Phát thanh xúc cảm của bạn !

Muộn màng

2023-12-16 05:25

Tác giả: Như Mai


blogradio.vn - Cậu vẫn biết nhưng đã không còn bận tâm nữa. Thật vậy, thứ thừa thãi nhất trên đời này là chăn bông mùa hạ, quạt mát mùa đông và sự níu kéo của tôi khi cậu không cần nữa.

***

Ngày ấy, cuộc sống trôi qua như cơn mộng mị không hồi kết, tôi thấy tôi lang thang trên những con đường ngoằn ngoèo trong ngõ phố. Những bước đi vô định rảo đi thật nhanh nhưng vô định hướng, bước chân trên mặt đất mà cứ ngỡ như đang là mây bay. Cảm xúc hỗn tạp trong lòng khiến tôi bối rối như hoa rơi trên dòng không biết xuôi về nơi đâu.

Cẩn thận xem xét cuộc đời mình như xem một cuốn phim tua nhanh, tua đi rồi tua lại chỉ mong tìm được chi tiết đắt mà mình dường như đã bỏ lỡ, không những không tìm được gì mà chỉ làm nỗi hoang mang trong tôi lớn hơn gấp bội. Công việc ổn định, bạn bè hòa thuận, gia đình êm ấm,... mọi thứ vẫn đang rất tốt đẹp mà, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu? Ngồi xuống vệ đá bên đường ngẩn ngơ ngắm những đám mây lười biếng trôi về phía chân trời xa, ánh nắng màu vàng nhạt nhảy nhót trên tán lá luồn xuống qua kẽ hở tạo nên những chấm nhỏ li ti trên mặt đất. Nắng rọi xuống đất trời, nắng rọi trong lòng người làm tan chảy đi lớp hàn băng bao bọc để soi chiếu đến tận cùng, thắp sáng lên những gì sâu kín nhất. Khoảnh khắc kì diệu ấy khiến tim tôi như bị hẫng đi một nhịp, chỉ thấy xa kia hoa tú quyên nở rộ hồng thắm thắm hồng. Giây phút ấy tôi nhận ra ánh sáng ấm áp kia không chỉ vẽ bóng trên mặt đất mà còn tạo nên một hình bóng trong trái tim tôi. Vừa mới xuất hiện hay đã trú ngụ từ lâu? Tôi tự hỏi.

Vườn hồng xưa nay tưởng như trống rỗng, hẻo lánh hóa ra "đỗ quyên" bị chôn lấp phía sau đám cỏ dại um tùm. Những ẩn ức xưa cũ trỗi dậy, bao khúc mắc trong lòng được cởi bỏ chỉ bởi một cách giải thích đơn giản: tôi đang yêu, đang nhung nhớ, tương tư một người. Thứ thôi thúc tôi đi kiếm tìm vậy mà lại là bóng hình người ấy! Lớp sương mù trước mặt tan ra dưới ánh ban mai từ trên trời cao tỏa xuống hóa thành dòng nước mát lành, chảy vào ngập tràn trái tim tôi từng đợt sóng trào dâng cuồn cuộn. Có phải lúc này tôi nên vỡ òa, hạnh phúc như Tố Hữu trong "Từ ấy" không, khi cũng qua ánh nắng ấy, hai tâm hồn cùng bừng tỉnh nhưng với những nỗi niềm khác nhau? Nếu với nhà thơ "Hồn tôi như một vườn hoa lá/ Rất đậm hương và rộn tiếng chim", thì tôi sau đó lại trải qua cảm giác khủng hoảng đến cùng cực như đang đứng trên đỉnh núi và rơi vuống vực. Đúng vậy, hai cái cảm giác dâng đến tận cùng ấy đến và đi trong cái chớp mắt, bởi khoảnh khắc tôi biết mình thích cậu tôi cũng biết mình bỏ lỡ cậu rồi ư!

