Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quá khứ ấy đã qua rồi

2018-11-05 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Một ngày đầu đông với không khí se lạnh như hôm nay tôi hẹn cậu ở một quán trà sữa nhỏ ngay ngoài đầu ngõ. “Tôi thích cậu, thích cậu rất lâu rồi. Tôi không hiểu nổi bản thân mình nhưng thật sự là rất thích cậu” câu nói đó được phát ra từ tôi. Dù đã nghĩ đủ các câu trả lời từ cậu và lường trước mọi tình huống có thể xảy ra rồi nhưng khi nghe từ cậu hai chữ “Xin lỗi.” thì dù tôi tập duyệt trước bao nhiêu bây giờ cũng đều tan biến hết.

***

blog radio, Quá khứ ấy đã qua rồi

Với những ngày đầu đông thì việc được thưởng thức một cốc cà phê nóng dưới nền nhạc du dương là một điều không thể nào tuyệt vời hơn. Thức dậy với một tâm thế ủ rũ như vẫn còn luyến tiếc chiếc giường đáng yêu tôi chợt nhận ra hôm nay là chủ nhật. Đi thong dong khắp Hà nội chợt thấy mỏi, tôi dừng chân tại một quán cà phê nhỏ chọn cho mình chỗ ngồi ở góc phòng để có thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh đang diễn ra. Đang nghĩ xem điểm đặt chân tiếp theo của mình sẽ ở đâu thì đột nhiên cậu xuất hiện. Cậu người con trai tôi đã rất yêu ở tuổi 17 ấy đã xuất hiện trước mắt tôi. Cũng bốn năm rồi nhỉ từ khi tôi nói lời thích cậu, bốn năm tôi không gặp cậu cắt đứt mọi liên lạc với cậu rồi nhỉ. Khi gặp cậu tôi mới nhận ra hóa ra tim mình vẫn còn loạn nhịp một chút.

Có những quãng thời gian luôn in dấu hình bóng của một người và tuổi 17 của tôi luôn khắc tên cậu - chàng trai lớp bên. Cậu, một chàng trai rất bình thường không có gì nổi trội hơn các người con trai ở cạnh tôi nhưng mỗi khi gặp cậu tôi lại có một cảm giác rất đặc biệt. Hóa ra tình cảm tuổi học trò là do sự rung động của con tim chứ không phải là do lí trí.

Chúng tôi quen nhau vào những buổi chiều của kì nghỉ hè cuối cấp, cả hai đều tập trung vào các kì thi và đặc biệt hơn là kì thi cuối cùng của thời học sinh, lao đầu vào những bài toán, bài văn dài hàng mét... Nhưng chính lúc ấy lại là thời điểm khiến cho tôi vui vẻ nhất, khi có thể gặp nhau vào những buổi cuối cấp. Tôi luôn chọn vị trí cuối để có thể nhìn cậu một cách âm thầm với những cử chỉ đó thì lũ bạn thân tôi đã biết là tôi crush cậu.

blog radio, Quá khứ ấy đã qua rồi

Tôi không biết là cậu có biết tình cảm của tôi dành cho cậu hay không hay nhưng cậu luôn thờ ơ trước tôi. Khi mọi người trêu tôi thích cậu, tôi chỉ mong là cậu trả lời cậu cũng thích tôi dù đó chỉ là một câu nói đùa thôi cũng được nhưng mỗi lần như vậy cậu đều không nói gì và cười trừ. Nhưng cái gì vui vẻ thì ta đều cảm thấy nó nhanh chóng qua đi đúng không? Và cuối cùng khoảng thời gian học chung với cậu cũng đến ngày kết thúc. Chỉ còn hai hôm nữa là đã đến kì thi THPT Quốc gia, chỉ còn hai ngày nữa là tôi và cậu đã trở thành người lớn, đã bước ra khỏi cánh cổng trường cấp 3 để đi đến những bầu trời mới, quen những người bạn mới. Hai ngày, rồi là một ngày và hôm nay là đêm cuối cùng để chuẩn bị cho kì thi. Đang online Facebook nhắn tin chúc lũ bạn thân ngày mai làm bài thật tốt bỗng tin nhắn hiện lên với dòng chữ “Mai nhớ làm bài tốt nha cô bé, cố gắng lên để có thể thực hiện ước mơ vào FTU của mình...” - là cậu. Tôi vô cùng bất ngờ khi ước mơ của tôi chỉ có một số đứa bạn thân mới biết mà cậu lại biết. Đúng là thời học sinh nhỉ? Chỉ vì một câu nói rất bình thường của người mình thích là có thể cười mỉm cả buổi.

