Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rao bán kỷ niệm

2021-10-04 01:20

Tác giả: Trương Thanh Thùy


blogradio.vn - Nhà cửa yên ắng được hơn một năm, cứ tưởng mỗi người rồi cũng biết tự thay đổi mình để phù hợp với người khác. Nhưng không! Làm gì có chuyện mẹ chồng nhịn hoài con dâu. Cũng làm gì có chuyện vì con dâu mà bà Ba mất luôn thằng quý tử?

***

Ngày Hạo dẫn Phụng về xin cưới, bà Ba chỉ ờ một tiếng rồi lên lầu nằm. Bà chóng mặt thiệt chớ không phải làm bộ làm tịch gì. Hồi đó, cách nay tầm ba năm, Hạo cũng từng dẫn Phụng về ra mắt. Hồi đó, bà Ba chỉ nói, kiểu đàn bà mắt xếch, gò má cao, không sát chồng thì cũng hại con bê bết. Bữa đó, Hạo im lặng, không nói gì, cũng không thấy thêm lần nào dẫn Phụng về nhà nữa. Bà Ba chắc mẩm hai đứa thôi nhau rồi. Ai dè tụi nó lén lút tiếp ba năm rồi giờ đùng cái đòi cưới. Bà Ba không muốn cản nữa, vì biết cản cũng không được. Tụi nó lại lén lút thêm vài năm, có khi lòi ra cái bụng chình ình thì bà cũng phải làm theo thôi. Thôi thì, duyên nó, nó chịu.

Nhà có thằng con trai một, lại giàu nhất xóm, không lẽ không làm được cái đám cưới linh đình?! Chưa biết mắt con dâu xếch lên thì sao, gò má cao rồi sẽ thành sao, giờ biết sống cho sĩ diện của mình trước đã. Lễ chín mâm, xe dâu kéo đoàn dài, vàng vòng đeo đỏ cổ, thêm cái sổ đỏ dứ ra cho thiên hạ dòm. Nhưng tình thiệt thì bà Ba sang tên cho mỗi mình Hạo. Bà Ba cũng thừa khéo để tối rước dâu về rồi, biểu bỏ hết vô két sắt nè, mã mở két đó, bây để trong phòng làm chi rồi phải thức canh. Nên bà chắc mẩm Phụng không biết gì. Có biết, Phụng cũng chả làm được gì. Ai biểu nó đã mang tướng sát phu lại còn sinh ra là con nhà nghèo. Giờ về làm dâu nhà này, được ăn sung mặc sướng, được ngủ giường ấm nệm êm, được leo lầu khỏi mất công tập thể dục. Vậy là lời quá lời rồi còn gì?!

Một tháng đầu, rồi hai, ba tháng, bà Ba có hoạnh họe sao Phụng cũng nhịn hết. Thậm chí, Phụng cũng không dám hó hé nửa câu méc lại cho Hạo nghe. Cũng có nhiều lúc, sự chịu đựng của Phụng khiến bà Ba chạnh lòng tự hỏi, có phải mình quá đáng lắm không? Mà, vừa tự hỏi vậy xong là bà Ba chưng hửng liền. Phụng cầm tờ giấy siêu âm xăm xăm đi vô nhà, thả lên bàn cái phẹt rồi nói lớn, bầu rồi, song thai, còn bị động nữa, nên bác sĩ biểu từ rày trở đi không được làm gì nặng, nghỉ ngơi hẳn thì càng tốt.

Chưa cần đợi bà Ba hỏi, thậm chí tụi nó cũng chả cần hỏi bà Ba, tự ý Hạo dọn hết đồ trên lầu xuống, đem vô phòng bà, nói, vợ con bầu bí không tiện leo lầu, thôi má ráng chịu khó chút. Bà Ba nóng mặt chớ, đâu có dễ mà thích biểu bà làm gì là biểu đâu. Bà nạt lại, lạ phòng tao không ngủ được. Hạo ngoảnh đầu lại, vứt luôn đống đồ đạc trên tay xuống nền nhà, phán, vậy thôi tụi con ra ngoài thuê nhà. Tất nhiên, đã nói vậy thì bà Ba đành chịu thua. Nhà có hai mẹ con, không lẽ để tụi nó ra ngoài ở trọ, người ta dòm vô coi bà ra gì nữa?

