Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ - người phụ nữ mạnh mẽ đáng thương của con

2023-08-05 06:05

Tác giả: Nguyễn Loan


blogradio.vn - Thật bất công, những người mẹ từng san sẻ nỗi buồn giờ ai cũng bận hạnh phúc, những người trước kia mẹ bên họ lúc đau ốm ai cũng ai cũng bận khỏe mạnh, những người mẹ từng hỏi han lúc khó khăn ai cũng bận rộn. Không một ai tìm đến khi mẹ cần nhất.

***

“Mẹ không được học hành tới nơi tới chốn nên mong các con mẹ học hành đàng hoàng”. Câu nói của mẹ vừa là động lực vừa là áp lực đè nặng lên trái tim tôi.

Mẹ là không phải người hoàn hảo nhưng có lẽ là người lương thiện, vị tha nhất thế gian. Có những điều người khác nói được chưa chắc đã làm được. Còn mẹ thì ngược lại. Bố có một người em trai không bình thường. Chính ông bà cũng chưa từng biết rõ về bệnh tình của chú, người ta chỉ gọi nôm na là bệnh về não. Chú không khôn ngoan như người bình thường, nghiện hút thuốc, ương ngạnh và khó bảo. Tôi được chú bế từ nhỏ mà đôi lúc cũng phải phát bực với những yêu cầu vô lí của chú. Từ lúc ông bà còn sống, chú chỉ nghe lời mẹ. Mẹ không phải là người khéo ăn nói, chẳng biết dỗ ngon dỗ ngọt như người khác. Mẹ đã thuần phục con mèo dễ cáu gắt ấy bằng hành động. Ông mất mấy năm rồi bà cũng không còn, chú không theo nhà bác cả mà ra ở nhà tôi. Nhớ lúc lo liệu cho bà xong, mẹ bỏ hết quần áo cũ đi và sắm cho chú những bộ quần áo mới hoàn toàn. Nhà tôi không quá khá giả, ngay cả chiếc giường chú nằm cũng phải đem từ nhà ông bà về. Năm ấy lợn chết nhiều vì dịch, bố mẹ ngưng nuôi lợn, chuyển xoong nồi ra cái chuồng bỏ không và nhường cái bếp rộng hơn chiếc buồng năm người nhà tôi chen chúc với nhau lại cho chú. Mẹ hay dặn phải đối xử tốt với chú, chú cũng là người, chỉ là số phận thiên vị chúng tôi hơn mà thôi.

Mẹ lấy bố có lẽ là một nỗi đau đớn. Mẹ ngày ấy xinh đẹp tháo vát, có nhiều bác làng trên xã cạnh hỏi, nhưng ngoại đều lắc đầu. Trước mẹ, bà đã gả một cô con gái về xã bên cạnh. Trong tuần đầu nhà vắng một người, cả nhà không ai ngủ nổi. Bà đối với mẹ là bảo bọc, phải chăng cũng là cấm đoán. Bà khước từ mọi chàng trai đến với mẹ, mặc cho nhà kia có tới tận nhà, bà vẫn chào hỏi rồi từ chối thưa chuyện. Bà bỏ qua tất cả cảm xúc của mẹ, không màng cân xứng, chỉ vì hai điều duy nhất là gần nhà và tính cách hiền lành mà để một người như mẹ gả cho bố. Nếu mẹ được sống trong thời tôi đang sống, nếu mẹ không phải người hiểu lẽ đời hơn chút, có lẽ mẹ đã không phải là người duy nhất đau buồn trong ngày cưới, không phải là người kết hôn vì câu nói: Hôm nào bảo con trai sang tôi gả cho cô con gái”.

