Sống chậm lại rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi
2019-08-14 08:28
Tác giả:
Bpt
blogradio.vn - Khi chúng ta sống chậm lại một chút, thì suy nghĩ của chúng ta sẽ khác đi. Xung quanh mình còn rất nhiều người phải quan tâm, cần phải sẻ chia. Nhưng nếu sống quá vội vàng thì ta chẳng thể yêu thương được những người ta mong muốn hay thâm chí là bản thân ta.
***
Tôi sinh ra ở vùng nông thôn nghèo khó, thiếu ăn thiếu mặc thiếu cả thông tin. Vào một ngày đẹp trời cả gia đình tôi chuyển đến một thành phố ở xứ sở mộng mơ. Không khí mát mẻ, môi trường lành mạnh đủ để tôi phát triển bản thân. Tôi là cô gái mộng mơ như chính xứ sở mình ở. Tôi muốn chậm rãi tận hưởng những gì mình đang có. Đi học thật sớm để ngắm nhìn sông nước cây cỏ mây trời, tôi đắm mình trong cái se lạnh mỗi ngày mà không nơi nào có. Mọi chuyển động của tôi đều chậm rãi.
Năm 18 tuổi tôi xa nhà để có cuộc sống tự lập nơi Sài Gòn tấp nập, nơi đây khác hẳn với nhà tôi. Tôi ngơ ngác hỏi chị tôi rằng Sài Gòn sống nhanh lắm phải không chị, chị bảo tuỳ em thôi, em nhanh thì nó nhanh, mà em chậm thì người ta bỏ em ở lại. Tôi trằn trọc suy nghĩ mãi, không lẽ một người trẻ như mình lại chấp nhận khép mình để đứng sau bạn bè cùng trang lứa sao. Thật sự tôi không cam tâm. Vậy là tôi đã hì hục lao vào vòng xoáy không có điểm dừng của Sài Gòn.
Tôi đi học, đi làm, làm hết việc này đến việc khác. Tôi tự thấy mình tự lập, đủ 18 tuổi không cần xin tiền bố mẹ nữa rồi. Tôi tự hào như chính sự khoe khoang của bố mẹ tôi ở quê nhà vậy. Nhưng đến một ngày tôi nhận ra giữa lòng Sài Gòn rộng lớn này, tôi chẳng là ai cả, tôi không có bạn bè, không có người thân, học hành giảm sút, vai vế cũng chỉ là một cô bé nhân viên quèn.

Tôi cảm thấy lạc lõng vô cùng. Từ đó tôi quyết định bỏ hết các công việc làm thêm, tôi lang thang trong từng hiệu sách tìm kiếm chất liệu để thêu dệt lại lối đi của mình. Tôi bắt đầu xin đi thực tập ở các công ty về chuyên ngành mình học. Tôi thấy đó là một quyết định đúng đắn mà tuổi 19 tôi nên làm.
Cuộc sống tôi cứ thế trôi, trôi đi mãi, tôi không mấy khi gọi về cho gia đình, tôi cũng không hay bắt máy của bố mẹ. Cho đến khi, tôi lang thang tìm cái gì đó để xem lúc rảnh rỗi tôi bỗng thấy một kênh youtube về du lịch. Anh ấy đi du lịch khắp nơi, thử những món ăn ở các vùng miền. Điều đặc biệt khắc sâu trong tâm trí tôi là cách anh cư xử với người xung quanh, tử tế và thân thiện biết bao. Những người dân xa lạ ở miền Tây không chút ngại ngùng xem anh như người con trong gia đình, mời anh ăn cơm, ở lại nhà. Họ nói anh như con cái trong nhà, tụi nhỏ bây giờ xa quê để lập nghiệp hết rồi, anh đến chơi ở lại lâu lâu cho vui nhà vui cửa.
Tôi chợt nhận ra tôi cũng đã từng là một con người thân thiện như thế, cười nói vui vẻ, lễ phép ngoan ngoãn, tôi đã sinh ra ở nông thôn nghèo khó, không lẽ vì vậy mà tôi rất dễ gần hay sao? Guồng quay của Sài Gòn thật đáng sợ. Nó đã biến tôi thành một con người như bây giờ. Khô cứng, vô cảm, chỉ nghĩ đến bản thân, leo và cố gắng leo mãi để trở thành một hình tượng nào đó mà mọi người phải ngưỡng mộ. Nhưng cứ mãi sống ở một nơi nghèo nàn để cứu rỗi trái tim ấm áp thì tôi cũng không cam.
Phải sống như thế nào là đủ?
© BPT – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”