Hạo đi làm thì thôi, về nhà là om xòm. Nào, vợ con mệt, má nấu được thì nấu, không thì ra ngoài mua tô phở về ăn chớ sao bắt nó chềnh ễnh ngồi lặt rau, kho cá? Nào, đồ mỏng không giặt máy được thì bận đồ dầy, mắc mớ gì nhà có máy giặt mà bắt vợ con giặt tay? Nào, tiếc gì vài đồng bạc không thuê người làm, để vợ con lau nhà, quét sân giờ thở không được?... Hồi đầu, bà Ba còn nạt lại nhưng sau chỉ lặng im. Tại cứ mỗi lần bà nạt là mỗi lần Hạo nói, thôi để vợ chồng con ra ngoài.

Nhà cửa yên ắng được hơn một năm, cứ tưởng mỗi người rồi cũng biết tự thay đổi mình để phù hợp với người khác. Nhưng không! Làm gì có chuyện mẹ chồng nhịn hoài con dâu. Cũng làm gì có chuyện vì con dâu mà bà Ba mất luôn thằng quý tử?

Trưa, đợi Hạo đi làm lại, bà Ba biểu Phụng ẵm hai đứa nhỏ lên phòng bà, để bà coi cho mà nằm chút. Phụng dạ rồi làm liền. Từ hồi mới sinh xong tới giờ, ngày nào chả vậy, riết thành quen, không thấy có gì phải thắc mắc. Nhưng bữa nay thì khác. Phụng vừa xuống hết cầu thang là bà Ba đóng chặt cửa phòng mình. Lầu thì cao, cửa thì dầy, nên khi hai đứa nhỏ khóc, bà Ba lên tiếng kêu Phụng - mà thiệt ra cũng kêu cho có kêu vậy thôi - thì làm gì Phụng nghe được. Phụng cứ vô tư ngủ tới ba giờ chiều. Thức dậy, lên ẵm con xuống cho bú cũng không thấy má chồng nói năng gì. Nhưng tới tối thì câu chuyện tới tai Hạo thành ra là, nó ễnh thây ra ngủ tới chiều, hai đứa nhỏ khóc ré mà má kêu khản cổ nó cũng chả thèm đoái hoài gì hết; riết, má thấy mình giống thầy tớ trong nhà.

Sau bữa đó, Phụng có vẻ dè chừng hơn. Bữa nào cũng đợi bà Ba vô phòng, kêu năm lần bảy lượt mới dám ẵm con lên lầu. Lần nào cũng ngoái lại dặn, má đừng đóng cửa phòng nghen. Lần nào cũng để báo thức trên điện thoại, đúng hai giờ chiều là thức dậy, lên dòm con. Thấy mọi chuyện lại yên yên, Phụng lại lơ đễnh, lại trở về với bản chất vô tư của mình. Nên trời dứt mưa, nghe tiếng chổi xẹt xẹt ngoài sân, Phụng cũng không để ý. Tới khi nghe tiếng bà Ba rú, Phụng mới hoảng hồn chạy ra. Tới tối Hạo về, nghe má méc vốn một trận thì hằm hằm về phòng, nạt vợ. Má có sao cũng là má. Má có khỏe sao cũng không khỏe hơn em. Làm dâu kiểu gì mà con cũng để má coi, nhà cũng để má dọn, may té không sao, chớ gãy tay gãy chân thì em tính sao chớ?

