Tách trà cúc và nội
2021-10-16 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Ông nội Trung mất đã hơn chục năm, vậy mà nỗi nhớ ông trong mắt bà vẫn cứ thường trực. Có lần nhìn bố Trung ngồi uống trà trong phòng, bà vẫn nhầm bảo: “Sao ông lại ngồi uống trà một mình thế kia. Sang hàng xóm rủ mấy người bạn cùng thưởng thức cho vui chứ!”
***
Càng về gần đến nhà, Trung càng nghe rõ mùi hương của những bông cúc trong vườn thoảng đưa trong gió. Vẻ mặt cậu phởn phơ, vui sướng đến lạ. Cậu nghĩ mới xa nhà lên phố học có hơn một tháng mà ngỡ như một năm. Được trở về nhà thật là sướng. Trung tủm tỉm cười. Từng ý nghĩ cứ líu ríu đuổi nhau, lấp lánh trong đầu. Lòng giục lòng, chân giục chân thoăn thoắt. Vừa mới đặt chân vào cổng, giọng Trung đã rối rít:
- Bà nội ơi, bố mẹ ơi, con về rồi! Hương ơi, anh về rồi!
Con bé Hương đang mải miết xem bà nội và mẹ thu hoạch hoa cúc dưới vườn, nghe Trung gọi liền tíu tít chạy ra:
- A… anh Trung đã về! - Nó cưới tít rồi nắm chặt tay Trung kéo đi, miệng liến thoắng:
- Anh nhanh vào xem vườn cúc nhà mình đi! Đẹp lắm luôn. Nhanh lên!

Chị Lan, mẹ Trung đon đả đón mừng bằng lời khen con trai có vẻ chững chạc hơn còn bà nội của Trung, đầu chít khăn nhung mỏ quạ màu đen, tấm lưng đã còng như dấu hỏi, miệng bõm bẽm nhai trầu nhìn Trung âu yếm:
- Thằng cháu nội của bà trông lớn tướng nhỉ? Nghỉ ngơi một chút cho khỏe rồi ra thu hoạch hoa cúc với nội nào!
Trung hí hửng cười tít. Cậu cởi ba lô, rảo bước vào trong nhà. Nơi phòng khách, anh Trình, bố của Trung đang ngồi một mình bên tách trà nóng. Đó là một bộ tách đặc biệt làm từ đất nung chứ chẳng phải tráng men như các bộ tách khác. Cái tách nhỏ chỉ vừa trong lòng bàn tay người lớn cùng sáu cái chén tí xíu nằm vây quanh. Và quan trọng nhất, bộ tách trà ấy lại là kỉ vật của ông nội Trung để lại cho bố. Ông nội quý bộ tách trà đến độ trước khi mất, ông không quên dặn bố của Trung:
- Nhớ giữ cẩn thận bộ tách chén bằng đất nung. Vì uống trà hoa cúc mà không pha vào tách ấy, không uống bằng chén ấy thì chẳng còn gì là ngon nữa.
Ông nội mất đã hơn chục năm, bộ tách chén ấy vẫn được bố Trung đem ra dùng mỗi khi uống trà rồi lại đem cất giữ cẩn thận trong tủ. Thấy vẻ trầm tư của bố, Trung đoán, bố đang nhớ ông nội. Trung nhận ra khóe mắt bố rưng rưng. Bố Trung từng bảo, những năm tháng còn nhỏ, dù gia đình phải chạy ăn từng bữa nhưng bù lại, tình yêu thương của ông bà nội đã sưởi ấm tâm hồn bố, để rồi sau này dần lớn lên, lập gia đình và có anh em Trung, bố vẫn luôn tâm niệm tình thương yêu là ngọn nguồn nuôi dưỡng tâm hồn con cái thêm tốt đẹp.
Bà nội Trung rất thích hoa cúc. Đó không hẳn vì hình ảnh những bông cúc gắn với kỉ niệm tình yêu giữa bà với ông. Đó còn vì sinh thời, ông nội của Trung rất thích uống trà hoa cúc. Mà trà cúc thì phải là cúc vàng hoặc cúc trắng được hái vào mùa thu khi chúng vừa chớm nở. Những bông cúc khi ấy mới tích lũy được nhiều tinh hoa nhất, mới tạo ra được đúng vị trà cúc. Bà nội vẫn nhớ như in lời ông nói và lấy đó để giải thích cho con cháu hiểu. Bà nội Trung dù đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hi thế nhưng niềm đam mê với vườn cúc thì vẫn nguyên vẹn như thuở nào. Xóm giềng mỗi lần có người sang chơi đều tấm tắc khen bà có sức khỏe dẻo dai, có tâm hồn tuổi trẻ. Bà chỉ cười.
