Sinh nhật mùa mưa lũ
2023-01-10 01:10
Tác giả:
Chiếc Bút Chì
blogradio.vn - Có lẽ đối với bạn, sơn hào hải vị chính là những món ăn ngon miệng quý hiếm nhưng đối với tôi, sơn hào hải vị chính là món ăn do người thân của mình nấu ra.
***
Xin chào mọi người, tôi là Nhàn một cô nhóc vừa tròn 10 tuổi, vào ngày này 7 năm trước, nhưng ngày hôm ấy cũng thật đáng nhớ biết bao khi cả làng chúng tôi phải đón lấy cơn lũ lụt lịch sử. Nếu bạn thực sự tò mò thì hãy ngồi xuống nghe tôi kể về câu chuyện ngày hôm đấy nhé!
Cơn lũ ập đến một cách bất ngờ trong đêm tối, mọi con đường, góc phố đều bị nước nhấn chìm...
Reng reng reng...
Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya đánh thức cả nhà bốn người chúng tôi dậy.
.jpg)
- Giờ này mà ai còn gọi tới nữa vậy không biết?
Mẹ hơi khó chịu càu nhàu.
Lần theo ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc điện thoại nokia cũ kĩ, bố tôi nhanh chóng bắt máy. Như vơ được cọng dây cứu mạng, đầu bên kia liền bắn một tràng liên hoàn:
- Alo? Là Hưng đấy à? Chú biết gọi cháu giờ này là làm phiền đến cháu... Nhưng mà cháu có thể xuống dưới nhà giúp chú khiêng đồ đạc lên nhà được không? Nước tràn vào nhà dưới hết rồi. Một mình chú không thể nào khiêng hết được...
Người vừa gọi đến là ông chú của tôi, ông ấy sống cách nhà tôi không xa, khoảng tầm 15-20 mét gì đấy tính theo hướng Đông Nam. Hai vợ chồng ông sinh ra được ba người con, hai gái một trai nhưng đều tha hương cầu thực để lại hai ông bà lủi thủi chung sống với nhau tại miền quê nghèo nàn này.
- Chú đợi cháu một lát, cháu xuống liền đây.
Bố tôi vội vàng nói. Dứt lời, bố liền nhổm người dậy mò mẫm công tắc đèn để bật đèn lên.
Một tiếng "tách" vang lên, cả căn phòng liền sáng bừng lên, chiếu rọi mọi ngóc ngách trong phòng.
Gọi là phòng cho sang thế chứ thực ra nó chỉ là một cái gian nhỏ được ngăn cách với phòng khách bởi một cái rèm dài, ở thời đấy đối với chúng tôi, một nhà mà có được những điều kiện như này thực sự phải cố gắng nhiều lắm rồi.
Tôi còn nhớ, tối hôm đó bố tôi khoác vội một chiếc áo choàng nilong, trên đầu là chiếc mũ cối đã phai màu và có phần hư tổn, trên tay lại cầm chiếc điện thoại y như một ngọn sáng duy nhất mà ông có thể mang đi được.
Thấy bố rời đi, với tính cách lúc đó của tôi thì tôi liền vùng dậy đuổi theo bố, mặc cho mẹ tôi đang dỗ dành em ốm gọi theo ở phía sau.
- Bố ơi, bố cho con theo với...
Nói rồi, tôi liền phi mạnh xuống sân nhà nhưng trớ trêu thay, nước cũng đã sắp gõ cửa nhà của tôi rồi.
Nghe tiếng "tõm" phát ra từ phía sau, bố tôi đã đi được một đoạn thì hốt hoảng chạy lại bế tôi đặt lại lên thềm. Ông cáu lắm, cứ mắng tôi mãi thôi:
- Bố đã dặn con bao nhiêu lần rồi, con gái con lứa mà cứ như mấy thằng trổ mã, phá phách. Đã thế còn giữa đêm khuya trời lại còn đang mưa mà con không thấy hay sao mà lại chạy theo bố? Nếu bố đi một đoạn xa, có phải con cũng sẽ chạy theo ra tận đấy không? Bố nói cho con biết, ngoài kia nước sâu lắm, đủ để nhấn chìm con đấy!
- Nhưng mà...

Tôi toan biện minh thì bị bố cướp lời:
- Không có nhưng nhị gì hết. Nhàn không chịu nghe lời bố đánh đòn đấy. Vào nhà ngay! Bố không có thời gian cho con đâu, chú bố còn đợi bố kìa.
Bố tôi nói những lời lạnh lùng thế đấy, nhưng mà ông vẫn nắm tay tôi dẫn vào trong nhà rồi tìm khăn thấm hết chỗ nước dính trên người tôi và đưa cho tôi một bộ quần áo bảo tôi tự mặc.
