Những ngày xuân qua mau
2024-02-07 05:25
Tác giả:
Thái Trân Lê
blogradio.vn - Ai đó nói "Khi còn trẻ, ta được phép phạm sai lầm, được phép trải nghiệm", không ai trách ta khi ta thất bại cả. Dù cho mọi thứ vẫn còn dang dở thì ta vẫn cứ đi, vì khi đi ta mới biết được mình thực mong muốn gì.
***
Chúng ta giống như một nhà ga nhỏ, lúc lặng lẽ lúc náo nhiệt giữa dòng đời. Trong suốt những tháng năm giông dài, sẽ có người đến và ở lại, nhưng cũng có những hành khách chỉ ghé qua một lần và rời đi mãi... Thời tuổi trẻ, đa phần ta có suy nghĩ về việc mình sẽ tìm kiếm một người để yêu thương suốt đời, người đó vừa hay cũng yêu thương mình, cả hai sống hạnh phúc tới đầu bạc răng long.... Nhưng sự thật đã chứng minh rằng trí tưởng tượng thực sự quá đẹp. Hóa ra, đến thời điểm "gần lớn", học được cách tồn tại trong cuộc sống thì tình yêu trở thành một món trang sức. Nếu có thì như dệt hoa trên gấm, đã đẹp lại càng đẹp hơn, nếu không có, cuộc sống vẫn diễn ra hết sức bình thường mà chẳng có vấn đề gì cả.
Cứ tưởng đi qua tuổi trẻ là đã đi qua khoảng thời gian thấm bụi trần, còn bây giờ khi đã hiểu ra, ta vẫn còn một chặng đường dài, đi qua năm cũ ta lại thấy chông chênh với một năm mới. Mọi sự hãy còn bắt đầu... Trôi qua một năm, thời gian giao mùa cũng đến, cái lạnh chẳng hanh hao nhưng đủ làm nao lòng tâm hồn "mỏng". Nhìn dòng người tấp nập qua nhau trong cái không khí ấy, chợt có cảm giác nôn nao, ấm áp cùng với cái chông chênh. Tuổi trẻ có nhiều lắm những trăn trở nhưng chẳng đầu chẳng cuối, và thường là những trăn trở không lời giải đáp.

Cứ thế trôi bao nhiêu năm tháng, ta lại đổi khác nhưng chính ta lại không thấy được điều đó, chỉ là thời gian trôi qua nhanh quá khiến ta không kịp nhìn lại. Ta vẫn mãi loay hoay với mớ bộn bề ngoài kia, với bao nhiêu thứ lo toan mà đôi khi quên mất đi những cảm xúc của mình. Để rồi có lúc cảm thấy như thiếu thốn, như mất mát đi điều gì đó, là những cảm xúc chưa được giãi bày, những suy nghĩ cứ nối tiếp suy nghĩ. Dừng lại một chút, dành cho ta những khoảng lặng, quên đi những thường nhật lo toan, ta trở về với tĩnh lặng. Lắng nghe âm thanh của cuộc sống, của mọi vật đâm chồi nảy nở, của dòng người luân chuyển ngoài kia, qua những tháng ngày dài rong ruổi chỉ để tìm hiểu xem cái tâm hồn này nó muốn gì? Nghĩ gì? Hay chỉ là trống rỗng....
Và rồi qua đi tháng năm, có những yêu thương chưa kịp thành hình đã vội vã bỏ ta, có những kỷ niệm chưa đợi ta trân quý cũng sắp chia xa. Có những người ta mãi yêu thương nhưng chưa một lần thổ lộ. Có những tháng năm thật dài mà ta đã để nó trôi qua lạc lõng, ta đã ngủ quên quá lâu để biết được thực cảm xúc của mình. Bởi vì khi lúc nhỏ, khi cảm xúc được phơi bày rõ ràng, ta thấy mình thực hơn, khi ta không quá phụ thuộc vào những thiết bị công nghệ như ngày nay, ta thấy mình thực có cảm xúc và dễ dàng phơi bày hơn. Nhưng cuộc sống mà, luôn vận động nên ta vẫn cứ đi, đừng do dự, khi đi ta sẽ có con đường cho mình, khi ta do dự ta sẽ mãi cảm thấy chông chênh và lạc lối...
Ai đó nói "Khi còn trẻ, ta được phép phạm sai lầm, được phép trải nghiệm", không ai trách ta khi ta thất bại cả. Dù cho mọi thứ vẫn còn dang dở thì ta vẫn cứ đi, vì khi đi ta mới biết được mình thực mong muốn gì. Thế rồi ta cứ ngỡ tuổi xuân là mãi mãi, ta từ tốn làm những việc cần làm và vội vã tiêu xài nhiệt huyết vào những điều không đáng. Nhưng suy cho cùng ai cũng đã từng có thời xuân xanh thật đẹp sống hết mình vì một mục tiêu lý tưởng, để rồi có người thành công, có người thất bại, người thì cố gắng bước tiếp, người thì quyết định dừng lại, tìm hướng đi mới.
© Thái Trân Lê - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Trái Tim Em Có Nhiều Vết Xước | Blog Radio 902
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?
Khi một ngọn cỏ được tự do
Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.
An yên với chính mình
“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”
Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.







