trời đêm đầy sao dù với bạn bè hay chỉ một mình cũng có cái thú vị riêng của nó.

Tháng Ba là tháng Thanh niên. Hoạt động đoàn thể của các cơ quan đơn vị cũng sôi nổi hơn trước. Nhưng sao năm nay sắc áo xanh tình nguyện trên những đường phố không được phổ biến như năm ngoái? Hay là phong trào tình nguyện đã chuyển sang hướng khác và đi vào chiều sâu hơn? Chỉ còn ít ngày nữa là khép lại một tháng sôi động giao lưu, kết nghĩa của sức trẻ và những tâm hồn trẻ. Rồi tự dưng lại hỏi lòng, mình đã làm được những gì?

Tháng Ba cũng chứng kiến nhiều sự kiện nhưng thú vị nhất có lẽ là Cuộc thi sáng tác biểu trưng Festival Tây Sơn - Bình Định đã có kết quả và biểu trưng được chọn là của một họa sỹ từ miền Tây sông nước, mà không phải là một họa sỹ nào đó của đất Bình Định này. Nhưng dù sao đi nữa nó cũng cho thấy cách làm việc chuyên nghiệp hơn và dân chủ hơn để có thể huy động được tinh hoa trí tuệ trong cả cộng đồng phục vụ cho lợi ích chung của xã hội. Và thời gian còn lại từ bây giờ cho đến khi Festival chính thức diễn ra cũng không còn nhiều, để có được một Festival tầm cỡ quốc gia thành công như ý có lẽ vẫn còn rất rất nhiều việc phải lo lắng và chuẩn bị.

Tháng Ba còn ghi lại những khoảnh khắc nén lòng chờ đợi và dâng trào niềm vui và hi vọng khi mà đội bóng "con cưng" của phố biển đã tìm được chiến thắng ngọt ngào đầu tiên sau một chuỗi dài toàn hòa và thất bại với nguy cơ cầm đèn đỏ ở vị trí chót bảng. Các anh đã biết phát huy sức trẻ để vươn lên tìm cho mình cơ hội trong những thời khắc hết sức khó khăn và sự cạnh tranh khốc liệt cả trong và ngoài sân cỏ. Dù trong hoàn cảnh nào, người dân phố biển này vẫn đứng sau lưng các anh.

Phố biển chào từ biệt tháng Ba với phức cảm buồn vui lẫn lộn khó tách bạch thành lời... Những

 
ngày cuối xuân cứ thế trôi qua trong không khí yên bình thường nhật. Tháng Tư cũng đã bắt đầu sắp ló dạng trên lốc lịch nơi góc phòng. Hè đang ẩn mình ở đâu đó phía trước như chờ đợi để được ngân nga khúc ca của chú ve con...

Gửi từ Blogger Quynhones

Vài nét về Blogger Quynhones: Quy Nhơn- Tên người là một bài thơ!...Mừng ngày Giải phóng 31/3!


 

  • Ước mơ đậu trên khung cửa của một ngày không tên…
Tháng 3, trời lạnh không phải vì những cơn gió mùa Đông Bắc, mà vì những cơn mưa chuyển tiết Xuân - cả sự cô đơn trong lòng nữa... Thế là một mùa nữa đã qua…Cũng là  lúc để ta lại viết thêm về những gì sẽ ngủ yên - những gì không ngại ngần mà đến - và muộn hơn một chút để bình tâm trải lòng.

Cái cảm giác giao mùa vẫn thường tuyệt đẹp. Đôi khi vẫn còn nồm và màu trời vẫn u một màu xám bạc.Rét nàng Bân cũng có thể chẳng đến… Mùa xuân đối với tôi mới chỉ bắt đầu từ những thứ bên ngoài và ít cảm xúc nhất. Đó là khi hoa chanh đã bắt đầu nở hoa - khi nhà cửa bắt đầu bốc hơi - khi nằm ngủ bớt đi một cái chăn - và khi chấp nhận một thực tế phũ phàng - như bao mùa xuân khác.

Và những cơn mưa - nơi khơi gợi cho mình những cảm giác về dòng sông một bờ đã không còn nữa. Tia nắng sau một cơn mưa rào lướt thướt vẫn còn hồng hồng và  nhạt nhưng ngày một sáng hơn để chuẩn bị chào mùa hè cũng rất nhiều điều đáng nói. Tạm biệt những gì đã tan trong một giấc mơ tươi đẹp để thấy mình biết phải đứng dậy và tiếp tục phải khẳng định hết mình và tìm một chỗ đứng với cuộc đời… Mọi thứ trôi nhanh và nghiệt ngã đến đớn đau - chỉ có thể đi và đi mà không thể ngoái đầu lại được. Cuối cùng là để lại  một lãng tử vẫn lang thang giữa những ước mơ đậu trên khung cửa của một ngày không tên - không cả những lá non…


"Mùa xuân - đã bao giờ gặp lại nhau trong những giao điểm vô tình?"
Hình ảnh: BlogViet

Mùa xuân - đã bao giờ gặp lại nhau trong những giao điểm vô tình?

