Tách trà cúc và nội
2021-10-16 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Ông nội Trung mất đã hơn chục năm, vậy mà nỗi nhớ ông trong mắt bà vẫn cứ thường trực. Có lần nhìn bố Trung ngồi uống trà trong phòng, bà vẫn nhầm bảo: “Sao ông lại ngồi uống trà một mình thế kia. Sang hàng xóm rủ mấy người bạn cùng thưởng thức cho vui chứ!”
***
Càng về gần đến nhà, Trung càng nghe rõ mùi hương của những bông cúc trong vườn thoảng đưa trong gió. Vẻ mặt cậu phởn phơ, vui sướng đến lạ. Cậu nghĩ mới xa nhà lên phố học có hơn một tháng mà ngỡ như một năm. Được trở về nhà thật là sướng. Trung tủm tỉm cười. Từng ý nghĩ cứ líu ríu đuổi nhau, lấp lánh trong đầu. Lòng giục lòng, chân giục chân thoăn thoắt. Vừa mới đặt chân vào cổng, giọng Trung đã rối rít:
- Bà nội ơi, bố mẹ ơi, con về rồi! Hương ơi, anh về rồi!
Con bé Hương đang mải miết xem bà nội và mẹ thu hoạch hoa cúc dưới vườn, nghe Trung gọi liền tíu tít chạy ra:
- A… anh Trung đã về! - Nó cưới tít rồi nắm chặt tay Trung kéo đi, miệng liến thoắng:
- Anh nhanh vào xem vườn cúc nhà mình đi! Đẹp lắm luôn. Nhanh lên!

Chị Lan, mẹ Trung đon đả đón mừng bằng lời khen con trai có vẻ chững chạc hơn còn bà nội của Trung, đầu chít khăn nhung mỏ quạ màu đen, tấm lưng đã còng như dấu hỏi, miệng bõm bẽm nhai trầu nhìn Trung âu yếm:
- Thằng cháu nội của bà trông lớn tướng nhỉ? Nghỉ ngơi một chút cho khỏe rồi ra thu hoạch hoa cúc với nội nào!
Trung hí hửng cười tít. Cậu cởi ba lô, rảo bước vào trong nhà. Nơi phòng khách, anh Trình, bố của Trung đang ngồi một mình bên tách trà nóng. Đó là một bộ tách đặc biệt làm từ đất nung chứ chẳng phải tráng men như các bộ tách khác. Cái tách nhỏ chỉ vừa trong lòng bàn tay người lớn cùng sáu cái chén tí xíu nằm vây quanh. Và quan trọng nhất, bộ tách trà ấy lại là kỉ vật của ông nội Trung để lại cho bố. Ông nội quý bộ tách trà đến độ trước khi mất, ông không quên dặn bố của Trung:
- Nhớ giữ cẩn thận bộ tách chén bằng đất nung. Vì uống trà hoa cúc mà không pha vào tách ấy, không uống bằng chén ấy thì chẳng còn gì là ngon nữa.
Ông nội mất đã hơn chục năm, bộ tách chén ấy vẫn được bố Trung đem ra dùng mỗi khi uống trà rồi lại đem cất giữ cẩn thận trong tủ. Thấy vẻ trầm tư của bố, Trung đoán, bố đang nhớ ông nội. Trung nhận ra khóe mắt bố rưng rưng. Bố Trung từng bảo, những năm tháng còn nhỏ, dù gia đình phải chạy ăn từng bữa nhưng bù lại, tình yêu thương của ông bà nội đã sưởi ấm tâm hồn bố, để rồi sau này dần lớn lên, lập gia đình và có anh em Trung, bố vẫn luôn tâm niệm tình thương yêu là ngọn nguồn nuôi dưỡng tâm hồn con cái thêm tốt đẹp.
Bà nội Trung rất thích hoa cúc. Đó không hẳn vì hình ảnh những bông cúc gắn với kỉ niệm tình yêu giữa bà với ông. Đó còn vì sinh thời, ông nội của Trung rất thích uống trà hoa cúc. Mà trà cúc thì phải là cúc vàng hoặc cúc trắng được hái vào mùa thu khi chúng vừa chớm nở. Những bông cúc khi ấy mới tích lũy được nhiều tinh hoa nhất, mới tạo ra được đúng vị trà cúc. Bà nội vẫn nhớ như in lời ông nói và lấy đó để giải thích cho con cháu hiểu. Bà nội Trung dù đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hi thế nhưng niềm đam mê với vườn cúc thì vẫn nguyên vẹn như thuở nào. Xóm giềng mỗi lần có người sang chơi đều tấm tắc khen bà có sức khỏe dẻo dai, có tâm hồn tuổi trẻ. Bà chỉ cười.
