Sau cơn mưa trời sẽ lại sáng thôi
2020-06-28 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Và sau những tháng ngày tưởng chừng rất chênh vênh, sợ hãi cũng đã có vài lần tôi muốn bỏ lại trước quá nhiều mệt mỏi bủa vây. Thì giờ đây, tôi đi tìm tôi để được sống với điều mình thích. Và có cơn mưa nào là mưa mãi, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng thôi.
***
Nếu hồi bé được ai hỏi lớn lên muốn làm gì, tôi sẽ không do dự mà trả lời: “Cháu muốn làm nhà văn”. Nhưng khi lớn lên tôi lại đâm ra băn khoăn với câu hỏi đó. Giấc mơ không thay đổi, thứ duy nhất đổi thay là con người. Tôi dần nhận ra thực tế nghiệt ngã sẽ giết chết những giấc mơ thay vì chọn điều tôi thích, tôi sẽ chọn điều mà theo lời mọi người là tốt nhất.
Thỉnh thoảng, giấc mơ của tôi cũng tranh đấu dữ dội lắm. Bởi nếu giấc mơ chết đi, con người ta sẽ không sống nổi. Nó trở thành cái xác không hồn, héo quắt. Cứ mỗi lần giở những áng văn, tim tôi lại run lên. Có thứ gì đó gào thét trong lồng ngực đòi thoát ra. Sau này tôi mới biết đó là khát vọng mà tôi cứ ngỡ đã bị tôi vùi quên từ ngày tôi cởi bỏ lễ phục tốt nghiệp và khoác vào chiếc áo mang tên cuộc đời.
Trong khi các bạn tôi đã có những hướng đi riêng cho cuộc đời mình. Đứa thì có công việc ổn định ở những công ty lớn. Đứa thì lập gia đình về quê kinh doanh nhỏ. Có đứa đã có con bế, con bồng thì tôi vẫn đang lang thang tìm hướng đi cho bản thân.
Bản thân tôi đã bàng hoàng tự nhủ: “Cuộc đời mình những năm qua đã bị ai đánh cắp để bây giờ chỉ còn lại một màu trắng xóa. Rồi mình sẽ đi đâu, về đâu trong cái tương lai mịt mù này?”
Cuối cùng, tôi quyết định về quê theo lời mẹ. Cô tôi xin cho tôi vào một trường trung học nhỏ ở gần nhà. Tôi sẽ trở thành giáo viên chính thức nếu vượt qua được kì thực tập. Tôi thực sự khá vui vì tìm được công việc theo đúng ngành học. Vả lại, thời buổi này xin được một công việc ổn định không phải là dễ.

Tôi bắt đầu lao vào soạn giáo án, chuẩn bị bài vở lên lớp. Nhưng mọi thứ không đơn giản như tôi nghĩ. Tôi nhận ra tất cả những gì tôi học được khi còn ngồi trên ghế nhà trường chỉ là một mớ lí thuyết mơ hồ, thực tế khắc nghiệt hơn nhiều.
Khó khăn đầu tiên của tôi là quản lí lớp học. Thực sự, tôi không tìm được cách để kiểm soát được lũ học trò nghịch ngợm luôn bày trò. Chúng chẳng tỏ vẻ gì là sợ một giáo viên trẻ trung, non nớt như tôi cả. Tôi phải dành phân nửa thời gian của tiết học chỉ để nhắc nhở chúng im lặng.
Quả thực, tôi rất yêu trẻ con nhưng thật khó để nắm bắt tâm lí của những đứa trẻ mới lớn này. Tôi dành rất nhiều thời gian, tâm huyết cho mỗi lần lên lớp nhưng đổi lại chỉ là cái lắc đầu ngán ngẩm của lũ học trò. Chúng từ chối hợp tác với tôi và cũng lắm lần chúng khiến tôi phải bất lực. Đôi khi những lời nói vô tư của chúng cũng làm tôi suy nghĩ.
Tôi đã phải nghĩ ngợi suốt một đêm khi nghe chúng bảo không hiểu bài. Tôi đã buồn suốt một tuần khi nghe chúng nói thích một cô giáo nào đấy hơn tôi. Có lúc tôi không thể chịu nổi sự bướng bình của chúng và tôi chọn cách mà tôi luôn nghĩ là việc mà một giáo viên không nên làm. Đó là đánh học trò.
Chúng có biết mỗi khi cây thước hạ xuống những ngón tay xinh xắn ấy, trái tim tôi cũng đang đau đớn. Chúng không hiểu, chúng chỉ càng ghét tôi hơn. Và điều gì đến cũng đến. Thầy hiệu trưởng gọi tôi lên phòng và than phiền rằng lớp học không hiệu quả, rằng tôi phải thay đổi nếu muốn làm giáo viên.