Đã bao giờ đi lang thang trên phố xá rồi chợt lắng lòng mình lại cạnh một li cà phê với một cái thanh thản trong mỗi phút giây đang tồn tại và đang qua đi?

Đã bao giờ bạn dùng lại để nhìn nhận về chặng đường đang đi đến giai đoạn tăng tốc thì đột ngột phải dừng lại?

Đã bao giờ chúng ta nhận ra rằng hoa sưa chỉ đến và đi trong những thời khắc mà ta đang cố tình bước vội qua ?

Đã bao giờ suy tư để hiểu được câu chuyện đang diễn ra - của bạn - của tôi?

Hiện tại ấy của hôm nay sẽ là hồi tưởng của ngày mai. Tạm biệt mùa đông vĩnh hằng của tôi - và ngủ yên để chờ những mùa sau…

Gửi từ email Cuong Rose - metal_motor_kiss@yahoo.com

 

  • Nỗi nhớ tháng 3 - Dành cho những nỗi nhớ còn vương đâu đó, tháng 3 qua ghi lại chút hương xưa!

Nỗi nhớ tháng 3

Chiều tháng ba hoa trắng rụng đầy nhà
Con đường nhỏ xôn xao từng xác lá
Bước chân buồn lang thang rơi lỗi nhịp
Mặc thời gian đong đẩy tháng ngày qua

Anh vẫn tìm đâu đây mùi hương ấy
Trong gió bay hay thoảng tóc mây bay

Trong vạt áo, trong hao gầy nỗi nhớ

Em ở đâu, xin trở lại tháng ngày.

Gửi từ email Hương Giang - cobe_so_bongdem

  Chia sẻ của độc giả

Ho ten: Asmallcat
Dia chi: Miền cát trắng -Tieu de: Chao Thang 3 than yeu, Chao ban!
Noi dung: Một ngày nữa, à không chỉ còn 16 giờ đồng hồ nữa thôi, tháng 3 sẽ qua đi và chúng ta chào đón tháng 4 ngọt ngào sẽ đến! Bắt đầu của tháng 4 là một ngày đặc biệt - Ngày nói dối. Có người nói rằng: sẽ không biết được sự chân thành thật sự khi không có những lời nói dối chân thành. Tháng 3 ­qua đi với Hoa gạo, hoa sưa, và nhiều ký ức. Tháng 4 đang đến và sẽ hứa hẹn với chúng ta nhiều điều thú vị và niềm vui mới. Hãy vui cười, hãy chọn cho mình mỗi ngày một niềm vui để cuộc sống thêm thú vị bạn nhé!

Ho ten: Lê Hoa
Email: xuongrong3111891@yahoo.com
Tieu de: Khởi đầu hạnh phúc
Noi dung: Tháng ba của mình với rất nhiều kỷ niệm và ý nghĩa. Tháng ba với nhiều chuyện buồn và không ít niềm vui. Tháng ba cũng là khởi đầu cho những dự đinh trên con đường sắp tới của mình. Tạm biệt tháng ba, chào đón tháng tư trong tâm trạng vui tươi và hạnh phúc. Hãy chia sẻ cùng mình các bạn nhé!

Ho ten: Hà My
Dia chi: Hải Phòng mùa biển động
Email: amyus2002us@yahoo.com
Tieu de: Tạm biệt
Noi dung: Những ngày cuối tháng 3 này, mình đã phải có cho mình một quyết định không biết là đúng hay là sai, nhưng ít nhất lúc này nó làm mình thấy yên lòng và thoát khỏi những nỗi buồn. đau khổ. Quyết định rời xa anh, là một quyết định không đơn giản và cũng không phải thực hiện ngay được vì rằng trong tâm trí mình ít nhất một chút đọng lại vẫn còn. Anh kỹ sư phòng bên nói, cái gì là của mình thì dù mong manh cũng sẽ là của mình, còn không phải của mình thì dù mong mỏi đến mấy cũng không là của mình. Cái gì đến sẽ đến. Tạm biệt anh, tạm biệt tháng 3, hy vọng ngày mới, tháng mời thời gian mới mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top