.jpg)
Bà nhớ đến chuyện tình yêu của ông và bà. Nhớ nhất vẫn là bông cúc vàng vừa mới chớm nở còn đẫm sương mai được ông Tài hái trong vườn nhà lén dúi vào tay bà thuở còn đi học. Rồi thì những đêm trăng thu vàng óng, trên đê làng, thuở hai người biết thương biết nhớ, mặc cho ai đó cứ nói rằng hoa cúc đem tặng là kiêng, là không nên vì nó chỉ được dùng trưng diện trên bàn thờ thì ông Tài khi ấy, mỗi mùa cúc đến, vẫn thường hái trong vườn nhà những bông cúc đẹp nhất để tặng bà. Bà bảo, đúng là loài hoa ấy vận vào tình yêu của ông với bà. Bà yêu ông, yêu hoa rồi yêu luôn sở thích uống trà hoa cúc của ông nữa. Ngày ấy trong làng, hầu như nhà nào cũng trồng đôi ba luống cúc trong vườn. Hoặc để bán trong các dịp lễ tết, hoặc trồng để cho đẹp. Còn nhà ông nội Trung ngày ấy thì trồng cả một vườn hoa cúc để làm trà.
Trung nâng thúng hoa cúc vừa hái được ngoài vườn đem vào đặt dưới hiên nhà. Cậu ngắm nghía thúng hoa rồi bảo:
- Hoa cúc năm nay được mùa nội nhỉ. Bông nào bông nấy căng tròn, tươi tắn thật đã mắt. Cái này mà pha trà uống thì y bài.
Bà nội Trung gật đầu vẻ đồng ý. Giọng bà trầm ngâm:
- Giá như ông nội chúng mày còn sống thì…
Trung bước lại gần, vòng tay ôm lấy bà nội như thay lời động viên muốn nói.
Bà nội Trung khéo tay lắm. Đặc biệt là việc chế biến trà cúc. Bà không mấy khi uống trà cúc. Họa hiếm lắm, khi ông nội còn sống, mỗi lần pha trà cho ông, bà thường nhấp giọng một chút để thử xem trà đã đậm vị ông thường uống hay chưa. Bà bảo uống trà hoa cúc thì nước hơi đắng và nhạt. Mà pha chung với trà Thái Nguyên thì hơi đậm. Ông nội Trung chỉ thích uống trà hoa cúc pha chung với trà Thái Nguyên nhưng phải đặc. Mỗi lần như thế bà nội lại chép miệng lắc đầu:
- Hai cha con ông giỏi thật đấy. Trà đặc thế mà uống cứ khen ngon.
- Trà đặc uống mới đã mẹ à. - Anh Trình vừa nhấp môi vừa cười khà khà. Anh nhìn bố đầy hãnh diện:
- Trà thế này mới gọi là trà chứ bố nhỉ? - Ông nội Trung khi đó chỉ gật gù cười.
.jpg)
Bà nội Trung lấy niềm vui sống bằng việc mỗi năm đều trồng và chăm sóc mấy luống cúc trong vườn nhà. Phần để lấy hoa cắm trên bàn thờ ông nội Trung mỗi ngày rằm, ngày lễ hay giỗ. Còn lại, bà dành riêng hoa cúc làm trà cho bố Trung uống quanh năm. Từ ngày ông nội còn sống và đến bây giờ vẫn thế, thói quen chế biến trà cúc thủ công vẫn được bà gìn giữ. Từ công đoạn gỡ cánh hoa ra khỏi bông, phơi đủ nắng, sao cánh hoa sao cho vừa đủ lửa, cất giữ sao cho cúc vẫn nguyên mùi hương,… bà đều nằm lòng. Có người đến chơi, thấy bà có tuổi rồi vẫn ngồi cặm cụi, tỉ mẩn như thế cũng khuyên:
- Giờ ngoài quán sá, trà cúc đóng hộp có đủ loại, tha hồ mà chọn lựa. Làm làm gì cho mệt, lại mất thời gian. Dành sức mà nghỉ ngơi tuổi già...
