Hằng số của thanh xuân
2026-03-31 18:25
Tác giả:
Ngáo
blogradio.vn - Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
***
Nếu có ai hỏi tớ ghét điều gì nhất trên đời, câu trả lời chắc chắn vẫn là Toán.
Tớ ghét Toán một cách cực đoan. Cực đoan đến mức ngày đặt bút viết nguyện vọng đại học, tiêu chí duy nhất của tớ là: Ngành nào có Toán, gạch! Tớ chỉ muốn xóa sổ mọi phương trình, đạo hàm hay tích phân ra khỏi cuộc đời mình ngay lập tức.
Nỗi căm ghét ấy không tự nhiên mà có. Nó bắt đầu từ những tiết học ngột ngạt trên trường, nơi tớ phải đối mặt với một người thầy không thích tớ. Thầy bắt tớ mài mòn từng cây bút chỉ để trình bày một bài giải thật dài, thật “đúng quy trình” theo ý thầy, và tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ lối đi tắt nào. Nực cười là, học trò ở lớp học thêm của thầy thì lại được phép “đi tắt đón đầu”.
Thầy bắt tớ “đi bộ” trên lớp, nhưng kỳ thi lại ném tớ vào một cuộc đua F1: 50 câu hỏi trong 90 phút. Một câu chỉ vỏn vẹn 108 giây để đọc đề, suy nghĩ và tô đáp án.
108 giây.
Vậy mà thầy vẫn khắt khe với từng giây tớ cố gắng tiết kiệm bằng những mẹo giải nhanh học được từ người thầy hàng xóm. Tớ đã chật vật như thế, lén lút mang kiến thức từ bên ngoài vào để chống chọi với sự bảo thủ trên bục giảng.
Nhưng cũng chính giữa cái chiến trường đầy rẫy những con số khô khốc ấy, tớ lại gặp được một “biến số” đẹp nhất của thanh xuân mình.
Đó là một ngày cuối tháng Mười, nắng vàng ươm.
Như thường lệ, tớ đến lớp sát giờ bằng cách… nhảy từ tường nhà mình xuống sân nhà thầy hàng xóm. Và ngay khoảnh khắc đó, tớ đứng hình. Cậu đang đứng dưới nắng, đợi các bạn trong đội tuyển vào tiết ôn. Ánh nắng phủ lên vai cậu một lớp màu rực rỡ đến mức tớ quên mất cả nỗi sợ bài kiểm tra sắp tới.
Cậu là dân ôn thi học sinh giỏi, nơi những con số chưa bao giờ là thử thách. Còn tớ thì chỉ biết ngồi cạnh than ngắn thở dài. Nhưng thay vì khó chịu, cậu lại kiên nhẫn giảng cho tớ từng chút một. Cậu chưa kịp ôn cho mình điều gì, đã phải làm “thầy giáo bất đắc dĩ” cho tớ trước.

Ban đầu, tớ cứ nghĩ cậu tốt bụng với tất cả mọi người. Nhưng sau này tớ mới biết, không phải vậy. Bạn bè trong đội tuyển đều nói cậu rất thiếu kiên nhẫn. Chỉ là… tớ đã xuất hiện theo một cách quá đặc biệt, nên cậu mới dành sự nhẫn nại duy nhất đó cho tớ.
Tớ vẫn ghét Toán. Điều đó chưa bao giờ thay đổi.
Nhưng tớ bắt đầu bao dung hơn với những con số. Không phải vì chúng dễ hiểu hơn, mà vì chúng trở thành cái cớ để tớ được ngồi cạnh cậu, nghe cậu giảng bài, và lặng lẽ ngắm nhìn sự dịu dàng mà cậu dành riêng cho mình. Tình cảm ấy, tớ gói ghém lại, cất vào một góc rất riêng. Có thể cậu cảm nhận được, hoặc cũng có thể… cậu chưa từng hay biết.
Rồi tớ rời khỏi cánh cổng trường cấp ba với tâm thế của một kẻ đào tẩu thành công. Tớ tin rằng mình đã vĩnh viễn thoát khỏi thế giới khô khốc ấy.
Nhưng định mệnh luôn có một khiếu hài hước rất quái đản.
Giờ đây, tớ đang đứng giữa một văn phòng đầy rẫy dân kỹ thuật. Mặc dù trên tay vẫn là những tờ hợp đồng đầy chữ, nhưng xung quanh tớ lại là những bản vẽ AutoCAD, những thông số lạnh lùng và những con người nói chuyện với nhau bằng logic tuyệt đối. Tớ là kẻ từng thề thốt đoạn tuyệt với Toán họ, lại đang vận hành mỗi ngày cùng bộ máy ấy.
Trớ trêu hơn, ngày nào tớ cũng phải nghe báo cáo về những con số mà mình từng ghét cay ghét đắng. Hóa ra, Toán học chưa bao giờ thực sự buông tha tớ. Nó chỉ chọn những cách khác nhau để xuất hiện:
- Năm 18 tuổi: Nó là nỗi ám ảnh và sự bất công.
- Những năm tháng thanh xuân: Nó là cái cớ để tớ được ở gần một người.
Tớ vẫn ghét Toán. Đó là một hằng số không đổi. Nhưng tớ lại biết ơn những con số, vì nhờ chúng, tớ có một góc nhỏ để nhớ về giữa bộn bề của cuộc đời này. Chạy trốn cả thanh xuân, cuối cùng vẫn phải gặp lại nó trong một văn phòng kỹ thuật.
Có lẽ, đó là cách mà thanh xuân nhắc tớ rằng: Những điều cậu từng dốc lòng yêu hoặc ghét đều sẽ ở lại, chỉ là dưới một hình thức khác mà thôi.
© Ngáo - blogradio.vn
Xem thêm: Mong Bạn Được Sống Một Đời Rực Rỡ | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.





