Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn như tình nhân chưa kịp yêu thương trọn vẹn

2017-07-28 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Mấy ngày nay, Hà Nội cũng mưa liên miên mỗi chiều về, đêm đến. Đêm qua, mưa rào làm nhớ Sài Gòn quá, nhớ dư vị Sài Gòn, nhớ mỗi đêm Sài Gòn mưa, mùi đất nồng hăng, âm ẩm phía sau khu nhà hòa trong không khí, mùi ngai ngái của rặng cây trước ban công kí túc giăng giăng trong không gian.

***

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, Sài Gòn cũng là tình nhân mà tôi chưa kịp yêu thương trọn vẹn, từng là miền đất hứa trong tôi và giờ vẫn thế. Sài Gòn dang tay đón hàng triệu người, những người xa xứ, chọn thành phố này như quê hương thứ hai của mình. Sài Gòn, hơn hai năm rồi tôi chưa được trở lại.

Lần đầu tiên đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất cũng là lần đầu tôi chạm tới Sài Gòn. Một chút ngạc nhiên và lạ lẫm, khi đã 2 giờ sáng, nhịp sống Sài Gòn vẫn sôi động, Sài Gòn không ngủ, người Sài Gòn vẫn ngồi cạnh nhau bên ly cà phê chuyện trò.

Ai đó đã từng viết: “Sài Gòn hào phóng nắng và lênh láng mưa”. Đúng thế, Sài Gòn chỉ vỏn vẹn hai mùa mưa – nắng. Mùa nắng ở mảnh đất này khác quê tôi. Sáng sớm tinh sương, dạo bước trên phố, Sài Gòn hơi se lạnh, tôi thích khoác một chiếc áo cardigan mỏng, ngắm nhìn khắp phố phường. Nhịp sống buổi sáng hối hả, vội vã mà cũng rất thong dong. Trưa đến, nắng rực rỡ, nắng vẫn tung tăng nhảy múa nhưng không nóng rát mà êm dịu lạ thường. Đêm, gió lùa mơn man, khoan khoái lắm, có lẽ vì thế mà người dân nơi đây thích ngồi bên nhau trên vỉa hè, trong quán nhậu uống bia hơi sau một ngày làm việc.

Sài Gòn như tình nhân chưa kịp yêu thương trọn vẹn

Sài Gòn có cả mưa, mưa vào mùa xối xả suốt cả tuần, đến bất chợt rồi cũng đi rất tình cờ. Sau mỗi cơn mưa thấy lòng cứ thênh thang, hả hê và tươi mới. Nhớ những chiều mưa ùa về, đứng ngoài ban công kí túc xá, nhìn dòng nước mưa đổ xuống sân trường rào rào thích thú như một đứa trẻ. Mấy ngày nay, Hà Nội cũng mưa liên miên mỗi chiều về, đêm đến. Đêm qua, mưa rào làm nhớ Sài Gòn quá, nhớ dư vị Sài Gòn, nhớ mỗi đêm Sài Gòn mưa, mùi đất nồng hăng, âm ẩm phía sau khu nhà hòa trong không khí, mùi ngai ngái của rặng cây trước ban công kí túc giăng giăng trong không gian.

Sài Gòn – thành phố trẻ trung, năng động bậc nhất Việt Nam. Tôi đến mảnh đất này và đặt Sài Gòn như một vị trí đặc biệt trong lòng. Sài Gòn đón nhận và đối đãi với tôi như người con ruột thịt, bằng sự yêu thương giản dị và trân quý. Sài Gòn lay động tôi ngay từ những ngày đầu gặp mặt.

Tôi nhớ những buổi tan học, bác tôi gọi tối về ăn cơm, nay bác làm bún bò mày thích. Cứ mỗi tối như vậy, tôi phi xe máy vù vù về nhà, chỉ cần được về nhà bác quây quần cùng mọi người bên mâm cơm của một gia đình miền Bắc làm tôi phấn chấn, sung sướng.

Tôi thích cùng chúng bạn rồi ngồi ngắm thành phố trên xe bus. Ẩm thực Sài Gòn lúc nào cũng làm tôi mê mẩn, ở đây, nhiều đồ ăn vô kể, món nào tôi cũng thèm. Nhắc lại nhớ những dĩa cơm tấm sườn nướng thơm lừng mà ở phố nào cũng có, nhớ một tô hủ tiếu bình dân nóng hổi, một bịch bánh tráng trộng chua cay trước cổng trường. Hoa quả lúc nào cũng sẵn, mùa chôm chôm.

Khó khăn lớn nhất khi ở Sài Gòn có lẽ là vượt qua nỗi nhớ nhà luôn thường trực trong tôi. Xa quê hương, lúc nào cũng mong ngóng được gặp người đồng hương trên mảnh đất này.

Sài Gòn như tình nhân chưa kịp yêu thương trọn vẹn

Đôi khi bâng quơ lặng nhìn mọi thứ trong không gian, tôi vui thầm trong lòng, thầm cảm ơn cuộc sống luôn cho tôi được gặp những con người sống chân thành, dễ mến, tốt bụng, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Từ khi bước chân tới Sài Gòn, tôi được sống trong một tập thể lớp có những người bạn thật tuyệt vời, những năm tháng sống cùng bạn bè chắc hẳn mãi không quên được. Cả phòng kí túc xá của tôi nữa, 12 đứa cùng chung một phòng khá rộng rãi, 12 tính cách khác nhau nhưng sống chan hòa, ân ái như một tổ ấm. Bọn nó không chỉ giúp đỡ một đứa xa quê như tôi mà luôn quý mến tôi như chị em ruột. Nhớ những phần cơm bọn nó chia cho tôi, cả những lần đi dã ngoại cùng nhau, lần đi Tây Ninh đáng nhớ, tất cả sẽ mãi là kỷ niệm. Người Sài Gòn thật sự rất dễ thương, giọng Sài Gòn thật sự rất ngọt ngào, đó cũng chính là điều tôi ấn tượng nhất về nơi đây.

Tôi về Bắc hơn hai năm rồi, thi thoảng những đứa bạn vẫn nhắc, nhắn tin hẹn tôi trở lại Sài Gòn chơi.

Nhất định tôi sẽ quay trở lại. Hẹn gặp lại, Sài Gòn của tôi!

© Trần Tuyết (Hà Lâm) – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top