Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhân duyên đã mang anh đến với em

2023-12-12 05:25

Tác giả: Nabyh


blogradio.vn - Tôi kể những câu chuyện của tôi ở Pháp và cô ấy chia sẻ những chuyện xung quanh cô ấy ở Việt Nam. Thế nhưng, chính tôi đã đánh mất đi mối quan hệ ấy. Tôi thật sự rất muốn gặp cô ấy nhưng tình hình lúc đó của tôi không cho phép điều đó.

***

Nhân duyên chính là sợi dây liên kết, đưa hai con người xa lạ đến gần với nhau, yêu nhau và gắn bó với nhau. Nhân duyên đã đưa anh và tôi gặp nhau, đã cho hai con người xa lạ ở hai quốc gia cách xa ngàn dặm lại gặp nhau, trò chuyện cùng nhau và rồi ôm nhớ thương cả một đời.

Như thế nào sẽ được gọi là nhân duyên?

Có phải nhân duyên là “yêu từ cái nhìn đầu tiên”? Là một chiều thu tháng 10, anh vô tình gặp tôi đang cúi người nhặt chiếc lá vàng rơi, vẻ đẹp trong trẻo đó đã chiếm trọn tâm trí anh mãi về sau.

Có phải nhân duyên là một sự bất cẩn bất ngờ? Là một hôm trời mưa đường trơn, tôi bất cẩn va vào anh để rồi anh vô tình vòng tay đỡ lấy tôi và ôm tôi cả một đời.

Có phải nhân duyên là “thanh mai trúc mã”? Là anh và tôi là đôi bạn thân cùng nhau lớn lên, cùng nhìn nhau trưởng thành và rồi cùng nhau bước vào lễ đường, nắm tay nhau đi đến trọn đời.

Nhân duyên đã đưa anh và tôi gặp nhau, đã cho hai con người xa lạ ở hai quốc gia cách xa ngàn dặm lại gặp nhau, trò chuyện cùng nhau và rồi ôm nhớ thương cả một đời. Đó là một ngày cuối tháng năm, với cái nắng gay gắt của hè sang nhưng trái tim tôi lại rộn ràng nồng ấm.

Tôi, một cô gái vừa ra trường với những ước mơ và hoài bão to lớn, rằng tôi sẽ có một công việc ổn định và tìm kiếm cho mình một tình yêu hoàn hảo. Thế nhưng, thực tế lại không hề dễ dàng như thế. Ở tuổi 22 chông chênh và hoang mang trước mọi quyết định của bản thân, tôi nhận ra cuộc sống không hề màu hồng như thế. Tôi xin được vào một công ty nhỏ về tổ chức sự kiện, công việc này có vẻ như tạm bợ và không hề mang đến cho tôi một niềm đam mê nào cho công việc. Mỗi ngày tôi đi làm với vẻ mặt mệt mỏi và một tâm trí trống rỗng. Công việc là vậy mà tình yêu của tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Tôi đã chia tay người yêu cũ được hơn 4 năm và sự độc thân lâu dài này đã khiến tôi chán nản và mong muốn tìm kiếm một tình yêu đẹp cho bản thân. Cuộc đời không cho giấc mơ đẹp của tôi dễ dàng được thực hiện như thế. Tôi trải qua tuổi 22 với một công việc tạm bợ và một câu chuyện tình yêu trống rỗng. Thế nhưng tuổi 23, tôi lại gặp anh, một trang mới đã mở ra trong cuộc đời tôi.

Anh, một anh chàng nghiên cứu sinh đang học tập tại Pháp. Anh là một người hướng nội, luôn hạn chế “giao tiếp với thế giới” và cuộc sống của anh chỉ xoay quanh ký túc xá, gia đình, một ít bạn bè thân thiết và bản thân anh. Đã gần 30 tuổi nhưng anh vẫn chưa suy nghĩ đến chuyện phải kết hôn như những bạn đồng trang lứa của anh ở quê. Ba mẹ hối thúc anh chuyện có người yêu và kết hôn, nhưng anh thì cứ mãi phớt lờ, rằng anh vẫn đang tập trung cho sự nghiệp. Thật ra đó chỉ là lý do để anh bao biện cho sự “ế” của bản thân mà thôi. Nhưng chắc có lẽ cơ duyên đã mang tôi đến với anh. Anh vô tình biết được ứng dụng Slowly qua lời giới thiệu của một người bạn. Ban đầu anh tải nó chỉ vì tò mò mà thôi, nhưng rồi những lá thư qua lại cùng tôi đã khiến cho anh gắn bó với Slowly trong suốt một quãng thời gian dài.

