Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những người đồng đội cũ

2022-07-27 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Không cần đâu con, bác biết anh ấy vẫn còn khoẻ là được rồi. Tới là để được gặp, là để thăm cho đỡ nhớ chứ đâu cần để anh ấy biết bác là ai. Tuổi già mà, đâu ai tránh được, cũng không biết mấy lần đươc gặp nữa.

***

- Có ai ở nhà không? Ông Vọng lại đi lạc tôi đưa về nhà rồi này.

Tôi lật đật trong nhà chạy ra vừa cảm ơn bác hàng xóm rối rít vừa đưa nội vào nhà. Nội lại cứ vùng vẫy hất tay tôi ra:

- Cháu là ai? Sao cháu cứ ép tôi vào nhà cháu?

Phải khuyên dữ lắm nội mới lại nguôi ngoai mà bước vào nhà. Nội tôi năm nay già lắm rồi, giờ cũng đã lẫn. Nội vẫn thường nhân lúc người nhà không để ý lại cứ lang thang ra ngoài bảo tìm đường về nhà, lúc nhớ được người thân, lúc không. Nhưng mỗi khi ý thức về lại phục hồi trong phút chốc, chúng tôi luôn cảm nhận được tình thương vô bờ bến từ nội. Có nhiều chốc khi tôi đi làm về, thấy nội đương ngồi trên bậc thềm đợi tôi. Vừa thấy tôi, nội đã cất tiếng:

- Thằng Đông đi làm về rồi đấy phải không?

Đông là tên bố tôi, vì bố con tôi nom tạc nhau nên nội vẫn hay nhìn nhầm. Mà cũng thực vì bố tôi đã mất kể từ khi tôi còn đỏ hỏn, năm ấy, khi bà vừa qua đời và rồi bố cũng ra đi trong một chuyến công tác vì tai nạn ngoài đảo xa, vì quá đau lòng nội lên cơn tai biến rồi bắt đầu lẫn như bây giờ. Tôi không buồn vì nội cứ nhận nhầm tôi là bố vì nỗi đau của nội lớn hơn nhiều so với việc tôi mong mình có một danh phận đúng. Cũng có nhiều lúc nội nhận ra tôi, lúc ấy bằng giọng trầm buồn nội vỗ vai tôi:

- Tao biết có nhiều lúc tao cứ nhầm mày với thằng Đông. Mày đừng buồn ông, ông vẫn luôn thương mày như thương bố mày.

Nội là một cựu chiến binh nên đôi khi những kí ức dội về trong tâm trí, nội hay kể cho tôi nghe về những năm tháng chiến trường xưa, nơi nội và các đồng đội cũ của mình từng cùng nhau kề vai sát cánh vượt qua bao mưa bom bão đạn để mang lại hòa bình thống nhất cho đất nước. Dù phân lớn nội đã quên đi rất nhiều thậm chí nhiều lúc ngay khi vừa kể xong nội lại quên béng đi những gì mình vừa kể nhưng tôi đã luôn như một chứng nhân đang xem từng thước phim kí ức năm xưa của nội một cách sống động nhất. Có nhiều hôm khi mẹ tôi ngâm ít cà pháo cho bữa ăn, mang lên cho nội, vừa nhìn thấy bát cà nội đã khóc rưng rức không nói gì. Sau mẹ nói với tôi:

- Nội nhớ đồng đội đấy, đây là một trong những món mà nội thích nhất. Cà pháo ăn kèm với rau muống là những bữa ăn trường kì kháng chiến khi vào giai đoạn khó khăn trong chiến đấu.

Kí ức đôi khi cứ về từng mảnh trong cuộc sống thường nhật, những câu chuyện cứ ghép lại từng chút một như những kí ức đã trôi qua rất nhiều năm về trước. Có bận tôi thấy nội ngâm rượu, đó là thứ rượu sung rừng cay xè lại có phần hơi chát, khó uống nhưng nội lại rất thích. Cứ mỗi bữa ăn nội lại rót ra một ít, chỉ nhấp thôi, không bao giờ uống hết ly nhưng luôn có trong mỗi bữa.

- Tao xưa có một thằng bạn thân rất thích rượu này. Mà giả không có thích cũng phải thích thôi, cứ uống mãi là cũng buộc phải thích. Lúc ấy trong rừng làm gì có thứ chi khác, không mớ chuối chát cũng mớ sung.