Tôi đã rất tự tin vào năng lực của mình nên khi nghe những lời đó tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi đâm ra tự ti về bản thân mình. Những đồng nghiệp thì luôn khiến tôi cảm thấy xa cách và tôi chẳng thể tâm sự cùng ai. Tôi luôn về nhà với sự mệt mỏi, chán nản. Mẹ luôn gặng hỏi về tâm trạng thất thường của tôi nhưng tôi từ chối trả lời. Lần đầu tiên tôi suy nghĩ đến chuyện nghỉ việc.
Kì thi tuyển năm đó, tôi không nộp đơn thi tuyển. Mẹ tôi hỏi lí do, tôi chỉ ngán ngẩm thở dài. Tôi rất sợ bắt gặp ánh mắt lo lắng, băn khoăn của mẹ nên tôi thường xuyên không về nhà. Tâm trạng tôi như quả bom nổ chậm chỉ chờ có người châm ngòi là nổ tung.
Tôi bực bội, cáu gắt với người khác chả có lí do. Tôi không biết phải chăng là tôi đang chán ghét chính bản thân mình. Cả ngày nằm dài không có lấy chút động lực để làm gì cả. Chỉ có thể mượn giấc ngủ để quên đi nỗi muộn phiền này. Nhưng đáng buồn thay nó xuất hiện ngay cả trong giấc mơ.
Tôi của tuổi 23 sao chênh vênh đến thế, không việc làm, không động lực ngay cả mơ ước cũng không, trượt dài trên sự thảm hại. Tôi nghĩ bao giờ những ngày tháng tồi tệ này mới chấm dưt, bao giờ mưa mới ngừng rơi trong lòng tôi đây.
Hôm nay, bắt chuyến xe cuối cùng trong ngày, tôi quyết định đi đến một thành phố mới. Bỏ lại sau lưng nỗ lực của tôi một năm trời, một năm trời không lương. Chẳng sao cả muộn còn hơn là không làm gì.
Chúng ta thường như vậy dù biết có những thứ không phù hợp với mình nhưng vẫn không thể buông xuống. Điều gì ngăn cản chúng ta thay đổi, tôi nghĩ đó chính là thói quen.
Chúng ta như con trâu quen với cái cọc, ngàn đời chẳng dám đi xa tìm cỏ non ở bên kia chân trời. Không phải cái cọc giữ con trâu mà là nỗi lo sợ. Lo sợ không biết cái gì sẽ chờ đợi nó ở bên kia chân trời. Lo sợ chúng ta sẽ vấp ngã. Nhưng chúng ta nào biết vấp ngã dạy chúng ta trưởng thành.

Tôi không muốn giống con trâu kia bằng lòng với cuộc đời tẻ nhạt. Tôi muốn tìm chân trời mới, muốn tìm lại bản thân tôi. Tôi muốn đi một nơi nào đó thật xa, nơi không một ai quen biết. Không còn định kiến hay phán xét. Tôi vẫn cứ là tôi. Cứ đi mãi cho đến khi không còn sức để âu lo, sầu muộn.
Dẫu sao thanh xuân cũng chỉ có một lần thôi mà ngại gì không thử. Đời người được mấy lần đôi mươi chứ. Biết đâu một sáng nào đó khi soi gương, nụ cười đã vụt mất chỉ để lại những vết đồi mồi, khi đó liệu tôi có hối tiếc. Nghĩ đến vậy thôi tôi lại càng có thêm động lực.
Và sau những tháng ngày tưởng chừng rất chênh vênh, sợ hãi cũng đã có vài lần tôi muốn bỏ lại trước quá nhiều mệt mỏi bủa vây. Thì giờ đây, tôi đi tìm tôi để được sống với điều mình thích. Và có cơn mưa nào là mưa mãi, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng thôi.
Và biết đâu đôi khi chúng ta còn được thấy được cầu vồng xuất hiện.
© Mưa – blogradio.vn
Xem thêm: Giữa chúng mình là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.