Gần nửa năm, mấy chuyện nhỏ nhỏ vậy cứ diễn ra hoài. Thà là bà Ba la rầy Phụng cho rồi. Đằng này, toàn đợi Hạo đi làm về để méc vốn. Chuyện một méc thành hai, thành ba, dần dà thành năm, thành bảy. Phụng nhịn thêm vài lần, ức quá nạt luôn chồng, thứ đàn ông gì mà ba phải, ai nói gì cũng nghe theo. Hết câu, Phụng ăn cái bạt tai nổ đom đóm. Hai vợ chồng coi nhau như tàng hình suốt một tuần. Tới hồi nặng nề quá, Hạo xuống nước làm lành thì tới bà Ba nói, thứ đàn ông gì mà hèn, mắc mớ gì phải vì một con đàn bà mà hạ mình như vậy? Phụng đi ngang phòng má chồng, nghe đủ cả câu, lặng lẽ xuống lầu, đợi coi Hạo làm gì tiếp. Cũng không khác Phụng đoán là mấy. Hạo vừa nãy còn ngọt lạt thôi giận hờn chi mất vui, giờ cái mặt như cái mâm, nói trỏng không ăn cơm tối rồi lên giường nằm thở ra thở vô cả tiếng.

Phụng cố tránh hết mọi chuyện xung đột suốt cả tháng. Mỗi ngày xin má chồng cho ra ngoài tầm một tiếng rồi lại về. Tối có bị chồng tra đi đâu cũng ngậm như hến. Đùng một cái, không cần hỏi trước Hạo một câu, tối tới bữa ăn, Phụng nói xin được việc làm rồi, tìm được trường gửi hai đứa nhỏ rồi, nhà thuê cũng đặt cọc rồi... Phụng nói luôn, hai đứa con cần vài ba ngày xếp đồ, má cho con xin lại nữ trang hồi cưới xong gửi má. Nói rồi Phụng bỏ về phòng, không thèm rửa dọn như mọi bữa nữa.

Hạo lên phòng bà Ba chừng hơn tiếng đồng hồ thì trở xuống, lịt lịt lựa lời. Má già rồi, mình bỏ má một mình sao đặng? Phụng hỏi lại, vậy bỏ mẹ con em đặng không? Nói qua nói lại thêm vài câu, Hạo lại nổi khùng, muốn xấn cho Phụng một bạt tai cho tỉnh. Nhưng Phụng tỉnh lắm, xỉa tay vô mặt Hạo mà chửi luôn, nè, thứ đàn ông mà đánh đàn bà thì mở tủ lấy bộ đầm ra mà mặc. Lần trước tui tha, lần này đừng có tưởng bở. Thử đánh cái nữa coi, còn cơ hội dòm tới mặt hai đứa con không?

Bà Ba đi như phóng vô phòng, chửi đỏng, đồ cái thứ mất dạy, vợ gì mà chửi chồng như hát hay? Phụng quay lại dòm bà Ba một hồi rồi mới thủng thỉnh nói. Ba má con chết sớm nên con mất dạy là phải thôi, má à. Nhưng con học trái, học phải, học toàn ngoài đường cũng biết chung biết thủy. Còn chồng con có má dạy tới ba chục tuổi vẫn không nên thân. Bà Ba đứng chết trân. Phụng cười. Hạo ngồi phịch xuống giường, ôm đầu nhưng không nói năng được gì sấc.

Hồi đó, khi bà Ba cản Hạo tới với Phụng, Hạo cũng lừng chừng. Phụng không đẹp nhưng hiền lành, chịu khó. Một thân một mình bươn chải nhưng Phụng lại lễ độ, chừng mực, dễ thương. Thương nhau mấy năm, không lẽ chỉ vì cặp gò má cao như lời bà Ba nói mà Hạo vứt hết? Nhưng Hạo cũng không cương quyết để má mình phải bằng lòng, nên hai đứa cứ thậm thà thậm thụt như làm gì sai trái lắm. Dùng dằng nửa năm thì Hạo cặp người khác khi vẫn chưa chia tay với Phụng.

