Số trâu
2024-01-03 01:55
Tác giả:
Nguyễn Loan
blogradio.vn - Phụ nữ mà, dù có qua bao nhiêu năm, tư tưởng có bao nhiêu lần cải cách, sự hiện diện của họ vẫn luôn bị xem nhẹ. Vì có thiếu nữ nào không phải lấy chồng đâu. Có bố mẹ nào sinh con gái mà là con mình mãi đâu.
***
Bao nhiêu đau đớn trong cuộc đời này là đủ? Bao nhiêu bất hạnh cho một đời người? Bao nhiêu xót xa, bao nhiêu thương hại mới đủ? Cuộc đời này mẹ vất vả nhiều rồi, sau này hãy để con, để con gánh vác nốt phần nhọc nhằn còn lại mẹ nhé!
Mẹ hay bảo số mẹ là “số trâu” bởi mẹ sinh vào giờ trâu, ngày trâu, năm trâu. Cái số trâu là cái số khổ, khổ từ nhỏ tới lớn, từ lúc đói nghèo tới khi ấm no.
Bởi khổ, nên mẹ hay khóc lắm. Khóc trong những hờn tủi. Khóc bởi ánh mắt lạnh lùng của bà ngoại. Ai cũng thấy, chỉ là không ai hiểu. Bà gả già cho người hiền lành làng bên, gả gì cho người giàu có xóm dưới. Cớ sao lại buộc mẹ lấy bố - người cách nhà bà mươi nóc nhà, vừa chẳng sáng sủa như chồng già, lại chẳng trang trọng như chú nhà gì.
Có mấy ai biết nước mắt lăn trên má mẹ hôm đám cưới là giọt nước mắt tủi hờn, mẹ xót xa cho thân mình. Một câu “hồng nhan bạc mệnh” sao tả hết phận người con gái đôi mươi ấy. Mẹ là một người đẹp, nét đẹp thanh thuần bao người mến mộ. Mẹ cũng là một người tháo vát, việc nào cũng làm, trò nào cũng biết. Dù có thế mẹ vẫn là một người tình cảm, biết nén những bất mãn vì sợ mất tình mất nghĩa, biết chịu đựng những ấm ức vì sợ mất lòng anh em họ hàng.

Có phải mẹ sẽ không bao giờ quên rằng bà chưa từng thương mẹ không? Những đứa trẻ của mẹ cũng thế. Chúng sẽ luôn nhớ dáng vẻ vội vàng ấy. Cái dáng bà khom lưng chút từng đĩa thịt vào túi bóng, nhanh buộc lại rồi giấu thật sau trong góc tủ. Rồi cả nét mặt bà hớn hở gửi phần lớn phần bé cho họ hàng gần xa. Trong túi phần của gì và già có thịt gà, có xôi và cả thịt bò. Thịt gà là những miếng thịt nạc, ít xương.Thịt bò thì chỉ toàn thịt là thịt đến nỗi không thấy cả màu cam của cà rốt, màu xanh của cần tây. Mỗi thứ đựng vào một túi riêng để không thứ nào lẫn mùi thứ nào. Cho đến khi con gái mẹ dọn dẹp quét nhà sạch sẽ, mẹ thì đứng dậy gõ gõ lưng mỏi vì ngồi rửa bát. Bà “vứt” lại một câu: “Còn bát canh xu hào này có lấy không, tao vừa gói hết gửi chúng nó rồi. Đây còn ít xôi với thịt để anh nó mang đi Hà Nội”. Mẹ chỉ biết lẳng lặng lấy chiếc nón rồi quay đầu xe mà về. Có lẽ mẹ chẳng cần vài miếng thịt hay mấy miếng xôi ấy, vì mẹ cũng mua được mà. Điều mẹ cần chỉ đơn giản là một câu hỏi thăm: “Xong chưa con, có mệt không?” Hay nếu bà không còn gì để cho, bà cũng có thể nhẹ nhàng mà dặn lần sau bà lại cho. Nhưng hình như mẹ đã chờ rất lâu để nghe được câu nói ấy, sau rồi lại là sự lặng thinh của bà.