.jpg)
Bà nhớ đến chuyện tình yêu của ông và bà. Nhớ nhất vẫn là bông cúc vàng vừa mới chớm nở còn đẫm sương mai được ông Tài hái trong vườn nhà lén dúi vào tay bà thuở còn đi học. Rồi thì những đêm trăng thu vàng óng, trên đê làng, thuở hai người biết thương biết nhớ, mặc cho ai đó cứ nói rằng hoa cúc đem tặng là kiêng, là không nên vì nó chỉ được dùng trưng diện trên bàn thờ thì ông Tài khi ấy, mỗi mùa cúc đến, vẫn thường hái trong vườn nhà những bông cúc đẹp nhất để tặng bà. Bà bảo, đúng là loài hoa ấy vận vào tình yêu của ông với bà. Bà yêu ông, yêu hoa rồi yêu luôn sở thích uống trà hoa cúc của ông nữa. Ngày ấy trong làng, hầu như nhà nào cũng trồng đôi ba luống cúc trong vườn. Hoặc để bán trong các dịp lễ tết, hoặc trồng để cho đẹp. Còn nhà ông nội Trung ngày ấy thì trồng cả một vườn hoa cúc để làm trà.
Trung nâng thúng hoa cúc vừa hái được ngoài vườn đem vào đặt dưới hiên nhà. Cậu ngắm nghía thúng hoa rồi bảo:
- Hoa cúc năm nay được mùa nội nhỉ. Bông nào bông nấy căng tròn, tươi tắn thật đã mắt. Cái này mà pha trà uống thì y bài.
Bà nội Trung gật đầu vẻ đồng ý. Giọng bà trầm ngâm:
- Giá như ông nội chúng mày còn sống thì…
Trung bước lại gần, vòng tay ôm lấy bà nội như thay lời động viên muốn nói.
Bà nội Trung khéo tay lắm. Đặc biệt là việc chế biến trà cúc. Bà không mấy khi uống trà cúc. Họa hiếm lắm, khi ông nội còn sống, mỗi lần pha trà cho ông, bà thường nhấp giọng một chút để thử xem trà đã đậm vị ông thường uống hay chưa. Bà bảo uống trà hoa cúc thì nước hơi đắng và nhạt. Mà pha chung với trà Thái Nguyên thì hơi đậm. Ông nội Trung chỉ thích uống trà hoa cúc pha chung với trà Thái Nguyên nhưng phải đặc. Mỗi lần như thế bà nội lại chép miệng lắc đầu:
- Hai cha con ông giỏi thật đấy. Trà đặc thế mà uống cứ khen ngon.
- Trà đặc uống mới đã mẹ à. - Anh Trình vừa nhấp môi vừa cười khà khà. Anh nhìn bố đầy hãnh diện:
- Trà thế này mới gọi là trà chứ bố nhỉ? - Ông nội Trung khi đó chỉ gật gù cười.
.jpg)
Bà nội Trung lấy niềm vui sống bằng việc mỗi năm đều trồng và chăm sóc mấy luống cúc trong vườn nhà. Phần để lấy hoa cắm trên bàn thờ ông nội Trung mỗi ngày rằm, ngày lễ hay giỗ. Còn lại, bà dành riêng hoa cúc làm trà cho bố Trung uống quanh năm. Từ ngày ông nội còn sống và đến bây giờ vẫn thế, thói quen chế biến trà cúc thủ công vẫn được bà gìn giữ. Từ công đoạn gỡ cánh hoa ra khỏi bông, phơi đủ nắng, sao cánh hoa sao cho vừa đủ lửa, cất giữ sao cho cúc vẫn nguyên mùi hương,… bà đều nằm lòng. Có người đến chơi, thấy bà có tuổi rồi vẫn ngồi cặm cụi, tỉ mẩn như thế cũng khuyên:
- Giờ ngoài quán sá, trà cúc đóng hộp có đủ loại, tha hồ mà chọn lựa. Làm làm gì cho mệt, lại mất thời gian. Dành sức mà nghỉ ngơi tuổi già...