Người đồng đội thân thiết mà nội thường hay nhắc tôi biết, đó là bác Phụng, vốn là anh nuôi trong đơn vị của nội. Nội và bác vốn là hai người hai quê khác hẳn nhau, người nam người bắc, khỏi phải nói những ngày đầu về chung đơn vị, thủ trưởng cứ cắt cử hai đứa hết trực chung tới đi chung, đi công tác, đi dân vận lúc nào cũng với nhau. Mà tính hai người không hợp, mỗi khi cãi nhau người lại trọ trẹ tiếng bắc, kẻ lại cứ đằng hắng giọng nam, đã không hiểu nỗi nhau nói gì mà mâu thuẫn lại cứ chất chồng. Thế rồi trong một lần đi công tác, trúng ổ phục kích của địch, nội không may bị thương, đáng lẽ có thể bỏ nội mà trốn nhưng bác Phụng nhất quyết không đi, giữa làn đạn rát như thế nhưng lại cứ vừa khóc vừa vác nội trên lưng mà chạy.

- Mày đừng có nói gì nữa, mày là đồng đội của tao, bình thường cãi… cho vui chứ ai ghét mày đâu mà bỏ mày giữa sống chết như này.

Nội nhớ nội cũng khóc rất nhiều. Sau lần đó, thi thoảng hai người vẫn cãi nhau. Nhưng rồi cứ mỗi khi cãi nội vẫn hay đem bình rượu sung nội tự ngâm tới để giải hòa. Nội kể đó là kí ức nội nhớ nhất chứ giữa hai người có rất nhiều kỉ niệm, cũng nhiều lần vượt qua bao mất mát hi sinh, những lần tưởng sẽ ra đi nhưng rồi cuối cùng cũng chờ đến ngay thống nhất cùng nhau được. Sau hòa bình ai về quê nấy, nhưng khi nội còn khoẻ nội luôn dành thời gian làm một chuyến đi xa về miền khác chỉ để thăm lại người đồng đội xưa. Bẵng đi rất nhiều năm, nom nội và bác đều đã yếu những chuyến thăm bắt đầu cứ thưa dần, chiếc điện thoại trở thành phương tiện liên lạc giữa những người đồng đội cũ. Tôi cũng còn nhớ như in bác Phụng, hằng năm bác vẫn hay ghé thăm nội tôi, nhất là vào ngày hăm bảy tháng bảy. Vừa thăm nội vừa cùng nội ghé thắp nén hương tại đền thờ liệt sỹ như nhớ về những người đã cùng kề vai sát cánh khi xưa. Lần cuối bác ghé thăm nhà tôi chắc cũng hơn ba năm, khi ấy nội tôi không còn nhớ nhiều bác ấy là ai nữa, khi tôi cố gợi cho nội thì bác ngăn tôi:

- Không cần đâu con, bác biết anh ấy vẫn còn khoẻ là được rồi. Tới là để được gặp, là để thăm cho đỡ nhớ chứ đâu cần để anh ấy biết bác là ai. Tuổi già mà, đâu ai tránh được, cũng không biết mấy lần đươc gặp nữa.

Khi nghe bác nói vậy, đột nhiên tôi thấy mắt nội hay háy nước. Tôi không biết nội có nhớ bác ấy hay không, chỉ nhớ buổi cơm trưa hôm ấy, nội rót cho bác một cốc rươu sung đầy… Nhưng đúng là tuổi già không chừa một ai thật, năm sau, bác Phụng mất, khi được báo đến nhà tôi, tôi cũng lưỡng lự không biết có nên nói với nội không. Nhưng nội đã vô tình nghe thấy:

- Thế nó đi trước tao rồi à? Thế là năm nay tao không có người uống rượu cùng rồi.

Và thời gian vẫn cứ qua đi, mỗi khi nhớ về năm xưa nội vẫn kể tôi nghe, nội vẫn cười khi nhớ về thời ấy như một sự lạc quan nhen nhóm giữa biển trời khói lửa. Và tôi chắc dù đã lẫn nhưng nội vẫn nhớ về bác Phụng nhiều lắm, vì mỗi bữa cơm khi hăm bảy lại về, tôi luôn thấy nội rót một cốc rượu để phía đối diện như đang chờ một ai đó tới thăm…

© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nếu có 30 giây gọi điện cho chính mình cách đây 10 năm, bạn sẽ nói gì? | Góc Suy Ngẫm

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top