Mẹ đã chối lời ngỏ năm mẹ 17 vì sợ xa nhà sớm, lại không đồng ý đám cưới năm 19 vì bà không gả con xa. Sau năm 20 tuổi, mẹ mới nhận ra bà gả mẹ gần cũng là để sớm hôm lẻ loi đau ốm bà nhờ. Nhưng khi kể lể, câu chuyện của bà chỉ có tiền con trai làm ăn xa gửi về, khoanh giò, cái bánh già mua cho hay bộ quần áo dì biếu. Chẳng biết liệu bà có nhớ những lần mẹ đỡ bà đứng lên khi trượt ngã trước thềm, khi mẹ giặt bộ quần áo của bà giữa trời giá rét. Cả bữa cơm mẹ nấu, cân thịt mẹ mua, những tờ tiền mẹ cho. Mọi thứ người khác cho bà đều thật giá trị ngay cả khi họ không bên cạnh bà, chỉ có điều mẹ bỏ ra chẳng đáng một đồng. Hoặc sâu trong tâm trí bà chẳng có sự tồn tại của mẹ.
Trưa hôm trước nghe nhà bên náo nhiệt, dường như có cỗ, quá giờ cơm trưa lại trở nên yên ắng. Mà trong cái tĩnh lặng của ấy, có tiếng một người phụ nữ nói vài câu rồi nghẹn lại trong nước mắt: “Em thật sự không muốn nói ra làm gì đâu. Nhưng anh chị quá khinh thường chúng em rồi... Anh chị ăn nên làm ra, mà mẹ già vẫn phận con gái con rể chúng em lo...” Người phụ nữ nói rồi hình như nước mắt lăn xuống, đôi lúc lại nấc lên: “Cả mẹ nữa, con cũng là con mẹ đẻ ra mà, sao lại mẹ thiên vị thế. Có cái gì ngon mẹ cũng đem hết cho chị cho em, lúc đến lượt con hoặc là chẳng còn gì, hoặc là những đồ đáng vứt đi thôi”. Có vài người an ủi, có vài người lại chê trách phụ nữ lắm nước mắt, hễ không vừa ý cũng khóc. Sao họ lại không biết nhỉ? Có người khó tính là vì họ đã trải qua những khoảng thời gian vất vả. Có người dễ khóc là vì họ nhạy cảm. Họ luôn sống cho đi nhiều điều nên thấy tủi hờn khi chẳng nhận lại được bao nhiêu. Mà hình như... thế giới này không chỉ một người khổ như mẹ. Ngoài kia cũng có nhiều người như thế nữa. Phụ nữ mà, dù có qua bao nhiêu năm, tư tưởng có bao nhiêu lần cải cách, sự hiện diện của họ vẫn luôn bị xem nhẹ. Vì có thiếu nữ nào không phải lấy chồng đâu. Có bố mẹ nào sinh con gái mà là con mình mãi đâu.
.jpg)
Kể cả có nhiều người chịu sự bất công của số phận, thì đã có mấy ai mạnh mẽ như mẹ chứ. Mẹ không phải là người duy nhất kiếm tiền nhưng lại là người duy nhất chăm lo cho ngôi nhà này. Mẹ hay kể bố mẹ lấy nhau về cùng làm lò đóng gạch. Bố quá dễ dãi, bán chịu mà chẳng đòi nợ được. Sau ấy lại nuôi gà, chăm ngan chăm vịt với mấy con lợn mà cũng chẳng có lãi. Do bố không chịu cho lợn gà ăn rau ăn thóc lúa để tiết kiệm chút, lại chỉ chăm chăm nhồi nhét cám viên ăn thẳng rồi toàn chịu nợ nhà người ta. Lại tham lam khi lợn đắt muốn giữ, đến lúc bán được lại hết giá. Bố không kiêng dè, chẳng nghe những câu dặn dò cẩn trọng của mẹ mà không để ý lợn ốm từ bao giờ. Lợn mất, tiền cám viên, tiền xây chuồng trại, mua thuốc men cũng trở thành món nợ mẹ phải chịu. Lâu dần, gánh nặng nào cũng thuộc về mẹ. Bố luôn sống nhàn nhã vì chẳng may sai xót, mẹ sẽ là người chịu. Nếu để mẹ sống độc lập, chắc hẳn với cách nói chuyện khiêm nhường và tính chu đáo lo xa của mình, mẹ đã giàu có từ lâu. Nhưng mẹ vì thương các con mẹ, mẹ còn bảo nếu không vì các con mẹ đã chẳng thiết tha cuộc đời nhàm chán này nữa. Mẹ là “người đã ướt mưa nên muốn che ô cho người khác”. Mẹ chưa từng có một tuổi thơ đẹp, nên mẹ đang cố để bù đắp tuổi thơ của mình từ nụ cười của các con mẹ. Dù cuộc đời còn bao nhiêu vất vả, mẹ còn phải gánh thêm bao nhiêu trách nhiệm thì những đứa trẻ của mẹ vẫn là những đứa trẻ hạnh phúc nhất. Vì có thể chúng không phải là đá quý nhưng lại là tài sản quý giá nhất với mẹ.