Những khi ấy, bà nội Trung chỉ cười trừ hay nói qua loa cho xong chuyện. Bà tâm niệm, mỗi lần tự tay làm từng công đoạn chế biến trà cúc, bà thấy vui như thuở ông nội còn sống. Ông nội Trung mất đã hơn chục năm, vậy mà nỗi nhớ ông trong mắt bà vẫn cứ thường trực. Có lần nhìn bố Trung ngồi uống trà trong phòng, bà vẫn nhầm bảo: “Sao ông lại ngồi uống trà một mình thế kia. Sang hàng xóm rủ mấy người bạn cùng thưởng thức cho vui chứ!”
Dưới bếp, bà nội và mẹ Trung đang tỉ mẩn từng công đoạn sao hoa cúc. Mùa cúc năm nào cũng vậy, bà nội và mẹ đều cùng nhau làm. Thấy mẹ chồng nàng dâu thân thiết, bố Trung lại được dịp lém lỉnh:
- Hình như mẹ thằng Trung mới là con đẻ của mẹ thì phải. Còn con chỉ là khách thôi.
Chị Lan bẽn lẽn cười. Con bé Hương được thể ra điều:
- Bố sướng nhất nhà còn gì! Hàng ngày bố đi làm về là có cơm ngon mẹ nấu. Có trà hoa cúc bà pha sẵn. Đã thế lại có bộ ấm trà đất nung ông để lại cho riêng bố nữa. Rồi…
Con bé vẫn thao thao nếu như anh Trình không nhìn con ngượng ngùng, gãi đầu, cắt ngang:
- Ừ thì… bố là con trai của ông bà nội, là chồng của mẹ các con mà lại.
Sau câu nói chống chế ấy, cả nhà Trung lại được một trận cười vui vẻ.
Sáng chủ nhật, bố Trung không phải đến cơ quan làm việc nên xắn tay cùng bà nội và mẹ Trung sao cho xong mấy mẻ hoa cúc còn lại. Anh em Trung xoắn xuýt ngồi bên thi nhau kể chuyện về ông nội.
.jpg)
- Em nhớ nhất mỗi lần ông nội uống trà thường nhâm nhi với miếng đường phèn. Những khi ấy, em đều được ông chia cho phần nhiều. Lâu rồi không được ăn lại món ấy, vị ngọt lịm của đường phên ông nội cho làm em thấy nhớ quá.
- Còn anh thì nhớ những sớm thức dậy học bài đã thấy ông nội lách cách tráng tách pha trà cúc. Tiếng nước sôi trong bình, rồi thì mùi thơm của trà hoa cúc được ủ kín trong đùm giấy báo bung tỏa nghe rộn ràng quá đỗi. Có lần, anh lén uống một hớp trà của nội pha, ban đầu thấy vị đắng và chát nhưng sau đó lại thấy ngọt đậm mãi trong miệng.
- Bà thì nhớ rất rõ về bộ tách trà bằng đất nung. Trong làng có mấy người sành uống trà cúc, đôi lần đến lân la hỏi mua lại bộ tách. Ngày ấy nhà mình còn khó khăn nhưng rồi bàn đi tính lại, ông nội con vẫn nhất mực không bán. Kể từ đó, ông lại càng quý bộ tách ấy hơn.
- Còn con thì nhớ mỗi tuần trăng sáng, bố vẫn mời mấy người bạn cao niên trong xóm đến thưởng trà cúc và ngắm trăng lên.
Những tuần trà cứ thế tiếp nối, những câu chuyện bên ánh trăng đêm rồi thì tiếng cười tiếng nói như vẫn còn vang vọng đâu đây. Tiếp lời chồng, mẹ của Trung vui vẻ:
- Nhớ đến bố, con lại nhớ cách pha trà rất đặc biệt. Cho hai phần trà vào ấm trước rồi lần lượt rải một lớp cánh cúc khô lên trên sau đó chế nước sôi vào.
Có lần chị tò mò hỏi, ông nội Trung nói như triết lí:
- Thưởng trà cũng giống như tất cả mọi việc trên đời, muốn hay, muốn ngon thì cũng phải kì công, tỉ mỉ.
Đêm mùa thu, trăng lơ lửng như chiếc mâm vàng trên nền trời cao vợi. Sau bữa cơm chiều đoàn viên, cả nhà Trung trải chiếu ngồi giữa sân thưởng thức bánh ngọt Trung mua từ trên phố về. Ba Trung nhấp chén trà cúc đậm đà. Vị đắng ngọt, chan chát của trà Thái cứ thế hòa quện với hương cúc thanh tao trong màu nước vàng trong sóng sánh. Ngắm nhìn vẻ mặt hạnh phúc của những người thân yêu, Trung thấy lòng mình bình yên quá đỗi.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 453: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.