Phụng biết. Phụng không trách cứ, không làm ồn ào, thậm chí còn không thèm khóc. Phụng biểu Hạo ra gặp nhau nói chuyện một lần. Hạo tới. Phụng biểu chỉ cần ngồi im đó, đừng nói đừng rằng gì là được. Rồi, Phụng bấm số gọi cho bồ mới của Hạo, nói Hạo với Phụng thương nhau mấy năm rồi, kêu con nhỏ buông Hạo ra đi. Con nhỏ cười rồi nói, chị bị cắm sừng, chịu không nổi thì buông đi, tui đâu có dại mà buông ổng ra chi; thời buổi này, đâu dễ kiếm được một mối ngon lành vậy. Phụng cúp máy, nhìn Hạo nói con nhỏ đó ngủ với anh vì gì, giờ anh biết rồi đó. Hạo trơ ra như đá một hồi thì quỳ xuống chân Phụng xin tha thứ. Phụng ờ, tha thứ, nhưng món nợ này không dễ để quên liền đâu.

Phụng chưa từng quên. Chắc mãi mãi Phụng cũng không thể quên được. Phụng chưa từng nhắc lại, chưa từng đay nghiến Hạo nhưng không có nghĩa Phụng không nghĩ tới, không đau. Giờ, phải lôi chuyện này ra để áp lực Hạo theo mình ra ngoài, Phụng thấy chua chát lắm. Nhưng Phụng không muốn chịu thêm cảnh mỗi sáng thức dậy phải dòm mặt má chồng mà sống. Phụng không muốn con mình lớn lên biết bà nội ghét má tụi nó tới chừng nào.

Nhưng Phụng có thứ làm áp lực, bà Ba cũng có. Bà Ba nói, bây muốn đi, má không cản. Nhưng nói thẳng, mấy năm trời, bây ăn đây, ở đây, con bây cũng một tay má sữa, cháo. Là đứa biết tính thì bây cũng biết, vàng vòng bán ra cũng thâm luôn rồi, chả có mà trả lại cho bây đâu. Phụng gật. Phụng không cần. Thứ duy nhất bây giờ Phụng cần là Hạo nắm tay Phụng, ẵm con đi. Nhà không có thì ở nhà thuê. Tiền không nhiều thì ăn rau ăn cháo. Nghèo một chút mà còn được sống, còn hơn đeo chì trong lòng khi ở nhà hào môn.

Hạo nói bà Ba về phòng, để hai vợ chồng nói chuyện riêng một lát. Hạo giờ cũng như năm đó, không biết đằng nào để dứt khoát. Đi không đặng mà ở cũng không xong. Phụng mở hộc tủ, lấy ra tờ đơn. Nói, nếu anh đi thì tụi mình vui vẻ sống vì nhau, không ai nợ ai nữa. Nếu anh ở lại thì ký vô đây, con em nuôi, cuối tuần anh qua thăm con là được. Anh đi, em không cảm ơn, vì đó là hạnh phúc do anh chọn. Anh ở, em không trách oán gì, coi như duyên nợ của tụi mình tới đây là hết.

Hạo cũng y chang bà Ba, nói ra luôn chiêu cuối, tiền bạc không có, ra ngoài, lấy gì lo cho con? Phụng cười, xưa em sống một mình, em tự xoay sở được hết, thậm chí còn có dư. Giờ, em vẫn xoay sở được để nuôi con, anh không phải nghĩ chi mấy chuyện đó. Còn vàng vòng má giữ, em coi như em bỏ ra mua lại hết kỷ niệm giữa hai đứa mình. Anh đi thì mang kỷ niệm theo cùng. Anh ở, em mang đi một mình em. Biết đâu chừng, rồi có một ngày, em đem hết kỷ niệm đó ra rao bán. Biết đâu chừng, anh hay má lại là người muốn mua...

© Trương Thanh Thùy - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Trương Thanh Thùy

Cảm ơn đời còn có chữ nghĩa...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

back to top