Chuyện tình của anh và tôi như chuyện tình thời “ông bà anh” vậy. Anh và tôi chưa một lần gặp mặt nhau, ấy vậy mà những lá thư cứ được gửi đi không ngớt. Vì anh và tôi cách xa nhau ngàn dặm, một người ở Việt Nam và một người ở Pháp. Thế nên mỗi lá thư được gửi đi và nhận lại phải mất khoảng gần hai ngày. Cảm giác chờ đợi tâm thư của một nửa kia khiến cho anh và tôi lại càng thương nhớ nhau nhiều hơn. Anh kể về trời thu Paris, về những ngày mùa đông gió tuyết lạnh lẽo, về những trải nghiệm đáng nhớ của anh tại xứ trời Tây xa xôi. Những tấm ảnh gửi đến tôi được anh cẩn thận chụp lại khi đi dạo vu vơ tại đất nước hoa lệ này. Ở Việt Nam, tôi gửi đến anh cái nóng gay gắt của mùa hè, cái lạnh toát da thịt mỗi khi mùa mưa đến. Tôi chụp thật nhiều ảnh bầu trời và đường phố ở Việt Nam gửi đến anh, mong sao anh có thể vơi bớt nỗi nhớ về quê hương. Anh và tôi hẹn một mai sẽ gặp nhau tại Sài Gòn, sẽ lê la ăn vặt lề đường, sẽ hàn huyên vài cốc trà đá và vi vu vài vòng phố đêm Sài Gòn. Thế nhưng rồi mọi chuyện lại không suôn sẻ như thế…

Lá thư cuối cùng anh gửi tôi là vào một ngày cuối tháng 10, là những trăn trở của anh về cuộc sống và về một nghiên cứu sinh đang loay hoay tìm việc tại trời Tây. Anh bỗng nhiên “bặt vô âm tín”. Không một lời từ biệt, cũng không một lá thư phản hồi. Anh cứ thế rời xa tôi, mặc cho tôi gửi nhiều thật nhiều lá thư cho anh…

Sau một thời gian dài kiên trì, tôi gần như đã bỏ cuộc rồi, thật sự không thể chờ đợi được nữa. Tôi quyết tâm bắt đầu một cuộc sống mới, với những ngày tháng không có những lá thư của anh. Dần dần tôi cũng quen với việc không chờ đợi những lá thư từ anh, quen với cuộc sống không có những câu chuyện của Paris hoa lệ và lãng mạn. Một năm trôi qua, tôi đã ổn định hơn trong công việc, cũng có cho mình cuộc sống tốt hơn. Một ngày khi đang rời khỏi quán cà phê yêu thích để đến nơi làm việc, một chàng trai với dáng người cao, khá điển trai đã vô tình va vào tôi, làm ly cà phê trên tay rơi xuống, bắn vào áo. Tôi đang vội nhưng vẫn không quên buông lại một câu khó chịu với anh:

- Anh không có mắt nhìn à, bẩn hết áo của tôi rồi đây này.

Tôi khá cau có với anh, còn anh thì đang xin lỗi tôi với vẻ mặt đầy áy náy:

- Xin lỗi cô nhiều nhé, tôi đang vội quá. Hãy để tôi đền cho cô cái áo mới nhé.

Tôi còn có cuộc họp quan trọng nên không thể đứng lại quá lâu. Tôi vội đưa số điện thoại của mình cho anh rồi đi ngay đến công ty. May mà vẫn còn chiếc áo Blazer khoác bên ngoài nên vết cà phê đã được che chắn cẩn thận. Kết thúc một ngày không mấy may mắn, tôi trở về nhà uể oải nằm dài trên giường. Bỗng nhiên điện thoại có thông báo, là một tin nhắn từ người lạ. Ngẩn ngơ một lúc lâu tôi mới chợt nhớ ra đây là người đã làm bẩn áo mình trong quán cà phê lúc sáng. Mở đầu cuộc hội thoại, anh chào tôi với một văn phong không thể nào nghiêm túc hơn:

[Chào cô, tôi là người đã làm bẩn áo của cô lúc sáng. Tôi đã hứa sẽ đền áo cho cô. Không biết tôi có thể xin thông tin của cô để gửi áo sang không?]

