Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hằng số của thanh xuân

2026-03-31 18:25

Tác giả: Ngáo


blogradio.vn - Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

***

Nếu có ai hỏi tớ ghét điều gì nhất trên đời, câu trả lời chắc chắn vẫn là Toán.

Tớ ghét Toán một cách cực đoan. Cực đoan đến mức ngày đặt bút viết nguyện vọng đại học, tiêu chí duy nhất của tớ là: Ngành nào có Toán, gạch! Tớ chỉ muốn xóa sổ mọi phương trình, đạo hàm hay tích phân ra khỏi cuộc đời mình ngay lập tức.

Nỗi căm ghét ấy không tự nhiên mà có. Nó bắt đầu từ những tiết học ngột ngạt trên trường, nơi tớ phải đối mặt với một người thầy không thích tớ. Thầy bắt tớ mài mòn từng cây bút chỉ để trình bày một bài giải thật dài, thật “đúng quy trình” theo ý thầy, và tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ lối đi tắt nào. Nực cười là, học trò ở lớp học thêm của thầy thì lại được phép “đi tắt đón đầu”.

Thầy bắt tớ “đi bộ” trên lớp, nhưng kỳ thi lại ném tớ vào một cuộc đua F1: 50 câu hỏi trong 90 phút. Một câu chỉ vỏn vẹn 108 giây để đọc đề, suy nghĩ và tô đáp án.

108 giây.

Vậy mà thầy vẫn khắt khe với từng giây tớ cố gắng tiết kiệm bằng những mẹo giải nhanh học được từ người thầy hàng xóm. Tớ đã chật vật như thế, lén lút mang kiến thức từ bên ngoài vào để chống chọi với sự bảo thủ trên bục giảng.

Nhưng cũng chính giữa cái chiến trường đầy rẫy những con số khô khốc ấy, tớ lại gặp được một “biến số” đẹp nhất của thanh xuân mình.

Đó là một ngày cuối tháng Mười, nắng vàng ươm.

Như thường lệ, tớ đến lớp sát giờ bằng cách… nhảy từ tường nhà mình xuống sân nhà thầy hàng xóm. Và ngay khoảnh khắc đó, tớ đứng hình. Cậu đang đứng dưới nắng, đợi các bạn trong đội tuyển vào tiết ôn. Ánh nắng phủ lên vai cậu một lớp màu rực rỡ đến mức tớ quên mất cả nỗi sợ bài kiểm tra sắp tới.

Cậu là dân ôn thi học sinh giỏi, nơi những con số chưa bao giờ là thử thách. Còn tớ thì chỉ biết ngồi cạnh than ngắn thở dài. Nhưng thay vì khó chịu, cậu lại kiên nhẫn giảng cho tớ từng chút một. Cậu chưa kịp ôn cho mình điều gì, đã phải làm “thầy giáo bất đắc dĩ” cho tớ trước.

Ban đầu, tớ cứ nghĩ cậu tốt bụng với tất cả mọi người. Nhưng sau này tớ mới biết, không phải vậy. Bạn bè trong đội tuyển đều nói cậu rất thiếu kiên nhẫn. Chỉ là… tớ đã xuất hiện theo một cách quá đặc biệt, nên cậu mới dành sự nhẫn nại duy nhất đó cho tớ.

Tớ vẫn ghét Toán. Điều đó chưa bao giờ thay đổi.

Nhưng tớ bắt đầu bao dung hơn với những con số. Không phải vì chúng dễ hiểu hơn, mà vì chúng trở thành cái cớ để tớ được ngồi cạnh cậu, nghe cậu giảng bài, và lặng lẽ ngắm nhìn sự dịu dàng mà cậu dành riêng cho mình. Tình cảm ấy, tớ gói ghém lại, cất vào một góc rất riêng. Có thể cậu cảm nhận được, hoặc cũng có thể… cậu chưa từng hay biết.

Rồi tớ rời khỏi cánh cổng trường cấp ba với tâm thế của một kẻ đào tẩu thành công. Tớ tin rằng mình đã vĩnh viễn thoát khỏi thế giới khô khốc ấy.

Nhưng định mệnh luôn có một khiếu hài hước rất quái đản.

Giờ đây, tớ đang đứng giữa một văn phòng đầy rẫy dân kỹ thuật. Mặc dù trên tay vẫn là những tờ hợp đồng đầy chữ, nhưng xung quanh tớ lại là những bản vẽ AutoCAD, những thông số lạnh lùng và những con người nói chuyện với nhau bằng logic tuyệt đối. Tớ là kẻ từng thề thốt đoạn tuyệt với Toán họ, lại đang vận hành mỗi ngày cùng bộ máy ấy.

Trớ trêu hơn, ngày nào tớ cũng phải nghe báo cáo về những con số mà mình từng ghét cay ghét đắng. Hóa ra, Toán học chưa bao giờ thực sự buông tha tớ. Nó chỉ chọn những cách khác nhau để xuất hiện:

  • Năm 18 tuổi: Nó là nỗi ám ảnh và sự bất công.
  • Những năm tháng thanh xuân: Nó là cái cớ để tớ được ở gần một người.

Tớ vẫn ghét Toán. Đó là một hằng số không đổi. Nhưng tớ lại biết ơn những con số, vì nhờ chúng, tớ có một góc nhỏ để nhớ về giữa bộn bề của cuộc đời này. Chạy trốn cả thanh xuân, cuối cùng vẫn phải gặp lại nó trong một văn phòng kỹ thuật.

Có lẽ, đó là cách mà thanh xuân nhắc tớ rằng: Những điều cậu từng dốc lòng yêu hoặc ghét đều sẽ ở lại, chỉ là dưới một hình thức khác mà thôi.

© Ngáo - blogradio.vn

 

Xem thêm: Mong Bạn Được Sống Một Đời Rực Rỡ | Radio Tâm Sự

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top