Những khi ấy, bà nội Trung chỉ cười trừ hay nói qua loa cho xong chuyện. Bà tâm niệm, mỗi lần tự tay làm từng công đoạn chế biến trà cúc, bà thấy vui như thuở ông nội còn sống. Ông nội Trung mất đã hơn chục năm, vậy mà nỗi nhớ ông trong mắt bà vẫn cứ thường trực. Có lần nhìn bố Trung ngồi uống trà trong phòng, bà vẫn nhầm bảo: “Sao ông lại ngồi uống trà một mình thế kia. Sang hàng xóm rủ mấy người bạn cùng thưởng thức cho vui chứ!”
Dưới bếp, bà nội và mẹ Trung đang tỉ mẩn từng công đoạn sao hoa cúc. Mùa cúc năm nào cũng vậy, bà nội và mẹ đều cùng nhau làm. Thấy mẹ chồng nàng dâu thân thiết, bố Trung lại được dịp lém lỉnh:
- Hình như mẹ thằng Trung mới là con đẻ của mẹ thì phải. Còn con chỉ là khách thôi.
Chị Lan bẽn lẽn cười. Con bé Hương được thể ra điều:
- Bố sướng nhất nhà còn gì! Hàng ngày bố đi làm về là có cơm ngon mẹ nấu. Có trà hoa cúc bà pha sẵn. Đã thế lại có bộ ấm trà đất nung ông để lại cho riêng bố nữa. Rồi…
Con bé vẫn thao thao nếu như anh Trình không nhìn con ngượng ngùng, gãi đầu, cắt ngang:
- Ừ thì… bố là con trai của ông bà nội, là chồng của mẹ các con mà lại.
Sau câu nói chống chế ấy, cả nhà Trung lại được một trận cười vui vẻ.
Sáng chủ nhật, bố Trung không phải đến cơ quan làm việc nên xắn tay cùng bà nội và mẹ Trung sao cho xong mấy mẻ hoa cúc còn lại. Anh em Trung xoắn xuýt ngồi bên thi nhau kể chuyện về ông nội.
.jpg)
- Em nhớ nhất mỗi lần ông nội uống trà thường nhâm nhi với miếng đường phèn. Những khi ấy, em đều được ông chia cho phần nhiều. Lâu rồi không được ăn lại món ấy, vị ngọt lịm của đường phên ông nội cho làm em thấy nhớ quá.
- Còn anh thì nhớ những sớm thức dậy học bài đã thấy ông nội lách cách tráng tách pha trà cúc. Tiếng nước sôi trong bình, rồi thì mùi thơm của trà hoa cúc được ủ kín trong đùm giấy báo bung tỏa nghe rộn ràng quá đỗi. Có lần, anh lén uống một hớp trà của nội pha, ban đầu thấy vị đắng và chát nhưng sau đó lại thấy ngọt đậm mãi trong miệng.
- Bà thì nhớ rất rõ về bộ tách trà bằng đất nung. Trong làng có mấy người sành uống trà cúc, đôi lần đến lân la hỏi mua lại bộ tách. Ngày ấy nhà mình còn khó khăn nhưng rồi bàn đi tính lại, ông nội con vẫn nhất mực không bán. Kể từ đó, ông lại càng quý bộ tách ấy hơn.
- Còn con thì nhớ mỗi tuần trăng sáng, bố vẫn mời mấy người bạn cao niên trong xóm đến thưởng trà cúc và ngắm trăng lên.
Những tuần trà cứ thế tiếp nối, những câu chuyện bên ánh trăng đêm rồi thì tiếng cười tiếng nói như vẫn còn vang vọng đâu đây. Tiếp lời chồng, mẹ của Trung vui vẻ:
- Nhớ đến bố, con lại nhớ cách pha trà rất đặc biệt. Cho hai phần trà vào ấm trước rồi lần lượt rải một lớp cánh cúc khô lên trên sau đó chế nước sôi vào.
Có lần chị tò mò hỏi, ông nội Trung nói như triết lí:
- Thưởng trà cũng giống như tất cả mọi việc trên đời, muốn hay, muốn ngon thì cũng phải kì công, tỉ mỉ.
Đêm mùa thu, trăng lơ lửng như chiếc mâm vàng trên nền trời cao vợi. Sau bữa cơm chiều đoàn viên, cả nhà Trung trải chiếu ngồi giữa sân thưởng thức bánh ngọt Trung mua từ trên phố về. Ba Trung nhấp chén trà cúc đậm đà. Vị đắng ngọt, chan chát của trà Thái cứ thế hòa quện với hương cúc thanh tao trong màu nước vàng trong sóng sánh. Ngắm nhìn vẻ mặt hạnh phúc của những người thân yêu, Trung thấy lòng mình bình yên quá đỗi.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 453: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.






