Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã gọi là người cũ thì có bao giờ vui

2021-10-01 01:30

Tác giả: Trương Thanh Thùy


blogradio.vn - Biển ngoài kia vẫn hát khi lòng tôi rỉ một giọt thương đau. Tôi và em cứ thế, im lặng ngồi cạnh nhau, biển ở rất xa mà mùi rong rêu cứ lại gần hai đứa. Rồi phải gọi nhau là mùa cũ và người cũ. Mùi rong rêu lúc nào cũng buồn.

***

Khoảnh khắc ấy dường như chậm, rất chậm, khi tôi và em bước qua nhau. Mùi rong rêu của tháng ngày cũ ùa về, vỡ tan, nghe ẩm ướt và buồn dài bất tận. 

Tôi lục lọi trong mớ ký ức đóng bùn hình ảnh của một người quen cũ, giờ thành xa lạ đủ để lãng quên, và tôi tìm thấy em đang cuộn mình giữa cuộc đời đen - trắng.

Khoảnh khắc ấy rồi cũng chỉ là thực tại phải trôi qua rất nhanh như bước chân em bước qua đời tôi không có đến một giây chần chừ nhìn lại. Chiều thả hoang hoải giữa mùi cũ của những rong rêu. Tôi với tay ngược về phía bóng lưng em - gầy còm và cô đơn đến lạ.

Tôi tự hỏi, có thể giữ em ở đây mãi mãi, đừng để tuột vào vùng ký ức rồi sẽ đánh rơi. Em vẫn đi, băng thẳng vào dòng đời tấp nập, để rớt lại phía tôi một cái cười buồn.

Chiều vãng nắng, vãng người và vãng cả yêu thương để tôi trơ lại với cô đơn dài như thế kỷ, mỏi mòn bước về phía không chừng. Tôi đếm những bâng khuâng, những nhớ thương về khoảnh khắc chỉ vừa trôi qua vài giây trước, lúc đó có em và có cả mùi rong rêu.

Quá khứ của tôi có những chiều liêu xiêu, một mình chân trần chạy trên đồi cỏ vắng, hát cùng nắng và khóc cùng sương. Quá khứ của tôi có những đêm ẩm ương nhặt vui buồn lẫn vào nhau như một lời đánh đố, rồi tung tất cả ra ngoài con ngõ nhỏ, để gió cuốn đi.

cac-cung-hoang-dao-doi-dien-voi-cac-thach-thuc-nhu-the-nao-scaled

Quá khứ của tôi có dã quỳ ướp vàng những ngọt nhạt mối tình đầu bị người ném về vùng quá vãng, để lại trong tôi những gợn lăn tăn sóng, nhỏ mà rất đau. 

Tôi gói ghém cả quá khứ lại rồi vo tròn, đắp rong rêu lên trên, đợi đến ngày chăm bón mớ mặt nạ vẫn cố che chở cho những buồn đau cũ. Tôi cần nắng. Quá khứ của tôi cần nắng. Những giọt nắng ở nụ cười của em.

Tôi từng một lần hỏi em, liệu bọn mình có thể ngồi cạnh nhau, chỉ để lặng im và biết rằng còn người kia bên cạnh. Câu trả lời của em rơi vào thinh lặng, tôi với tay tìm.

Tôi đã từng một lần hỏi em, liệu bọn mình có thể yêu nhau, chỉ để không còn hai bóng người mãi đơn độc giữa ồn ào cuộc đời. Câu trả lời của em vẫn chỉ là lặng im, hoặc giả, em đã gửi vào sóng biển đêm xô tràn bờ cát. 

Biển ngoài kia vẫn hát khi lòng tôi rỉ một giọt thương đau. Tôi và em cứ thế, im lặng ngồi cạnh nhau, biển ở rất xa mà mùi rong rêu cứ lại gần hai đứa. Rồi phải gọi nhau là mùa cũ và người cũ. Mùi rong rêu lúc nào cũng buồn.

© Trương Thanh Thùy - blogradio.vn

Xem thêm: Xin đừng biến mất khỏi cuộc đời em

Trương Thanh Thùy

Cảm ơn đời còn có chữ nghĩa...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

back to top