Sẽ chẳng còn điều gì hối tiếc
2017-03-09 01:26
Tác giả:
Anh yêu tôi vội vàng. Tôi cũng yêu anh chớp nhoáng. Nhưng tình yêu ấy là chân thành và mãnh liệt hơn những gì tôi nghĩ. Tôi yêu tất cả những gì có trong tâm hồn lẫn tính cách của anh, không ngoại trừ cái gọi là "Bạch cầu" mà anh vướng phải.
Ngay từ khi tôi thấy anh tôi đã phải lòng người con trai có mái tóc màu hạt dẻ xoăn tít, khóe miệng luôn cười nói và ánh mắt tràn ngập những hi vọng dù đâu đó có chút ưu buồn. Tôi là người bám lấy anh và tôi không thấy xấu hổ vì điều đó. Nhưng tôi càng theo anh thì anh lại càng muốn tránh mặt tôi. Anh nghĩ tôi không biết à, anh nghĩ sẽ là bất công nếu anh chấp nhận tôi? Với người ngoài có lẽ đúng, nhưng với tôi chỉ cần anh vui vẻ những khoảng thời gian còn lại thì tôi không thấy có gì là bất công cả.
Và rồi anh và tôi là một đôi. Có lẽ là vội nhưng không sai...
Tròn 797 ngày tôi yêu anh...
Ngày thứ 800 và những ngày còn lại.
Đêm hôm ấy, dưới bầu trời lấp lánh những ngôi sao xa xăm, vô tận. Andrew ngả đầu lên gối tôi, ngân nga hát những bản nhạc cổ điển. Tôi đan từng ngón tay mình xuyên qua từng lọn tóc xoăn của anh, nhè nhẹ vuốt. Tóc anh mềm, xuông và thoảng mùi hương hoa trong gió êm.
- Này Tris!
Bất giác anh gọi tôi.
- Sao và trăng đêm nay có vẻ tối hơn những ngày trước nhỉ? Cả ngọn đèn đường ngoài kia nữa cũng mờ hẳn đi.

Im lặng bởi tôi không biết phải nói gì.
- Có lẽ hai tháng nữa hoặc đôi ba tuần nữa. Hoặc lẽ có thể là ngày mai khi anh thức dậy xung quanh anh chỉ còn là bóng tối vây quanh. Không thấy cảnh vật trước mắt, không thấy em và không còn thấy gì nữa.
- Thế… anh sợ không?
- Không. Anh chỉ tiếc thôi. Tiếc cho những dự định còn dang dở. Vả lại còn nhiều điều anh muốn trải nghiệm, còn nhiều đồ ăn anh chưa được thưởng thức và còn nhiều nơi trên thế giới này anh chưa ghé qua. Mà chắc anh không làm được rồi, cho nên em giúp anh một việc này nhé. Đơn giản lắm!
Nói rồi, anh bật dậy, nắm tay tôi tiến vào nhà thờ.
- Khi người ta ra đi, từ bỏ cuộc sống tốt đẹp này không ai chứng kiến được người khác tiễn đưa mình, đọc điếu văn cho mình nghe. Vậy nên, anh ở đây để tham dự lễ tang của chính mình.
Lời anh nói như vết cứa vô tình vào tim tôi. Đau. Thật sự là đau lắm.
Không gian yên tĩnh, đến nỗi tôi nghe từng hồi tim đập liên hồi và thổn thức, xót xa và vụn vỡ.
- E hèm….. anh – Andrew nghe thật kĩ nhé.
- Đọc đi Tris.

- Hay lắm Tris. Nghe xúc động thật. Vậy là anh đã nghe bài phát biểu của em, dự ngày mất của mình rồi. Không còn gì tiếc nuối nữa. Cảm ơn em vì tất cả.
Nụ hôn ấy anh trao tôi vừa chua xót vừa hạnh phúc nhưng cũng vừa luyến lưu
Anh ôm chặt tôi. Đặt lên trán tôi một nụ hôn thật sâu. Và Andrew đã khóc. Anh khóc như một đứa trẻ xa mẹ. Nơi nhà thờ vắng vẻ ấy khiến lòng tôi càng thắt lại. Thời gian của anh còn rất ít.
14 ngày sau, Andrew yếu dần. Anh ăn uống không được là bao. Đôi môi tái nhợt lại, người anh gầy gò hẳn đi. Riêng chỉ có đôi mắt luôn sáng lên hi vọng lớn lao. Rồi anh thiếp đi. Ngủ một giấc thật lâu, rất dài và sâu. Tôi không còn được nghe tiếng anh nói cười, không còn được anh ôm vào lòng những ngày đông về, không còn được mân mê mái tóc xoăn màu hạt dẻ ấy của anh. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Ngày tang anh, dù đã đọc đi đọc lại nhiều lần trước khi phát biểu. Nhưng đến lúc nói tôi lại không thể cất lời. Nơi cổ họng cứ nghẹn lại. Khóc. Và tôi chỉ biết khóc. Đó là lúc tôi yếu mềm và đau đớn nhất. Nhẹ nhàng đặt lên mộ anh một nhành hoa Diên Vĩ. Bởi Andrew rất thích nó. Mưa lại rơi vào những ngày chiều mùa hạ quen thuộc, dòng người đưa tang từ từ ra về, còn riêng tôi vẫn đứng đó, ngây người ra. Tôi muốn mượn chút nước của mưa xóa hết đi những kí ức về anh, xóa đi hình bóng và mùi hương của anh. Bởi tôi sợ mình không thể nào quên anh, sợ sẽ khóc thật nhiều và sợ sẽ phải sống trong nỗi nhớ anh.

Mưa vẫn rơi, và kí ức thì vẫn cứ ùa về. Rõ nét. Nếu đã không thể nào quên vậy thì tôi sẽ cất giữ những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy thật kĩ. Anh đã cho tôi hi vọng sống tiếp thì không cớ gì tôi lại xóa đi hình bóng anh. Như vậy thật không công bằng với anh.
“Andrew. Yêu anh không sai. Như cách anh yêu em. Không phải chuyện tình nào cũng kết thúc viên mãn, không phải đôi tình nhân nào cũng tiến vào lễ đường trao cho nhau nhẫn cưới. Như chuyện tình của anh và em. Em không oán cũng không hận chỉ là tiếc tại sao chúng ta lại gặp nhau tại hoàn cảnh và khoảnh khắc không phù hợp. Đó có lẽ là duyên nợ. Và em hạnh phúc dù ngắn ngủi với cái gọi là duyên nợ ấy”
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.







