Sẽ đến một ngày mình tròn ước nguyện
2023-08-24 02:10
Tác giả:
blogradio.vn - Ước nguyện ngày nào của hai đứa, anh và cô, vẫn thì thầm cùng nhau trên những con đường quen thuộc.
***
Cô dắt xe ra khỏi cổng trường, cô bé con lẽo đẽo theo sau, ngày nào cũng vậy. Cô vừa là cô giáo vừa là xe thồ của cô bé, nhiều người hay nói vui vậy, mà cô tự nguyện làm điều đó. Gia cảnh cô bé rất tội nghiệp, ba cô bé mất sớm còn mẹ cô bé bị tật một bên chân nên không thể chở con đi học, vậy nên sáng nào cô cũng ghé qua chở giúp. Cô còn định nay mai cô bé đủ lớn đủ vững vàng sẽ mua tặng cô bé một chiếc xe đạp để cô bé tự đi.
Cô nhìn thấy anh đang đứng đó và nhìn cô đăm đắm. Cứ hôm nào anh không lên ca chiều là y như rằng anh lại chạy đến và đứng dưới gốc cây đó chờ cô, còn cô chỉ cần nhìn thấy anh là cô nghe tim mình rộn rã hẳn lên. Họ yêu nhau cũng hơn hai năm rồi và mọi người hay nói đùa là tình yêu giữa một chiếc xe máy là cô và một chiếc xe đạp là anh.
Chiều nay cũng vậy, cô chạy xe chầm chậm còn anh đạp xe ngay sát bên cô, sau khi nhìn tận mắt cô bé con đã vào nhà cùng mẹ thì cô yên tâm chạy xe tiếp. Mà cũng chỉ có năm phút là đến nơi, anh bảo cô cất xe rồi cứ để nguyên áo dài vậy để anh chở đi dạo.
.jpg)
Không biết đây là lần thứ mấy cô đi chơi đi dạo cùng anh trong chiếc áo dài, mà chiếc xe đạp của anh cũng bền bỉ thật đó. Nó có thể chất lên đó hơn cả trăm ký vẫn cứ bon bon trên những con đường, mà thành phố này có bằng phẳng đâu, toàn là đồi núi và đi lên dốc. Có nhiều lần cô đã đề nghị anh chở cô bằng xe máy của cô cho đỡ cực nhưng anh chỉ cười và nói anh thích như vậy. Cô cũng biết chắc chắn anh thích như vậy vì thu nhập của anh dư sức để anh mua một chiếc xe máy nhưng không hiểu sao anh cứ thích đi xe đạp.
Tôi quên điều này.
Trước cổng trường nơi cô ấy dạy học không chỉ có mình anh chờ cô mà có đến một hàng dài những chiếc ô tô chờ đợi cô chứ không phải xe máy. Khỏi phải nói thời đó nhà nào có ô tô là xem như rất giàu có, rồi khi bóng cô dắt xe ra cánh cổng trường là các chàng lại không hẹn mà cùng nhau dành nhau tiến lại gần cô cười nói và mời cô lên xe. Lần nào cô cũng lịch sự cảm ơn và ra dấu với họ rằng cô đã có người yêu rồi, còn anh cứ đứng ở gốc cây đó rồi đạp xe theo sau cô.
Cô có rất nhiều người theo đuổi như vậy vì cô rất xinh đẹp và nổi tiếng dịu dàng và dạy giỏi. Tôi nghe mấy chị tôi kể lại cô đẹp nổi tiếng cả một thành phố, mà sau khi anh đã cưới cô rồi thì họ vẫn còn theo đuổi dữ dội hơn, thế mới lạ.
Tôi nhớ lại những gì cô kể tôi nghe khi anh và cô đi tuần trăng mật ở thành phố tôi sống. Họ quá đẹp đôi và tôi cứ đứng ngẩn ra để ngắm cô, tôi cứ tưởng có một hoa hậu đang đứng cười nói trước tôi vậy đó.