Nhanh thật, thoáng chốc mấy ngày thi đã kết thúc với tâm thế của một đứa làm bài tốt thì tôi rất vui vẻ nhắn tin hỏi xem lũ bạn và cậu làm bài thế nào nhưng trả lời chỉ là dòng chữ “đã xem” rồi mấy ngày sau cậu nhắn tin cho tôi: “Có lẽ mình sẽ đi nước ngoài, sang Đức, bên đó nhà mình có người thân sang bên ấy làm việc kiếm tiền mấy năm rồi về lấy vợ.” Khi đọc được những dòng tin nhắn đó, tôi buồn. Cậu muốn đi nước ngoài, vậy còn tôi thì sao, tôi sẽ mãi phải chôn chặt tình cảm này ư? Thanh xuân của tôi luôn in hình bóng của cậu còn cậu thì sao, vì quá tò mò cho câu trả lời đó mà tôi đã chọn cách nói ra tình cảm của mình dành cho cậu.

Một ngày đầu đông với không khí se lạnh như hôm nay tôi hẹn cậu ở một quán trà sữa nhỏ ngay ngoài đầu ngõ. “Tôi thích cậu, thích cậu rất lâu rồi. Tôi không hiểu nổi bản thân mình nhưng thật sự là rất thích cậu” câu nói đó được phát ra từ tôi.

Tôi đã nghĩ đủ các câu trả lời từ cậu và lường trước mọi tình huống có thể xảy ra rồi nhưng khi nghe từ cậu hai chữ “Xin lỗi.” thì dù tôi tập duyệt trước bao nhiêu bây giờ cũng đều tan biến hết. Tôi không biết nói gì ngoài việc chạy thật nhanh để không còn nhìn thấy khuôn mặt và nụ cười đó nữa, vừa chạy nước mắt tôi vừa rơi. Hóa ra tất cả là do tôi sai, là do tôi ảo tưởng vị trí của mình trong lòng cậu, là do tôi cố chấp khi biết rằng dù mình có làm thế nào hay nói gì thì cậu ấy cũng không hề thích lại mình... Tất cả là do tôi, những tin nhắn của cậu dành cho tôi chỉ là những tin nhắn bình thường như bao nhiêu người bạn khác. Dù biết là vậy nhưng tôi lại vẫn thích cậu.

blog radio, Quá khứ ấy đã qua rồi

Tôi khóa Facebook, Zalo, khép mình lại để không nhớ về những thứ đã qua nữa. Thời gian cũng dần trôi qua, tôi nhận được giấy thông báo trúng tuyển vào trường đại học mà mình thích, thế là tháng chín tôi xách balo lên Hà nội nhập học, lao đầu vào những hoạt động của trường, những môn học hóc búa, quen với những người bạn mới... Tôi khiến cho mình thật bận rộn để không nhớ đến cậu. Có một lần về thăm nhà thì tôi được mẹ thông báo cho biết là cậu đã đi nước ngoài, đã đi sang Đức, một nơi thật xa xôi. Cậu đi nước ngoài, cậu đã xa tôi thật rồi. Từ lúc đó trở đi thì tôi cũng không còn biết một thông tin nào về cậu.

Tưởng rằng mình đã quên được cậu rồi nhưng hóa ra là không phải vậy, là tôi đã sai khi ngày hôm nay gặp cậu ở quán cà phê tim tôi vẫn thắt lại. Nhưng đó chỉ là quá khứ thôi đúng không, ta nên buông bỏ quá khứ mà sống cho ngày hôm nay mà. Tôi cố tỏ ra là mình vui vẻ khi gặp cậu, hỏi han về tình hình của cậu ở bên đấy thế nào, cậu về khi nào và cậu đã có người yêu chưa? Tôi luôn cố gắng thể hiện từ trước đến giờ chúng ta vẫn là bạn, là những người bạn bình thường nhưng sự kìm chế của tôi lại không giỏi đến như vậy. Cuộc trò chuyện kết thúc, cậu rời đi rồi đột nhiên nước mắt tôi lại trực rơi, hóa ra dù bốn năm nhưng tình cảm của tôi vẫn còn dành cho cậu, vẫn còn một chút nào đó ở trong tim, vẫn như cái tuổi 17 đầy hoài bão đó, cậu vẫn mãi là chàng trai lớp bên mà tôi luôn thầm thích, là một chàng trai có nụ cười tỏa nắng, là chàng trai tốt bụng giúp đỡ tôi mọi lúc tôi cần.

Hóa ra “người bên bạn năm 17 tuổi sẽ không đi với bạn đến cuối cuộc đời.”. Tôi và cậu cuối cùng cũng chỉ là hai người bạn, gặp nhau chúng ta có thể trò chuyện như hồi trước nhưng từ sâu thẳm bên trong ai cũng đều biết là họ đã khác xưa rất nhiều rồi không còn là cậu bạn hay cô bạn mà tuổi 17 ta đã từng quen nữa.

Cảm ơn cậu, vì cậu mà thanh xuân của tôi mang một màu khác!

© Nguyễn Thị Thu Hoài – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

back to top