Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

2019-12-10 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng. Và hai là, nhởn nhơ, kệ, đến đâu thì đến, nghe chửi, nghe nói nhiều rồi cũng thành trơ. Và nó thuộc loại thứ hai, thà chấp nhận ế chứ không chịu mở mồm bảo giới thiệu cho tao một thằng. Đấy, cái mặt nó vẫn còn vênh thế kia mà.

***

Đôi khi nó không biết phải lý giải thế nào cho cái sự ế của bản thân, khi mà mỗi lần đối diện với gia đình, họ hàng, bạn bè là sao không dẫn thằng nào về, người yêu đâu, bao giờ cưới, rồi thì kén chọn quá chứ gì? Nó trả lời rằng chẳng có ai, chẳng quen ai, cũng chẳng kén chọn ai bao giờ. Chẳng ai tin, nhưng đó là sự thật...

Có đôi lúc nó mơ màng về cái tuổi đôi mươi trước kia, đã có lúc nó ước rằng, cái điện thoại "im mồm" một ngày cho nó nhờ, để nó có được giây phút thảnh thơi cho bản thân mình. Thì giờ đây, cái điện thoại ấy đã toại nguyện mong muốn của nó với việc "im mồm" vô điều kiện, thỉnh thoảng tình yêu bé nhỏ 199, 195 mủi lòng nhắn cho nó cái tin làm món quà xa xỉ cho một buổi tối tẻ nhạt.

Còn đâu thì chỉ thấy điện thoại khách hàng, hoặc đám bạn cùng sở thích du lịch réo rắt đi chơi bời chác táng cho qua ngày đoạn tháng. Vài đứa bạn thân bắt bẻ, thế sao không cưa lấy anh khách hàng nào đấy cũng được đấy chứ. Nhưng chúng đâu biết rằng nó toàn làm việc qua mạng, và điện thoại, mặt mũi vuông tròn của khách thế nào nó chưa từng biết đến, thỉnh thoảng stress cũng vài ba câu bông đùa với khách, chấm hết. Bạn bè du hí cùng sở thích thì hình như quá nhờn mặt nhau, mà trên quan điểm là vui vẻ, đoàn kết nên chả bao giờ nghĩ đến việc đá lông nheo, cò cưa một anh nào đấy, mất vui. Dường như không tồn tại mối quan hệ ngoài luồng nên thành ra trai thì không thiếu, mà gái già thì vẫn xì khói như thường, chẳng tìm thấy đâu sự giao kết chỉ là hai đường thẳng vô định nào đó chưa có đích gặp nhau mà bản thân nó cũng chẳng thấy gì là buồn phiền cho lắm, bởi cái sự "đã quen".

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng. Và hai là, nhởn nhơ, kệ, đến đâu thì đến, nghe chửi, nghe nói nhiều rồi cũng thành trơ. Và nó thuộc loại thứ hai, thà chấp nhận ế chứ không chịu mở mồm bảo giới thiệu cho tao một thằng. Đấy, cái mặt nó vẫn còn vênh thế kia mà.

"Cứ rong chơi đi, quên tháng ngày" - Nó cứ nhủ thầm trong đầu vậy đó, phần lớn thời gian rảnh nó dành cho tìm hiểu các vùng miền, tìm hiểu xem chỗ nào đẹp, ăn chơi gì, và lại rủ rê đám bạn xách mông lên và đi. Đi để cảm nhận. Và thực sự cảm nhận được rất nhiều về những nơi đã đi qua, hiểu hơn về cuộc sống hiện tại, có cái nhìn khách quan hơn, thực tế hơn, đón nhận mọi việc xảy một cách bình tĩnh hơn dù ở tình huống nào.

Mỗi người có một cảm nhận riêng về cuộc sống, có thể đại đa số những người xung quanh bảo nó điên, gàn dở, nhưng nó không cô đơn vì còn có những người bạn đi bên nó trên những chặng đường, cùng có những cảm nhận chung, biết hi sinh và tương trợ lẫn nhau. Những thứ đọng lại nhiều nhất có lẽ là kỷ niệm. Có người bạn bảo với nó rằng điên, đi thế có mài ra ăn được không? Nó thì vốn dĩ chả thèm ăn lắm, mà chỉ thèm ngắm thôi nên là chỉ quan tâm đến sự thỏa mãn đam mê của bản thân thôi. Sẵn thì cũng ế rồi.

Khúc mắc trong cuộc sống là điều không thể nào tránh được, có những lúc mệt mỏi, dường như muốn gục ngã, nhưng vẫn luôn có những người bạn ở bên cạnh, và cũng đủ biết mình nên đứng ở đâu, dừng lại ở chỗ nào để không tự làm tổn thương mình và tổn thương người bên cạnh. Gái già đối khi cũng là một kho tàng những cái nhìn khách quan để cho gái trẻ tìm hiểu và nương nhờ khi vấp ngã. Và đôi khi cũng xì teen chứ không xì khói đâu nhé.

Thế nên, nếu là bạn gái già thì hãy đứng ở một khía cạnh nào đó của nó để hiểu, chứ đừng tránh móc này nọ, hay đánh giá chủ quan, chỉ mang lại sự xa cách mà thôi. Và gái già lại nợ ba mẹ một chàng rể, một đứa cháu thông minh lanh lợi. Nợ cha mẹ một đứa con ngoan biết ở nhà chăm lo gia đình, kinh tế thay vì phiêu bạt phương trời. Nợ một gánh nặng không bao giờ trả hết.

© Quyên Nguyễn - blogradio.vn

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Cứ lưu luyến mùa cúc họa mi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân (Cafe Vlog)

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân (Cafe Vlog)

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa.

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ chắc quên chuyện chúng mình Quên những con đường từng in dấu chân hai đứa Đôi lần giận nhau không về chung đường nữa Vậy mà có người chờ ở cuối phố thật lâu.

back to top
logo left
logo right
banner bottom