Ngày dạm ngõ, vẫn có người thì thào vào tai mẹ:Em ơi, bây giờ em không cưới cũng được, anh lấy em, bỏ thằng đấy đi, khổ lắm em ơi”. Câu nói mẹ kể lại khiến tôi tiếc nuối ngẩn ngơ nhìn mẹ. Mẹ vẫn bình thản như không vướng bận. Chắc tình yêu ấy phải to lớn lắm, tới nỗi phút cuối rồi họ vẫn hi vọng một kết cục khác đến với mẹ. Chắc họ phải đau đớn lắm khi thấy mẹ lắc đầu cùng đôi dòng nước mắt chảy xuống. Để cho tới tận bây giờ, lúc đi ngang qua nhau, ánh mắt bác ấy nhìn mẹ vẫn trìu mến thế. Có lẽ mẹ là tình yêu đẹp đẽ nhất, trong sáng nhất, là niềm tin mà cả gần 20 năm sau vẫn như thuở ban sơ. Hình như mẹ chính là nhân vật trong lời kể đâu đó tôi từng nghe, sẽ có một người mình từng yêu sâu đậm một thời, tới nỗi sau này dù có thêm bao lần yêu, thêm bao mối tình, dù có kết hôn sinh con rồi mà khi gặp lại cảm giác vương vấn, khắc khoải nơi trái tim lần nữa rung lên. Khi ấy bác cũng có mối, cũng chuẩn bị trầu cau rồi, người kia là một người trạc tuổi mẹ, nhưng tai và mắt có đôi chút không ổn. Nghe câu nói từ người thương mình đến thế, mẹ cũng dao động, sau lại từ chối. Rốt cuộc cũng vì mẹ quá lương thiện, mẹ chỉ đơn thuần nghĩ người kia vốn chẳng lành lặn, gặp được người cao thượng như nhà bác đã khó, giờ bác bỏ họ để đến với mẹ, sau còn ai muốn lấy họ nữa. Mẹ lại thôi.

Ngẫm mà thấy cuộc đời đầy bất công, tin vào nhân quả mà vẫn chưa thấy người hiền gặp lành. Mẹ theo bố về năm đầu, phải quen với ông nội hay rượu chè. Cứ dăm bữa ông lại lôi bà ra đánh. Có lần bà ngoại đi cắt cỏ còn phải chạy vào lôi ông đang giẫm lên ngực bà nội ra. Mẹ phải quen với gia đình hai ngày văn hóa, ba ngày hỗn loạn ấy. Kí ức ít ỏi của tôi về ông nội là những lời dỗ dành, những nếp chân chim khi ông cười, những món đồ chơi xa xỉ người ông hiền từ mua cho. Cũng là hình ảnh bố mặt đầu máu vì bị ông cầm dao đuổi quanh nhà mờ mờ trong nước mắt. Là hình ảnh mẹ ôm bụng ông, cản lại cho bố chạy. Là giọng bà nội lạc cả đi vừa dỗ tôi nín, vừa quát bố chạy khỏi nhà.

Bố hiền lành nhưng cục tính, dễ dãi nhưng gia trưởng, chịu khó nhưng lười biếng. Bố có rất nhiều điểm tốt, cũng có nhiều lần xấu tính. Trong mắt tôi bố là người xấu, tệ thật tệ. Bố dành điều tốt cho người ngoài, bao nhiêu tính xấu để lại người thân. Tôi cũng chưa từng ghét bố, mỗi lần buông lời oán thán về bố, mẹ đều sẽ nói đỡ, để tôi nguôi ngoai đi. Bố và mẹ không lấy nhau vì tình yêu. Có lẽ đó là điểm yếu lớn nhất trong cuộc hôn nhân của hai người. Bố không nhường nhịn, sẻ chia hay cùng gánh vác bất cứ nỗi lo nào chung với mẹ. Bố chỉ kiếm tiền phần bố, sống cho riêng bố, trong căn nhà của cả bố và mẹ. Suy cho cùng bố cũng chỉ là một người đáng thương, thiếu hiểu biết với xã hội và cố bảo vệ cái tôi của bản thân mà thôi.

Ông nội ra đi vội vàng sau mấy hôm nằm viện. Bản di chúc ông nói miệng chỉ có bố và bác cả nghe thấy cũng bị phủi sạch. Bác cả bao năm ra ở riêng không có mấy lần hỏi han ông, tới nỗi lúc nhỏ tôi còn tưởng bác là họ hàng xa bởi chỉ gặp vào lúc tết đến. Mà giờ lại cậy con trưởng, bỏ ngoài tai lời ông vừa đi xa chưa đầy 49 ngày. Vợ chồng bác không muốn cho nhà tôi mảnh đất ông chỉ. Bà cũng nói không thành lời nữa. Bố khi ở nhà luôn ăn to nói lớn, đứng trước ánh mắt của họ hàng lại đầy hèn nhát. Mẹ luôn đinh ninh phận làm dâu phải theo chồng, sợ người ta nhìn bố mẹ hành xử mà đánh giá chúng tôi. Mẹ lại chẳng dám nói ra, mặc cho bác dâu khua tay múa chân. Thế rồi nhà tôi mất đi mảnh đất lớn khi giá nhà đất ngày càng tăng. Mẹ cũng nín lặng, bố làm thinh như chưa từng xảy ra.