[Chào anh, lúc sáng tôi đang bận nên có hơi cáu gắt với anh. Vết bẩn cũng có thể xử lý được, anh không cần đền cái áo khác cho tôi đâu.]

[Tôi đã hứa thì phải thực hiện chứ. Sáng mai tôi sẽ đợi cô ở quán cà phê nhé.]

Tôi bỗng nhiên không biết phải trả lời như thế nào trước lời hẹn của anh ấy nên đành im lặng.

[Quyết định thế nhé. Trễ rồi, chúc cô ngủ ngon. Bye bye]

[Bye bye]

Cuộc hội thoại chỉ diễn ra vỏn vẹn có như thế. Tôi cứ nghĩ anh đùa thôi nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn cố tình đến quán cà phê xem anh có ở đó không. Thật không ngờ, anh đợi ở đó thật, với một chiếc túi trên tay, tôi đoán đó là áo mà anh đền cho tôi. Nhìn thấy tôi, anh vẫy vẫy tay ra ý kêu tôi sang bàn của anh. Anh đã gọi giúp tôi 1 cốc cà phê sữa, không biết vô tình hay cố ý mà anh gọi đúng thức uống mà tôi thích. Tôi không uống cà phê đen vì đắng và sẽ dễ gây mất ngủ. Anh mời tôi ngồi, đẩy ly cà phê về phía tôi và đưa tôi chiếc áo mới. Một chiếc áo màu hồng với kiểu dáng đơn giản.

- Tôi không biết kiểu dáng cô thích là gì, nên tôi chọn 1 chiếc áo đơn giản, tôi chọn màu hồng vì nó khá giống màu áo hôm qua cô đã mặc.

- Áo hôm qua tôi mặc không đắt thế này đâu, tôi cảm ơn tấm lòng của anh nhưng tôi xin phép không nhận nhé.

- Tôi ở một mình, đây lại là áo nữ, cô không lấy tôi cũng chẳng biết đưa ai. Cô cứ nhận đi nhé, như thế tôi cũng không còn cảm thấy tội lỗi.

Anh dùng từ tội lỗi nghe nặng nề quá. Anh cứ năn nỉ suốt nên tôi miễn cưỡng nhận chiếc áo mới. Từ hôm đó, anh thường xuyên nhắn tin cho tôi hơn. “Cô mặc áo thử chưa?” hay “Cô có thích chiếc áo đó không”. Rồi những tin nhắn ngày càng nhiều hơn, và chúng tôi chia sẻ với nhau nhiều hơn. Một hôm anh hẹn tôi đi ăn ở gần nhà tôi, chúng tôi đã trò chuyện cả buổi tối. Bỗng nhiên, anh vô tình nhìn thẳng vào tôi và hỏi:

- Tôi không biết đã gặp cô ở đâu rồi, nhưng tôi có cảm giác thân thuộc lắm. Cứ như tôi và cô đã thân thiết từ lâu lắm rồi ấy. Cô biết không? Một năm trước tôi có tham gia một ứng dụng tên là Slowly, tôi có quen biết một cô bạn ở Sài Gòn, lúc đó tôi vẫn còn đang là một nghiên cứu sinh tại Pháp. Chúng tôi đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ, chia sẻ mọi thứ cùng nhau. Tôi kể những câu chuyện của tôi ở Pháp và cô ấy chia sẻ những chuyện xung quanh cô ấy ở Việt Nam. Thế nhưng, chính tôi đã đánh mất đi mối quan hệ ấy. Tôi thật sự rất muốn gặp cô ấy nhưng tình hình lúc đó của tôi không cho phép điều đó.

Đang say sưa kể chuyện, bỗng dưng anh dừng lại và nhìn tôi, hỏi nhỏ:

- Cô sao thế?

Tôi đang dần dần nhận ra nhân vật chính trong câu chuyện của anh dường như là chính mình, nhưng cảm xúc trong tôi lúc ấy khá lộn xộn. Tôi lờ đi né tránh ánh mắt của anh và trả lời qua loa:

- Tôi không sao, anh kể tiếp đi.

