Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta đã là quá khứ của nhau

2017-09-03 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng tôi rời xa nhau. Không cãi vã. Không nặng lời. Cậu ấy càng nhẹ nhàng, càng lặng lẽ, càng không mắng nhiếc tôi thì chúng tôi càng khó để đoạn tuyệt với nhau. Có một hồi, chúng tôi nhắn tin với nhau. Cậu ấy trải qua một vài mối tình chớp nhoáng nhưng chẳng đi đến đâu. Cậu bảo chưa thấy ai hay cáu gắt, đòi nuông chiều và dựa dẫm người yêu nhiều như tôi, nhưng tôi lại vốn là người tâm lý và rất thật lòng, thẳng thắn. Cậu nói rất nhiều rằng chưa bao giờ muốn để mất tôi...

***

Chúng ta đã là quá khứ của nhau

Tôi là người tin vào duyên phận. Nhưng tôi cũng rất tin vào bản thân mình. Trong một mối quan hệ, không biết có thể đi cùng nhau được bao lâu nhưng phải biết cố gắng và có trách nhiệm với nó. Còn chuyện hợp – tan đừng nên cưỡng cầu quá.

Người nói chia tay là tôi. Dứt khoát và lạnh lùng là tôi. Nhưng ngày sau đó, tôi nhớ cậu quay quắt và khóc suốt ngày dài. Cũng như nhiều cặp đôi khác, chúng tôi vẫn có những lúc không dằn lòng nổi và nhắn tin cho nhau. Nhưng không biết là đúng hay sai, tôi tuyệt nhiên không đồng ý gặp, cho dù cậu ấy có làm cách nào. Tôi biết tôi là người làm cậu ấy tổn thương. Tôi biết nếu để mang câu chuyện của chúng tôi ra thì tôi sẽ nhất định bị người ta trách móc, nguyền rủa. Nhưng lúc đó, vào năm 19 tuổi, chúng tôi bướng bỉnh và luôn tự cho mình là sáng suốt.

19 tuổi, tôi có nhiều hoài bão và tham vọng. Tôi tham gia tình nguyện với tất cả sự nhiệt thành của tuổi trẻ. Tôi khát khao làm thủ lĩnh. Tôi dành nhiều thời gian và tâm sức cho công việc mà tôi từng mơ ước, màu áo mà tôi hằng thần tượng. Tôi không muốn san thời gian cho ai khác và chấp nhận từ bỏ tình cảm để theo đuổi mục tiêu. Tôi không muốn tiếp tục khi bản thân tôi cảm thấy mình không thể dành thời gian, tâm sức để vun vén cho mối quan hệ ấy. Khái niệm tình cảm đầu đời lúc đó thật nhạt nhòa và mơ hồ hơn rất nhiều so với những gì sau này chúng ta nhìn lại.

Nhưng có lẽ tôi là người may mắn. Cậu ấy không oán hận hay thù ghét tôi. Chưa bao giờ tôi phải nghe một lời xúc phạm hay đay nghiến. Hoặc chăng rất giận nhưng cậu chẳng nói hay chẳng thể hiện ra. Chúng tôi rời xa nhau. Không cãi vã. Không nặng lời. Cậu ấy càng nhẹ nhàng, càng lặng lẽ, càng không mắng nhiếc tôi thì chúng tôi càng khó để đoạn tuyệt với nhau. Có một hồi, chúng tôi nhắn tin với nhau. Cậu ấy trải qua một vài mối tình chớp nhoáng nhưng chẳng đi đến đâu. Cậu bảo chưa thấy ai hay cáu gắt, đòi nuông chiều và dựa dẫm người yêu nhiều như tôi, nhưng tôi lại vốn là người tâm lý và rất thật lòng, thẳng thắn. Cậu nói rất nhiều rằng chưa bao giờ muốn để mất tôi...

Chúng ta đã là quá khứ của nhau

Trống rỗng! Tôi không chắc mình còn yêu cậu ấy. Càng không chắc nếu bên nhau cậu ấy có còn cảm nhận về tôi như vậy nữa không. Nhưng tôi không muốn trói buộc tâm trí cậu ấy vào hình ảnh tôi. Tôi cũng nghĩ bản thân cả hai tốt nhất đừng tự ám ảnh kỉ niệm về nhau. Và chúng tôi chấm dứt liên lạc với nhau. Thình thoảng tôi vẫn mò mẫm vào Facebook của cậu, số điện thoại chưa bao giờ xóa. Chúng tôi vẫn dành cho nhau sự tôn trọng và lịch sự như thế suốt thời gian dài sau chia tay. Dù vẫn sống chung một thành phố, cũng biết nơi trọ cũng không xa nhau nhưng chúng tôi chưa bao giờ cố tìm hiểu hay xuất hiện để làm khó nhau. Mặc định không làm xáo trộn cuộc sống riêng của mỗi người, cứ thế để mọi việc trôi qua trong bình yên.

Tôi không gọi cậu là người yêu cũ, không hẳn tại sao, có lẽ với tôi, chuyện hai đứa là tình xa, là mối tình của quá khứ. Chúng ta mãi mãi làm sao có thể hoàn toàn quên đi người đã cùng mình cả chặng đường dài? Làm sao quên hết người đã bên ta những năm tháng tuổi trẻ với tất cả tình cảm trong sáng chân thành nhất? Vậy nên, giữ lại những kỉ niệm về nhau trong kí ức, một ngày nào đó, giữa bộn bề, nếu có vô tình nghĩ lại, bất giác vẫn thấy lòng nhẹ nhàng và mỉm cười hài lòng. Chúng ta đã có một thời bên nhau như thế. Chúng ta đã có một thời bên nhau như thế. Chúng ta đã để lại những dấu ấn đẹp đẽ như vậy trong thanh xuân của nhau. Nhưng đến cuối cùng lại chọn bên cạnh mối nhân duyên mới.

Hà Nội sau cơn mưa chiều sũng nước, cảm ơn vì một chữ duyên gặp gỡ dù chưa đủ phận để mãi nắm tay nhau...

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top