Năm mẹ 37 và bố 42 tuổi, bố mẹ đã cho các con mình một tổ ấm khang trang. Mà hình như nó lại chẳng đầm ấm bằng ngôi nhà cấp bốn khi xưa. Mẹ làm nhà khi có số tiền ít ỏi bao năm cầm mồm cầm miệng không dám hoang phí tích góp được. Khi ấy đất đai tăng giá, trong làng trong xóm người ta bán đất đi để làm nhà. Mẹ cũng muốn bán một lô đất đi để có thêm chút tiền chi trả thợ nề. Nhưng bố khăng khăng vì một chữ “sĩ”. Bố muốn người ta khen bố rằng chẳng cần bán đất vẫn làm được nhà to vật vã. Mà họ đâu hiểu chỉ có mẹ chạy vạy từng đồng, vay mượn khắp nơi rồi lại lo mà trả nợ. Bố bảo mẹ cứ sắm sửa mọi thứ tốt nhất cho ngôi nhà này, thiếu đâu bố sẽ vay cho. Nhưng sau cùng, tới cả một đồng bố cũng không mượn được. Họ bảo làm nhà là mất ăn mất ngủ, đúng thế, đôi vai mẹ gầy xác sơ. Mẹ đâu chỉ làm nhà, mẹ đã gánh cả thế giới trên vai lâu rồi, chỉ là bây giờ gánh nặng ấy nhiều hơn chút thôi.
Khi ngôi nhà hoàn thiện được tám phần. Bà ngoại đòi lại mảnh đất cạnh nhà đang ở để làm nhà. Cả nhà mỗi ngày phải nấu cơm ngoài sân, phải nấu rau luộc thịt cho nhanh để tránh cát bụi vào cơm. Rồi hai tháng trời còn chẳng có chỗ tắm gội cho hẳn hoi. Con mẹ trách bố chúng nó “chỉ vì một câu nói của bố mà cả chỗ đi vệ sinh con cũng phải đi nhờ đây”. Mẹ nghe mà xót xa, lại chẳng thể làm gì hơn ngoài đi mượn tiền, nhanh hoàn thiện nhà để con mẹ đỡ khổ.
Ngày trước ông nội cũng là một con sâu rượu. Ông uống rượu rồi kéo cổ áo mẹ cùng con gái và con trai ra khỏi căn nhà ngói lụp sụp. Ông ấn cổ đứa con gái xuống, nghiến răng mà nói, trong hơi thở còn nồng nặc mùi rượu:
- Đất này của tao, mẹ con mày biến!
- Con xin bố, bố đừng làm thế cháu nó sợ, con đi, con đi đây.
Mẹ chắp hai tay xoa xoa, van nài sợ hãi đến thế mà vẫn ôm lấy đứa trẻ 2 tuổi đang tròn xoe đôi mắt ngây ngô không hiểu gì. Một tay mẹ dắt con gái, một tay bế đứa con trai, mẹ không run mà ngay khi quay mặt đi nước mắt hai hàng. Đến nhà bà ngoại, bà cho mượn mảnh đất, bố mẹ trắng tay mà vẫn dựng lên căn nhà cấp bốn là tổ ấm đơn sơ trong 12 năm nay. Khi trước bà bảo miếng đất ấy bà cho một nửa, bán một nửa. Sau ngần ấy năm, lúc mẹ đem trả bà số tiền cuối cùng, bố lại rượu vào lời ra. Bố chỉ tay vào mặt bà và con trai bà: “Mẹ với anh lừa con!” Chẳng ai hiểu câu chuyện mà bố nói có lí lẽ ở đâu ra. Nhưng từ trước tới nay bố là một người không có chính kiến, ai nói sao bố nghe vậy, cứ nghe lọt tai là bố tin sái cổ.