- Lúc đó tôi đang loay hoay tìm việc làm ở Pháp, tôi vẫn chưa ổn định nên chưa thể gặp cô ấy. Cô biết không? Những lá thư của chúng tôi càng về sau càng thể hiện rõ hơn tình cảm của 2 chúng tôi. Chúng tôi dò xét tình cảm của nhau qua tên của những bài hát. Những lá thư của chúng tôi đều được kết thúc bằng tên của một bài hát như:

[Gửi đến em bài Đôi mình của Chuột sấm sét nhé]

[Gửi đến anh bài Anh muốn mình như con thuyền kia của Ngắn ft Mhee nhé]

[Gửi đến em bài Me after you của Paul Kim nhé]

[Gửi đến anh bài Gửi anh xa nhớ của Bích Phương nhé]

[Gửi đến em bài Understand của Keshi nhé]

Và bài hát cuối cùng mà cô ấy gửi cho tôi là “Mình yêu nhau nhé”. Thế nhưng, tôi đã im lặng hoàn toàn sau lá thư này. Tôi cảm thấy mình vẫn chưa đủ can đảm để sánh bước bên cô ấy. Tôi cảm thấy mình vẫn thể che chở và bảo vệ cho cuộc sống của cô ấy sau này.

Tôi hoàn toàn im lặng và nhìn anh thật lâu sau câu chuyện của anh. Có vẻ cảm thấy sự kỳ lạ từ tôi, anh cố gắng dò hỏi:

- Cô vẫn ổn chứ?

- Có phải cô gái đó có nickname là Bedollkhonganhanh không?

Anh hoàn toàn ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi:

- Sao cô lại biết được nickname của cô ấy. Có phải cô chính là…

Anh bất chợt ôm chầm lấy tôi, mừng rỡ không nói nên lời. Anh thì thầm vào tai tôi:

- Anh đã tìm em lâu lắm rồi. Anh vẫn rất mong có thể gặp lại em, nhưng anh vào lại Slowly thì có lẽ em đã xóa nó rồi. Xin lỗi vì đã để em đợi lâu như thế nhé!

Tôi dường như cứng người trước hành động của anh. Thật sự trong phút giây đó tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Tôi sẽ đẩy anh ra hay sẽ để mặc cho anh ôm, để cảm nhận hơi ấm mà tôi đã tìm kiếm suốt thời gian qua. Sau một lúc bình tĩnh lại, tôi mới bắt đầu mở lời với anh:

- Em đã mong đợi lá thư của anh rất lâu, nhưng mãi vẫn không thấy anh hồi âm nên em đành bỏ cuộc. Em thật sự rất buồn và cũng rất thất vọng.

- Anh xin lỗi. Em tha thứ cho anh được không? Chúng ta lại làm bạn nhé!

Chúng tôi đã trò chuyện cùng nhau suốt buổi tối hôm đó. Anh kể cho tôi nghe về những tháng ngày của anh ở Pháp trước khi về Việt Nam. Tôi chia sẻ cùng anh những cố gắng và nỗ lực của bản thân khi anh bất ngờ biến mất. Buổi tối hôm đó, anh đưa tôi về, trước khi về anh không quên nói với theo:

- Mai anh sang đón em đi làm nhé!

Những ngày sau đó đối với tôi là những ngày tháng đẹp nhất. Anh thường xuyên đưa đón tôi đi làm, cùng hẹn nhau ăn trưa và đi dạo cuối tuần. Sau đó 3 tháng thì chúng tôi chính thức hẹn hò. 3 năm sau, chúng tôi chính thức về chung một nhà. Hôm kết hôn, anh ghé vào tai tôi vài lời:

- Thật may mắn vì nhân duyên vẫn mang anh đến với em một lần nữa.

Tôi mỉm cười hạnh phúc và ôm chầm lấy anh.

Nhân duyên có lẽ chính là như thế, là dù hai người có cách xa nhau vạn dặm, có vô tình rời xa nhau thì cuối cùng nhân duyên vẫn sẽ mang hai con người ấy quay về bên nhau.

© Nabyh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung | Radio 885

Nabyh

Thanh âm của tâm hồn phản chiếu lên vẻ đẹp của từng con chữ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top