Chúng tôi vẫn luôn được người trong họ khen ngoan nhất. Vì từ nhỏ đến lớn mẹ luôn cư xử dè chừng, nể nang họ hàng, mẹ luôn căn dặn chúng tôi phải dọn dẹp, phải làm trong đám nhà họ. Người đời vẫn luôn nhìn về phía chúng tôi mà hài lòng bởi bố mẹ hiền lành, con cái ngoan ngoãn. Cho tới khi nhà tôi làm căn nhà mới. Một người họ hàng đứng ra nhận công trình. Mẹ chỉ nghĩ có người trong nhà làm cho vẫn tốt hơn phải thuê mướn người ngoài, chẳng để tâm ông ấy hách dịch, kiêu ngạo và lạc hậu. Làm xong căn nhà, khác xa với dự định. Bố mẹ tôi vẫn luôn nghĩ thuê người trong nhà sẽ được nể nang mà cho dư dả thời gian trả nợ. Người họ hàng ấy lại bắt nhà tôi trả hết ngay. Ba ngày, năm ngày lại đòi một lần, hàng xóm đứng trước cửa nhà tôi, hướng mắt vào trong vì nghĩ có ẩu đả. Trả xong nợ, tình nghĩa cũng hết. Người được xem là bậc cha chú ấy gần như đã kéo hết cả họ bênh vực ông ta. Để lại nhà tôi bơ vơ. Suy cho cùng không còn bố mẹ, chẳng có ai bảo bọc được mãi, ngay cả cha chú cũng mặc cho mình tự sinh tự diệt đấy thôi. Mẹ vẫn tìm cách níu họ lại. Mỗi lần cúng giỗ, ăn uống đều mời gọi tha thiết mà tuyệt nhiên ai cũng bận, ốm, năm bảy mâm cơm chẳng một ai ngồi. Mẹ vẫn hiền lành, căn dặn chúng tôi phải luôn lễ phép, vì bố mẹ không có gì để trông cậy, cơ nhỡ bố mẹ không còn, chúng tôi vẫn phải nhờ tới họ.

Tôi vẫn tin vào nhân quả, vẫn luôn nghe lời mẹ dặn mà mãi chẳng thấy điều tốt đến với người lành. Ngày mẹ đổ bệnh tôi luôn không ngừng nghi hoặc: liệu những điều tốt đẹp mẹ mang đến cho cuộc đời khi nào mới được đáp lại, liệu mẹ sống ngần ấy năm hết lòng như thế khi nào mới làm cảm động trời xanh, hay chẳng bao giờ. Thật bất công, những người mẹ từng san sẻ nỗi buồn giờ ai cũng bận hạnh phúc, những người trước kia mẹ bên họ lúc đau ốm ai cũng ai cũng bận khỏe mạnh, những người mẹ từng hỏi han lúc khó khăn ai cũng bận rộn. Không một ai tìm đến khi mẹ cần nhất.

Bệnh viện trả mẹ về lúc trời dịu nắng. Khi mẹ thở nhịp cuối, trời trút xuống cơn mưa xối xả. Chị em từng sống với mẹ tháng ngày đẹp nhất cũng chẳng kịp nhìn mẹ lần cuối. Ngoại chỉ lẳng lặng rơi nước mắt, mặt ngoại dần trắng toát như rút hết máu. Bố ngồi trên chiếc xe lăn, ngước mắt nhìn trời cao, bố cản nước mắt mà áo vẫn ướt. Người mà ông cả đời không quan tâm bây giờ cũng không còn cơ hội để quan tâm nữa rồi. Tôi vẫn cầm khăn lau tay mẹ, đôi bàn tay gân guốc cả đời dắt tôi đi đúng hướng. Tôi biết bàn tay ấy không động nữa rồi, mẹ đã buông tay tôi ra rồi. Cổ họng và mắt nghẹn lại, tôi đau đớn như muốn ngừng thở, người thương tôi nhất đã không còn trên thế gian này nữa. Hai đứa con trai vừa kịp đến cửa, mẹ đã nhắm mắt lại. Không ai òa lên, không ai lạc giọng gào lên cả. Tất cả đều bình thản.

Ai cũng hiều ngần ấy năm là quá đủ vất vả cho mẹ rồi.

© Nguyễn Loan - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ở Nơi Xứ Lạ Có Nỗi Nhớ Mang Tên Nhà l Radio Tâm Sự

Nguyễn Loan

Mình cảm thấy may mắn vì chưa hoàn hảo!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top