.jpg)
Bố tin mấy chú hàng xóm, họ khen bố giỏi, bố biết đánh cá đánh ếch, lại còn biết mùa nào thức nấy, bố biết nơi nào nhiều cá ếch mà đánh, bố khoe bố làm một đêm bằng người làm công ty cả tuần. Rồi họ chỉ nói vài câu ngon ngọt, bố đem cá ếch lươn chạch cho họ ăn no say mà không tiếc. Bố đã lội bùn sâu cả đêm, nhặt từng con lươn nhỏ, chạy theo con ếch đến nhừ cả chân. Họ biết bố mất bao nhiêu công sức để bắt được từng ấy, họ cũng biết đêm sương giá rét khiến sức khỏe bố kém dần. Vậy mà khi họ ăn uống no say lại quay ra nói với nhau rằng bố là thằng ngu, ưa nịnh. Không rõ tại sao, có lẽ họ thích việc người ta đánh chửi nhau lắm. Mỗi lần bố từ nhà hàng xóm về lại có thêm những suy nghĩ bi quan hiện ra từ lời nói và hành động.
Lần này họ nói rằng khi trước con trai bà ngoại bảo mua gạch lúc giá cao, bố đồng ý để cho, sau bác thất hứa chẳng lấy nữa, giá gạch hạ, bố lỗ kha khá. Họ lại bảo lúc ấy thật sự bán được thì bố đủ sức mua vài lô đất to. Bây giờ đất đắt, chả phải bố đã thành tỉ phú rồi sao. Bố dễ tin người quá, lại tiếc ngẩn tiếc ngơ. Suy nghĩ ấy hằn sâu trong đầu bố cùng với tham vọng giàu có từ lâu để hôm ấy bố thốt lên: “Mẹ với anh lừa con!” Sau ấy, họa từ miệng mà ra, bà đổi ý không cho, cũng không bán nữa. Cũng do trước mẹ tin máu mủ tình thân sẽ không lật lọng mà mua bán đất chẳng có giấy tờ nên đành ngậm ngùi mà nhìn nơi mình ở bao năm trở nên xa lạ. Bố vẫn cố chấp không nhận sai, chỉ nghĩ tới cái tôi của mình mà để mất một mảnh đất, mẹ và các con cũng khuyên răn tới nỗi ngày nào cũng khóc mà chẳng lay động được tâm tư ấy. Mẹ cố chấp là nghĩ nếu bố nhận sai bà sẽ nghĩ lại. Rốt cuộc cái tôi to lớn bao nhiêu? Đồng tiền quý giá nhường nào? Mà ngay cả người thân yêu nhất rơi nước mắt nhiều tới vậy bố cũng chẳng màng. Bố ơi, nếu bố có đọc được điều này, xin bố làm điều gì cũng hãy nghĩ tới mẹ. Vì nước mắt mẹ rơi cũng quá nhiều rồi, đáng ra nó không nên rơi.
Nếu trên đời thật sự có thần tiên, xin Người hãy bảo vệ mẹ, mẹ của con và mẹ của bao người khác. Người hãy cản lại bão giông nhé! Vì mẹ đã quá vất vả rồi, mẹ sẽ không đủ sức đối mặt với nó nữa đâu.
Không biết thế giới này còn bao nhiêu người số khổ như mẹ nữa? Không biết họ có mạnh mẽ như mẹ hay không? Họ có đủ kiên định để đi tiếp con đường mù mịt phía trước hay không? Nếu có cơ hội được chọn lựa cuộc đời của mình, mong rằng ai cũng chọn là người mang đến hạnh phúc cho người khác. Để thế giới này không ai phải khổ nữa. Và nếu là một người đàn ông, hãy yêu thương những người phụ nữ bên cạnh mình nhiều hơn nhé! Vì họ đã hi sinh quá nhiều rồi!
Và mẹ ơi, chẳng biết nói gì sau những hi sinh thầm lặng ấy. Chỉ biết cảm ơn vì mẹ đã thay thượng đế ở đây, yêu thương, chăm sóc và cho chúng con một phần cơ thể của mình. Yêu mẹ nhiều lắm!
© Nguyễn Loan - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nếu Yêu Anh Là Sai, Em Xin Từ Bỏ | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.