Cô theo đạo, tôi nhớ mãi lần đó khi cô rủ tôi vào một nhà thờ. Tôi thơ thẩn chơi ở ngoài sân chờ cô làm lễ xong, rồi cô rủ tôi ngồi trên một ghế đá chờ anh đến đón hai chị em. Cô nói ngày nhận lời yêu anh là cô đã nghe tim mình yêu tha thiết lắm rồi, cô không quan tâm đến vật chất đang vây quanh cô. Cô nói sau này nếu tôi yêu chắc cũng vậy, khi mình đã yêu rồi thì chỉ muốn được bên cạnh người mình yêu mà thôi. Mà người ta hay so sánh anh với những người đàn ông khác, vì anh chỉ đi xe đạp còn họ đi ô tô, có một cái gì đó bị khập khiễng quá lớn. Nhưng cũng có một cái gì đó rất đẹp cho tình yêu của anh và cô, và cô nói chỉ ở chung với ba mẹ anh vài tháng, vì anh đã đủ tiền để mua một ngôi nhà cho tổ ấm riêng của họ.
Thật sự lúc ấy tôi thấy ganh với cô, một phụ nữ lớn hơn tôi chỉ có mấy tuổi mà sao những điều đẹp đẽ nhất cứ như được ông trời dành ban tặng hết cho cô vậy. Nhưng nhìn vào đôi mắt rất đẹp của cô thì tôi biết hạnh phúc mà cô có được là từ tình yêu rất chân thật của trái tim cô, cô đã khước từ trước bao mời mọc hấp dẫn giàu sang để chỉ yêu duy nhất mình anh, người đàn ông với chiếc xe đạp nổi tiếng cả thành phố thời đó. Người đàn ông đã chiếm được trọn trái tim cô, điều mà bao đàn ông khác khao khát.
.jpg)
Cô kể tôi nghe tình yêu của họ rất đẹp, mà thành phố ngàn hoa nơi họ sống gần như đều biết và chúc mừng hạnh phúc cho họ. Nhưng cũng có một lần họ suýt phải chia tay, không phải vì họ hết yêu nhau mà là do cô bị một căn bệnh của phụ nữ. Bác sĩ nói căn bệnh không quá nghiêm trọng nhưng cần thời gian chữa trị khá dài. Cô nói lúc đó cô phải xin nghỉ dạy và rất lo lắng, vì căn bệnh có thể sẽ ảnh hưởng đến chuyện sinh con sau này. Lúc đầu cô giấu anh, nhưng rồi cô không giấu được vì anh thấy cô hết phép lại xin nghỉ tiếp một tháng. Cô khóc và nói với anh chắc cô không thể đến với anh được, còn anh sau khi biết chuyện thì rất bình tĩnh, anh nói:
- Chắc chắn mình sẽ là vợ chồng, cho dù có chuyện gì thì anh cũng sẽ cưới em. Em cứ yên tâm chữa trị, em sẽ khỏi bệnh, anh tin sẽ đến một ngày mình tròn được ước nguyện.
Ước nguyện ngày nào của hai đứa, anh và cô, vẫn thì thầm cùng nhau trên những con đường quen thuộc. Mà anh và cô lại có những sở thích rất giống nhau, là thích cùng đi dạo bên nhau. Cô nói sau này có sắm được xe máy thì cô vẫn thích giữ lại chiếc xe đạp của anh, cô vẫn thích được anh chở đi bằng chiếc xe đạp thân thương đó, vì tình yêu của hai người đã gắn chặt với chiếc xe một thời.
Rồi chị có muốn anh đứng đợi chị mỗi chiều khi tan trường nữa không, tôi hỏi và thấy thân hơn với cô.
- Có chứ em, chị muốn vậy hoài, nhưng đã cưới nhau rồi là vợ chồng rồi không biết anh có còn thích vậy không. Rồi sau này có con nữa chắc anh quên luôn quá.
- Vậy để lát nữa em sẽ nhắc anh, em sẽ nói anh nhớ đứng dưới gốc cây đó để đợi chị mỗi chiều, và đạp xe theo chị nữa.
Tôi và cô cười giòn tan và thấy mến nhau hơn rồi.