Tình yêu là thứ vô hình, vô ảnh không thể nắm bắt, không thể nhìn thấy mà chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Nhưng mà trái tim vẫn nằm dưới cái đầu, cảm xúc bị chi phối bởi những suy nghĩ, toan tính của lý trí. Tôi đã sùng bái thứ tín ngưỡng tôi coi như chân lí để sống và để được dẫn dắt theo, tôi tự lừa dối mình và chạy trốn thứ cảm xúc nóng bỏng hừng hực vì một niềm tin giả dối không phải là thực, tôi đã thà rằng nghe nó chứ không chịu lắng nghe trái tim mình. Để rồi cảm xúc hóa thành nỗi ám ảnh, ý nghĩ hóa thành chấp niệm, nó ám ảnh tôi như bóng ma theo đuổi từ giấc mộng đến hiện thực, đ rồi lúc tỉnh như mơ mà trong mơ còn thức. Sau cùng thứ đọng lại trong tôi về cậu là ánh mắt ấy, ánh mắt phức tạp, day dứt và chứa đầy tâm sự. Đó là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy như vậy và cũng là lần cuối cùng, bởi từ đó về sau cậu không còn hướng về tôi thêm lần nào nửa. Tôi - người chứng kiến ánh mắt cậu từng như ngôi sao sáng ngời trong màn đêm, từng chút, từng chút trở nên ảm đạm như bây giờ. Tôi đã làm cậu buồn và tổn thương, cay đắng và thất vọng.

Giờ đây, niềm tin không còn, sau lưng tôi cũng không còn ánh mắt cậu dõi theo nữa, tôi thấy mình như bị mắc két trong một tòa tháp cao hun hút. Bỗng mây đen kéo tới cùng tiếng sấm chớp xé toạc bầu trời, thiên địa khóc than, tòa tháp sụp đổ trước sự bất lực của tôi trong đống vỡ vụn. Người ta vẫn nói: "Tình đẹp là tình dở dang", nhưng suy cho cùng đó cũng chỉ là lời tự an ủi bản thân khỏi nỗi thất vọng vì không thể đi hết con đường cùng người mình yêu. Mà cho dù dẫu nó là thật, vậy đôi ta tình dở dang mà cũng chả đẹp. Niềm hạnh phúc hóa muôn phần nhỏ nhoi trước nỗi bi thương ngợp trời. Và những ngày sau đó, chúng ta là chúng ta nhưng vị trí đã hoán đổi, giờ có một đôi mắt luôn nhìn cậu từ phía xa. Cậu vẫn biết nhưng đã không còn bận tâm nữa. Thật vậy, thứ thừa thãi nhất trên đời này là chăn bông mùa hạ, quạt mát mùa đông và sự níu kéo của tôi khi cậu không cần nữa.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mây trôi về trời, suối nước chảy trôi. Chúng ta của hiện tại, chỉ còn là những người quen xa lạ. Thời gian đã dần mang những nồng cháy trong tôi về hầm mộ quá khứ, tôi và cậu, hai người bước trên hai con đường mà không còn thấy nhau. Dẫu vậy nếu có dịp nào đó, tôi muốn mượn câu nói của Tuyết Linh Chi để hỏi cậu một câu:

"Đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc

Đúng người, sai thời điểm là bi thương

Sai người, đúng thời điểm là bất lực

Sai người, sai thời điểm là thê lương"

"Cậu nói xem, chúng ta là trường hợp nào?"

Đối với tôi mà nói, thì đoạn tình cảm này từ đầu đã sai rồi. Đơm hoa mà không kết trái, dở dang, nửa vời để lại bao niềm tiếc nuối. Cuối cùng chỉ có thể thở dài một câu: "Lan nhân nhứ quả."

 

"Thu, nỗi nhớ xuống, Hà

Khắc nỗi nhớ lên Thông.

 

Hoa đơm mà không kết trái thì có sao? Hoa cũng từng thắm ngào ngạt, nở rộ đẹp đẽ giữa đất trời.

© Như Mai - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Biết Nắm Và Buông Đúng Lúc Sẽ Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

back to top