Lúc tôi thay xong đồ đi ra thì ông ấy đã đi từ lúc nào rồi. Tôi liền buồn bã quay lại rồi leo lên giường, mẹ thấy tôi trở lại thì vỗ về tôi:
- Nhàn ngủ đi con, sáng rồi bố về, ngày mai sinh nhật Nhàn đấy!
- Dạ, bố sẽ về cùng với một chiếc bánh bao nhỏ trên tay đúng không ạ? Con thấy bạn con kể rằng loại bánh ý ngon lắm, con cũng muốn thử một lần cơ...
Tôi ngốc nghếch, hào hứng hỏi mẹ. Mãi sau này tôi mới biết loại bánh trắng tinh đấy không phải là bánh bao mà là chiếc bánh sinh nhật được làm từ bột và phủ lên một lớp kem ngọt thanh.
- Mẹ e rằng không được rồi, Nhàn thấy đấy hôm nay mưa to, nước lại sắp vào nhà như thế này thì kiếm đâu ra bánh bây giờ? Ngoan ngủ đi, sau này mẹ sẽ làm một chiếc bánh để bù đắp cho Nhàn nhé, được không?
- Vâng ạ...
Tôi buồn rầu đáp.
Nằm trong vòng tay ấm áp lại dịu dàng của mẹ, tôi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay. Đến lúc tôi tỉnh dậy thì bố tôi vẫn còn chưa trở về.
Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy lo lắng, chắc có lẽ là bởi vì ảnh hưởng của các bộ phim truyền hình mà nhỏ bạn thân kể cho tôi đây mà.
Mãi đến gần giờ trưa, cơn mưa đã tạnh rồi nhưng số nước trước sân nhà của tôi không những không rút mà còn tăng lên thêm một bậc thì bấy giờ bố tôi mới trở về với một con cá ao to trên tay.
- Nhàn đứng đây đợi bố đấy à? Con xem cái gì đây này, bữa sinh nhật của con đấy! Hôm nay mẹ chăm em, còn bố sẽ vào bếp nấu đãi Nhàn nha...
Nghe thấy vậy, tôi không kiềm được mà reo lên thích thú. Bố tôi thấy thế thì xoa đầu tôi rồi nhanh chóng vào nhà bắt tay chế biến.
Có lẽ đối với bạn, sơn hào hải vị chính là những món ăn ngon miệng quý hiếm nhưng đối với tôi, sơn hào hải vị chính là món ăn do người thân của mình nấu ra. Là miếng dưa muối chua lòm, là món canh cá được nêm nếm đặm vị, là những thớ thịt trắng mướt tươi ngon, là mùi hương dẻo thơm của những hạt gạo mềm mại trắng tinh khôi, là cũng là chút ngột ngạt của căn bếp bị dột mái.
.jpg)
Bữa ăn hoành tráng nhất của tôi được bố tôi dọn ra một tiếng sau đó. Chao ôi! Mùi hương này khiến tôi thật không thể kìm được mà muốn chảy nước miếng tới nơi. Như bắt được ánh mắt thèm thuồng của tôi, bố tôi không nhịn được mà bật cười:
- Nhàn ăn đi con, ăn cho mau lớn, bố nấu theo khẩu vị của con đấy.
- Oa, yêu bố quá đi mất...
Tôi hí hửng reo lên đầy thích thú.
- Gớm, ăn đi cô nương, ăn cho mau lớn để sau này phụ giúp bố mẹ. Bây giờ con còn nhỏ chứ sau này lớn là con bỏ bố mẹ đi mất tăm. Bố mẹ ở nhà có thể tự lo được nhưng con thì bố mẹ lo lắm. Thôi con ăn đi, bố vào bế em cho mẹ ra ăn cơm.
Nói rồi bố tôi liền muốn đứng dậy chỉ là chưa kịp làm gì ông đã hắt xì một cái rất lớn... Có vẻ ông bị cảm mất rồi.
- Cơm muối.
Tôi học theo cách của mẹ mà vuốt lưng bố.
- Bố không sao rồi. Nhàn ngồi xuống ăn trước đi. Chiều ông bà nội qua chơi với con đấy.
Tuy không còn nhớ rõ ngày hôm đấy gia đình tôi đã nói những gì nhưng mỗi lần tôi nhớ lại thì trong lòng luôn tràn ngập hạnh phúc.
Mãi đến tận ngày hôm nay khi đang vui vẻ bỏ những lát bánh kem tươi ngon vào miệng, tôi mới nghe mẹ kể lại rằng để bắt được con cá to như vậy, bố tôi đã phải ngâm mình và cùng với bạn của ông ý giăng lưới bắt cá suốt mấy tiếng đồng hồ nên mới bị cảm lạnh mà hắt hơi, sổ mũi. Ngay tại khoảnh khắc đó, tôi cũng chợt nhận ra rằng bố tôi cũng chỉ là một con người bằng da bằng thịt.
© Chiếc Bút Chì - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.