Họ đã tròn ước nguyện rồi đó, cô nói cô sẽ nhớ ngày cưới suốt đời vì đó là ngày anh và cô được tròn ước nguyện.
Tôi muốn xen vào một chút những cảm xúc về những gì tôi xem trên ti vi những ngày qua.
Tôi không nhớ rõ thời gian, chỉ cách đây mấy tối tôi được xem truyền hình trực tiếp một chương trình ca nhạc ở ngay thành phố tôi, tôi thấy ấn tượng với tiết mục hát đầu tiên. Đó là một tiết mục tổng hợp gồm ba bài hát, là “Từ đó”, “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” và “Cô gái đến từ hôm qua”. Tôi không biết sự sắp xếp thứ tự của những bài hát đã gieo vào mọi người suy nghĩ gì, còn riêng tôi, sao tôi cứ nhớ về một bài thơ tôi được học rất lâu rồi, một bài thơ nổi tiếng, vì “Từ đó” làm tôi nhớ “Từ ấy”:
Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim

Còn bài hát thứ hai lại làm tôi nhớ về một vùng đất miền Trung giống thành phố tôi, nơi tôi đã đi qua và dừng lại bao ngày cho công việc, vì công việc. Bài hát cùng tên với một bộ phim nổi tiếng làm mọi người say mê dõi theo. Và bài hát cuối cùng lại làm tôi nhớ đến bài viết đầu tiên tôi gởi đi, từ đó đến nay tôi đã viết rất nhiều, viết với tất cả mạch cảm xúc của trái tim tôi. Rồi đã nhiều lần tôi tự hỏi, có phải tôi cố gắng chỉ để được sống lại với yêu thương tôi đã trót quá yêu và dành hết cho người.
Đó cũng xem như ước nguyện của tôi.
Còn tối hôm qua tôi đã ngồi lặng trước màn hình. Cũng là một chương trình ca nhạc được truyền hình trực tiếp, nhưng lần này tôi lại không quá chú ý đến những bài hát dù tôi rất thích những tên gọi của những ca khúc được vang lên. Tôi lại thấy xúc động với cô ấy, cô ca sĩ mà tôi vô cùng yêu mến và đã rất lâu rồi mới được nhìn lại nghe lại cô ấy hát.
Cuộc thi Sao Mai năm đó là cuộc thi tôi đã dõi theo trọn vẹn từ đầu đến cuối, ban giám khảo có cách nhìn cách chấm riêng của họ, còn tôi, tôi đã vô cùng yêu mến hai giọng hát tràn đầy cảm xúc. Là cô ấy của tối hôm qua và một giọng ca nữa cũng giống tên với cô ấy chỉ khác tên đệm. Tôi nghe lòng thật sự tràn đầy niềm vui và xúc động. Cô ấy vẫn vậy, vẫn xinh đẹp rạng ngời vẫn tràn căng cảm xúc cho từng câu hát. Tôi nhớ đến cô gái kia nữa, hai người họ đã làm tan chảy trái tim tôi năm nào, sao quá lâu rồi tôi không gặp họ nữa, những giọng hát sâu đậm niềm thiết tha tự sự và đã cuốn theo trái tim tôi.
Bây giờ tôi ngồi đây và mang theo hình bóng và giọng hát của hai ca sĩ tôi quá đỗi yêu mến ngày nào. Tôi rất thích và mong ước nguyện của cô ấy, như những gì cô ấy nói là sẽ được hát dài lâu và sẽ được sống cùng nhau dài lâu với người chồng của cô. Tôi rất thích tiết mục cuối cùng, tôi cũng mong và chúc cô ấy được tròn ước nguyện.
Còn ước nguyện của tôi là mau mau gặp lại một giọng hát nữa, giọng hát đã làm tôi say mê cùng với giọng hát của cô ấy.
Ước nguyện mà, rồi một ngày sẽ có, rồi một ngày sẽ đến, phải không mọi người.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ngày Giông Bão Ghé Qua | Blog Radio 849
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






